Chương 13: (Vô Đề)

"Lao công làm lễ tân kiêm đầu bếp, nhân viên phục vụ với bảo vệ đều là xã hội đen bên ngoài." Thiện Vũ nói nhỏ, "Cái homestay như này thì có triết lý kinh doanh gì mới được?"

Trần Giản quay đầu nhìn anh, tuy cách miêu tả này không có gì sai, nhưng mà…

"Làm gì có ai nói việc kinh doanh của mình như thế?" Trần Giản nói.

"Hai hôm tới có phải việc kinh doanh của tôi đâu." Thiện Vũ.

Trần Giản cũng bó tay, chực nói thêm gì đó thì bị Trần Nhị Hổ xen ngang.

Thức ăn còn chưa lên đám này đã vội rót rượu trước, Trần Nhị Hổ giơ ly rượu đứng dậy: "Ông chủ Thiện!"

"Đây." Thiện Vũ đáp, cầm lấy chén trà.

"Đây là rượu." Trần Nhị Hổ nhắc anh.

"Tôi không uống rượu." Thiện Vũ nói.

Trần Nhị Hổ tức thì biến sắc, chưa nói đến việc hắn là sếp sòng của đội bảo vệ chuồng lợn, dù là người thường mà bị nói thẳng như thế cũng khó có thể tươi tỉnh được.

Trần Giản cũng sững ra theo.

"Tôi đang uống thuốc mà." Thiện Vũ nói, "Chấn thương chân phải uống thuốc kháng sinh."

"À!" Trần Nhị Hổ không theo kịp tốc độ thay đổi sắc mặt của mình, hắn sửng sốt hai giây mới nói, "Đúng là không thể uống rượu thật, thế anh uống trà, anh cứ uống trà đi."

Thiện Vũ nâng chén trà: "Hợp tác vui vẻ, cùng nhau phát triển nhé."

Trần Nhị Hổ ngửa đầu uống rượu: "Hợp tác vui vẻ! Cùng nhau tiến bộ!"

Sau một thoáng bối rối, ông chủ Trương bưng nồi cá vào, thế là mọi người lập tức rộn ràng hẳn lên.

"Sau này nếu anh," Trần Giản ghé sát lại thì thầm với Thiện Vũ, "định nói như khi nãy thì đổi thứ tự các câu đi, không thì dễ ăn đánh lắm."

"Ờ." Thiện Vũ uống một ngụm trà.

Trần Giản hơi khựng lại: "Anh cố tình đúng không?"

"Cậu nói to lên tí nữa." Thiện Vũ nói, "Tôi sợ bọn họ không nghe thấy đâu."

Trần Giản vội vàng lấy lại âm lượng khi nãy: "Tôi…"

"Trần Giản!" Trần Nhị Hổ bỗng gọi.

"Đây!" Trần Giản giật mình.

"Sau này cũng xem như là đồng nghiệp rồi." Trần Nhị Hổ giơ ly rượu lên, "Ân oán giữa hai chúng ta tạm thời gác sang một bên…"

Đợi mày từ chức rồi lôi ra lại à?

Trần Giản cầm ly cụng nhẹ với hắn, ngắt lời hắn: "Hợp tác vui vẻ."

"Vui vẻ!" Trần Nhị Hổ lại tu một ngụm cạn ly.

Đây là lần đầu tiên Trần Giản ăn chung với đám Trần Nhị Hổ, cậu không biết Thiện Vũ đã bao giờ trải qua bữa ăn nào như thế này hay chưa, nhưng mà cậu thì rất đau đầu vì ồn.

Cả đám hớn hở chuyện trò, miệng nói không phút nào ngơi nghỉ, lúc nào cũng có đứa này nói chen đứa kia, đã thế còn hút thuốc uống rượu, mồm mép bận rộn đến độ lên cơ hàm, ấy thế nhưng không hề trì hoãn chuyện ăn uống, cá mà Thiện Vũ yêu cầu ông chủ phục vụ hoàn toàn không đủ, phải thêm một nồi gà nữa.

Từ đầu đến cuối Thiện Vũ không hé răng một lời, dường như cũng không ăn luôn, chỉ tựa lưng vào ghế, khóe môi cong cong nở nụ cười mỉm không rõ hàm ý.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!