Chương 120: NT 4

"Bố," Trần Giản nhìn bố, đẩy hộp khăn giấy trên bàn về phía ông, "Chuyện này… sáng nay Tôn Na Na mới đi đàm phán, vẫn chưa biết kết quả thế nào, cũng không biết…"

"Bố hiểu ý con mà," Bố rút một tờ khăn giấy lau mắt, "Thực ra có lấy lại được hay không cũng không quan trọng, bố biết con luôn để tâm đến chuyện này là được rồi."

Đúng là Trần Giản vẫn luôn để tâm đến chuyện đó, lần nào về làng đi ngang qua đầu ngõ cậu đều thấy khó chịu, nhưng cũng chỉ biết để đó mà thôi.

"Nếu không có Thiện Vũ," Trần Giản khẽ nói, "Con cũng không biết đến bao giờ mới có thể thực sự có thể đem chuyện này ra nói nữa."

"Cậu ấy giỏi thật," Bố gật đầu cảm thán, "Có năng lực, tâm tính lại tốt."

"Vâng." Trần Giản cười.

"Nếu nhà mà lấy lại được, thì tiền nong…" Bấy giờ bố cậu mới sực nhớ ra chuyện này, lo lắng nhìn Trần Giản, "Mình đâu có tiền mà trả?"

"Trước mắt… cứ theo sổ sách của công ty đã," Trần Giản nói, "Vốn dĩ là đi đàm phán dưới danh nghĩa phát triển thị trấn, nếu chúng ta không ở thì cũng có thể giao cho công ty kinh doanh, mở một cái cửa hàng gì đó."

"Ồ." Bố thở phào nhẹ nhõm.

"Nếu đến lúc đó ổn thỏa," Trần Giản ghé sát tai bố nói nhỏ, "Bố có thể cân nhắc về lại thôn ra làm riêng, không cần phải bươn chải vất vả ở ngoài này nữa."

"Bố không vất vả, không vất vả đâu," Bố cậu đáp lại ngay như một phản xạ tự nhiên, rồi khựng lại một chút, cũng ghé đầu tới gần, "Ra làm riêng… thì có thể làm gì nhỉ?"

"Gì cũng được ạ," Trần Giản nói, "Bán ít đồ, làm nhà vườn các kiểu."

Bố cậu nghĩ ngợi, rồi cười hì hì.

Chưa được vài giây, ông lại thở dài: "Kinh doanh buôn bán thì thôi, bố không hợp mấy việc đó, nếu công ty của Thiện Vũ định làm gì ở đấy, bố qua giúp một tay thì còn được."

"Cũng được ạ," Trần Giản nói, "Dù sao cũng hơn là bố cứ chạy ngược chạy xuôi trên thành phố."

"Lại còn được ở chính trong nhà mình nữa." Bố nói.

"Vâng." Trần Giản mỉm cười gật đầu.

Bữa điểm tâm này Trần Giản gọi khá nhiều món, ban đầu bố cậu vẫn như trước, ăn rất chậm, nhường cho cậu ăn nhiều hơn, nhưng sau đó thấy món ăn cứ bưng ra liên tục, ông đành từ bỏ kế hoạch nhường con ăn no trước, bắt đầu ăn cật lực vì sợ lát nữa thừa ra lại lãng phí.

"Bố bảo con nhé, bây giờ cuộc sống vừa mới đỡ lên chút mà đã gọi đồ ăn thế này," Bố vừa ăn vừa nói, "Sau này khấm khá hơn nữa, con định ăn kiểu gì?"

"Ăn thịt rồng ạ." Trần Giản nói.

Bố lườm cậu một cái.

"Thế thì đi ăn buffet năm trăm tệ một người vậy." Trần Giản nói.

Bố cậu không giữ nổi biểu cảm trên mặt nữa, lập tức phì cười.

Năm ngoái sau khi Tiền Vũ bỏ trốn, Trần Giản không tìm được việc làm, cậu lên thành phố thăm bố, bố muốn đưa cậu đi ăn một nơi tử tế chút để an ủi.

Thấy một nhà hàng buffet hải sản, bố nghĩ Trần Giản xưa nay ăn khỏe, vào buffet có thể ăn cho gỡ vốn, kết quả tới nơi nhìn cái giá 488 tệ một suất, hai bố con hết hồn quay đầu đi thẳng.

Sau đó bố cứ nhắc mãi chuyện này.

Giờ đây nhắc lại, tâm thế đã hoàn toàn khác hẳn, bố đã có thể coi đó như một chuyện vui cười.

Cảm xúc lẫn lộn thật.

Lúc rời khỏi quán, bố đứng bên đường thở phào một hơi: "Ngon thật đấy."

"Đi dạo chút nhé?" Trần Giản hỏi, hôm nay hiếm khi bố chịu xin nghỉ, cậu muốn đưa ông đi mua vài bộ quần áo mới, đã mấy năm rồi ông không mua đồ mới.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!