Suy đoán của Thiện Vũ hơi quá đà, nhưng trước phản ứng nằm ngoài dự kiến của bố, Trần Giản vừa cảm thấy chuyện đó không thể nào xảy ra, bố cậu cả đời chưa từng động tay động chân với ai, hơn nữa lời lẽ đã nói rõ ràng đến thế rồi, mà đồng thời lại vừa thấy dường như cũng không phải hoàn toàn không có khả năng đó…
Lúc im lặng lái xe về thị trấn, cậu thậm chí còn có ảo giác như mình đang dẫn người đi đánh Thiện Vũ vậy.
Bố cậu thực ra rất peace and love, tuy không nói chuyện với cậu nhưng cứ dán mắt vào đống hóa đơn mua sắm hôm nay, tờ biên lai ăn uống ở quán điểm tâm cũng được ông xem đi xem lại nhiều lần, rồi còn nhắn tin WeChat với ông Chung.
"Bảo con trai ông đưa ông đi ăn đi, đồ ăn ngon lắm." Bố gửi một tin nhắn thoại.
"Bố thế này…" Trần Giản nhìn ông, "Là cố ý chọc tức người ta đấy à?"
"Không đâu," Bố nói, "Ông Chung là người thật thà, ông ấy còn bảo bố chụp lại hóa đơn bữa ăn hôm nay gửi cho ông ấy, để ông ấy gửi cho con trai xem."
"Gửi cho con trai chú ấy xem cái này làm gì?" Trần Giản hỏi.
"Để khoe là có người mời ông ấy đi ăn đấy," Bố cậu cười, "Con trai ông ấy từ hồi tốt nghiệp trường nghề xong cứ ở lì trong nhà, không chịu đi làm, suốt ngày nằm trên giường chơi game, ông ấy sắp tức chết rồi."
"Con trai chú ấy nhỏ tuổi hơn con nhỉ?"
"Bằng tuổi đấy," Bố nói, "Nhưng ông Chung cũng bảo rồi, mấy đứa trẻ như con không có nhiều đâu."
Trần Giản cười: "Bố cũng tiết chế lại chút đi, con thấy chú Chung rất tốt, quan hệ của hai người cũng ổn, đừng có vì khoe con mà làm sứt mẻ tình cảm."
"Bố biết mà, bố chỉ khoe nốt mấy ngày này, sau đó là thôi." Bố cậu cười nói.
"Vâng." Trần Giản gật đầu.
Hẳn bố rất mệt, ngồi trên xe không bao lâu đã ngủ thiếp đi.
Vừa nghe tin tức động trời về con trai mình xong, chưa đầy một tiếng sau đã ngủ ngay được rồi, chứng tỏ ông thực sự kiệt sức.
Trần Giản thầm nghĩ, nếu lấy lại được ngôi nhà cũ, nhất định phải tính xem có cách nào để bố về hẳn nhà không, mười mấy năm bươn chải bên ngoài, ông vất vả quá rồi.
Mãi đến khi về tới Đại Ẩn, bố vẫn còn đang ngủ.
Thiện Vũ hiếm khi ra đứng đợi ở cổng, thấy xe dừng hẳn là bước tới ngay.
Hơn nữa anh đứng ngay bên cửa ghế phụ, chẳng thèm nhìn Trần Giản lấy một cái đã thẳng tay kéo cửa xe ra.
Bố cậu chưa dậy.
Thiện Vũ ngẩn người, bấy giờ mới nhìn qua phía Trần Giản.
"Ngủ suốt đường." Trần Giản thì thào nói.
"Tâm lý tốt thật." Thiện Vũ cũng thì thào.
Trần Giản cười cười.
Thú thực, nếu chuyện này đảo ngược lại, Trần Giản tự thấy mình chắc chắn không đủ dũng khí để đi thẳng tới mở cửa xe cho bố mẹ Thiện Vũ như thế.
Nếu trước đó cuộc nói chuyện giữa cậu và bố không suôn sẻ, thì việc Thiện Vũ trực tiếp đứng ra gánh vác thế này sẽ là một điểm tựa cực kỳ vững chãi cho cậu.
Quả nhiên cậu vẫn không bằng Thiện Vũ.
"Bố," Trần Giản lay nhẹ bố, "Đến nơi rồi."
"…À!" Bố cậu mơ màng vài giây mới tỉnh hẳn, vừa quay đầu thấy Thiện Vũ đứng bên cạnh là bật dậy ngay, "Bố ngủ đến mức nằm mơ luôn."
"Chú Trần dạo này vất vả lắm phải không?" Thiện Vũ mỉm cười, nhường lối ở cửa xe.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!