Chương 12: (Vô Đề)

"Hả?" Cô gái ngẩn người, rõ ràng mức giá này vượt quá ước tính của cô, "Hơi đắt nhỉ."

Nếu không phải vì mình bên phe Thiện Vũ thì Trần Giản cũng muốn "Hả".

Xe này ăn xăng, chi phí chạy một ngày chắc chắn sẽ cao hơn xe điện, nhưng ở chỗ khác thuê một cái xe điện một ngày cũng chỉ bốn, năm chục, xe anh dù có là xăng 98 cũng không nhiều đến mức đó.

Chạy bằng dầu ô liu chắc.

Trần Giảm thậm chí thấy ngại thay ông chủ Thiện.

"Đắt sao?" Song, ông chủ Thiện rất mực bình tĩnh, hoàn toàn không có bất cứ dao động nào, vừa chống nạng đi vào phòng vừa nói: "Thích chụp gì thì chụp, lái ra cửa chụp cũng được, không thu phí."

Trần Giản xách một bọc nấm đứng cạnh cửa nhìn anh.

Anh bước vào trước ánh nhìn của Trần Giản, không nói gì thêm.

Ý gì vậy? Ông chủ?

Anh đừng có đi, anh muốn thể hiện cái gì vậy?

Rồi lại để tôi dàn xếp thay hay sao!

Thế này thì biết chữa cháy kiểu gì bây giờ!

"Chà." Một cô gái tóc ngắn khác có vẻ không vui lắm, "Đây là ông chủ của các cậu à? Sao lại thái độ như thế."

"Không phải đâu." Trần Giản phủ nhận không một giây suy nghĩ, "Bạn của ông chủ, tới đây hỗ trợ thôi."

"Hiểu thế đéo nào được." Trần Nhị Hổ nói, "Cứ kệ anh ta đi."

Trần Giản nhìn hắn, được lắm, vừa nắm được cơ hội đã nhiệt tình phát huy cỡ đó.

"Thế rốt cuộc cái xe này…" Cô gái tóc ngắn chỉ vào xe.

Trần Giản giơ ngón trỏ "suỵt" một tiếng, quay đầu lại nhìn thoáng qua bên trong, Thiện Vũ đã đi vào thang máy.

Được rồi.

"Một trăm." Trần Giản nói, "Mọi người không có bằng lái xe máy thì đừng lái xa quá nhé, đi dạo xung quanh đây thôi, ở chỗ nướng BBQ bên kia có thể chụp được cánh rừng từ đằng xa khá đẹp đấy."

"Hai tiếng à?" Cô gái hỏi.

"Mọi người ở mấy ngày?" Trần Giản hỏi.

"Ở hai đêm, ngày kia về từ sáng sớm." Cô gái nói.

"Lái đi." Trần Giản nói, "Chưa lái bao giờ thì đi chậm thôi, quẹt xước cũng phải bồi thường."

Xe này cũng không phải của chúng tôi.

Đúng lúc ấy Tam Bính từ trong nhà đi ra, chỉ ra sau: "Ông chủ Th…"

"Tam Bính hướng dẫn cho chị gái này một số điều cần lưu ý về xe nhé." Trần Giản vội vàng ngắt lời nó.

Tam Bính nhìn cậu, ánh mắt ngập tràn "Tao là nhân viên thuê ngoài của ông chủ Trần, mày là ai mày đang ra lệnh cho tao đấy à?"

"Ừ đúng." Lúc này ông chủ Trần cũng phản ứng khá nhanh, hợp tác vô cùng ăn ý, "Tam Bính hướng dẫn qua cho khách đi, xe này nếu quẹo quá nhanh sẽ dễ bị lật…"

"Được rồi." Tam Bính đi qua.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!