Trần Giản ngồi ở quầy lễ tân, một tay lướt xem tình hình đặt phòng trên máy tính, tay kia buông thõng xuống xoa đầu Nấm đang ngồi cạnh chân ghế.
Hơn một nửa số phòng đã được đặt trước, thực ra những thông tin này chẳng có gì cần phải xem đi xem lại, nhưng cậu vẫn thích những lúc rảnh rỗi lại lôi ra ngắm, cảm giác vừa thỏa mãn lại vừa an tâm.
Cái cảm giác an tâm khi kiếm được tiền.
Hôm nay là ngày nghỉ của Trần Giản, nhưng về cơ bản nghỉ thì cậu vẫn luôn ở trong homestay, hóa thành con ốc vít chỗ nào cần là có mặt, lúc này đang trông quầy hộ Hồ Bạn để cô nàng đi ăn sáng.
Tuy nhiên, Hồ Bạn ăn nhanh hơn thường lệ, trong miệng vẫn còn ngậm một miếng bánh nhỏ đã vội chạy sang rồi.
"Để tôi đi," Hồ Bạn nói, "Lát nữa có một đoàn nhỏ nhận phòng, bảy phòng, họ vừa gọi điện bảo hơn tám giờ là đến nơi."
"Tôi làm không được sao?" Trần Giản đứng dậy nhường chỗ cho cô.
"Anh không nhanh bằng tôi đâu," Hồ Bạn nuốt miếng bánh cuối cùng, lau tay, "Đúng rồi hôm nay còn có việc này, Lưu Ngộ dựng xong đoạn phim giới thiệu giúp chúng ta rồi, cậu ấy gửi cho tôi là tôi gửi vào nhóm ngay, anh xem nhé."
"Phim giới thiệu?" Trần Giản ngẩn người, "Web drama có vài phút mà cũng bày đặt phim giới thiệu? Thậm chí trailer còn hơi thừa."
"Tôi cảm giác nó chính là trailer thôi, mấy cảnh quay khác vẫn đang dựng, sắp ra lò rồi, Lưu Ngộ muốn nghe cho Tây tí nên gọi là phim giới thiệu, giờ toàn thế mà, hôm qua còn có người gọi điện hỏi head [1] của homestay là ai, tôi suýt chả hiểu gì." Hồ Bạn nói.
[1] : Là một thuật ngữ mạng, dùng để chỉ chủ sở hữu các thương hiệu hoặc các cấp quản lý chuyên nghiệp.
"Cậu là head mảng lễ tân." Trần Giản nói.
"Trần Nhị Hổ là người head mảng PCCC," Hồ Bạn nói, "Tam Bính là head mảng an ninh, thằng Năm là head mảng vệ sinh, thằng Tư…"
"Là tay đấm thuế." Trần Giản nói.
"A ha ha ha!" Hồ Bạn cười vang.
Đúng lúc ấy thằng Tư cầm một hộp sữa đi qua, nhìn cô: "Làm gì mà cười dữ vậy?"
"Đang bảo cậu là tay đấm thuê." Hồ Bạn nói.
"Ai mà đánh thắng nổi ông chủ Thiện?" Thằng Tư nói.
"Anh ta là dạng cao thủ rồi," Hồ Bạn nói, "Không ngang danh xưng với cậu đâu."
Thằng Tư chậc lưỡi, hút sữa bỏ đi.
Trần Giản vốn định ở lại quầy giúp Hồ Bạn một tay, bảy phòng cũng là mười mấy người rồi, nhưng Tam Bính vừa ăn sáng xong đã lảng vảng cạnh quầy.
Trần Giản đành phải rời đi.
Đến hơn tám giờ, lúc cậu đang sắp xếp lại bảng tin ngoài sân thì một nhóm người đi vào, đoàn khách nhỏ kia đã đến, cậu ngẩn người.
Đây là một nhóm sinh viên đại học.
Nhưng trông họ không giống đám đậu vui vẻ như bọn Lưu Ngộ.
Ngoài ba lô du lịch bình thường, mỗi người còn xách hoặc khoác trên vai một chiếc hộp…
"Cái này để làm gì thế?" Trần Giản không nhịn được hỏi một câu.
"Không biết hả," Head mảng vệ sinh đang quét sân nói, "Đây là dân vẽ đấy, đến đây để ký họa, trong cái hộp đó là dụng cụ của họ."
"Ồ," Trần Giản liếc thằng Năm, "Rành thế nhỉ?"
"Đình Đình kể tao nghe đấy, hồi trước cô ấy rất thích vẽ tranh, nhưng điều kiện không cho phép…" Thằng Năm nhìn đám sinh viên lục tục kéo vào sảnh, "Chẳng biết giờ cô ấy thế nào rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!