Lúc xuống từ tầng ba, Trần Giản cảm giác tai mình hơi ù đi.
Cậu đứng trước cửa một căn phòng trên tầng ba, nghe một anh khách chỉ điểm về tất thảy mọi thứ trong Đại Ẩn suốt nửa tiếng đồng hồ.
Từ hướng dẫn đỗ xe ở cổng, làm thủ tục nhận phòng, ăn uống cho đến tư vấn các địa điểm du lịch… Tóm lại một câu, đó là nhân viên không tươi cười xuyên suốt.
Bảo vệ dẫn khách không cười, lễ tân lúc làm thủ tục chỉ cười đúng ba câu đầu, lúc dọn phòng nhân viên không mỉm cười với anh ta khi anh ta vẫn còn ở trong phòng…
"Bao gồm cả hiện tại nữa," Ông anh nhìn Trần Giản, "Lúc lắng nghe kiến nghị của tôi, cậu vẫn không hề có nụ cười nào."
"Xin lỗi anh," Trần Giản cố kéo khóe môi nhe răng, "Dịch vụ của chúng tôi vẫn chưa đủ chu đáo, chúng tôi xin ghi nhận ý kiến của anh và sẽ cải thiện hơn nữa trong công tác sau này."
"Tôi từng ở rất nhiều khách sạn, cả trong nước lẫn ngoài nước, nhưng tôi ở nước ngoài nhiều hơn," Ông anh nói, "Mỉm cười trong suốt quá trình phục vụ khách là điều cơ bản nhất."
"Vâng ạ." Trần Giản vẫn nhe răng.
Tôi tin anh mới lạ ấy.
"Dù các cậu chỉ là homestay ở thị trấn nhỏ," Ông anh nói, "Giá cả cũng tương đối thấp…"
Anh cũng biết vậy à.
"Nhưng vẫn phải có ý thức này, đạt đến tiêu chuẩn của các khách sạn hàng đầu trong và ngoài nước." Ông anh nói.
Anh có muốn nghe lại lời mình vừa nói không vậy.
"Vâng ạ." Trần Giản nhe răng gật đầu, "Anh xem còn yêu cầu gì nữa không ạ?"
"Hết rồi," Ông anh xua tay, "Cậu đi làm việc của cậu đi."
"Rất cảm ơn những góp ý và ý kiến của anh," Trần Giản khẽ cúi người, "Mong anh ở đây thoải mái và chơi thật vui vẻ."
Ông anh gật đầu.
Trần Giản khom lưng lui xuống.
Cậu không dám xoay người đi thẳng, đợi ông anh đóng cửa phòng lại mới dám quay đi, chỉ sợ cái dịch vụ chưa đủ đẳng cấp này bị tóm lại nói thêm nửa tiếng nữa.
"Lát nữa gửi một phần trà chiều lên cho ông anh ở tầng ba nhé," Trần Giản thậm chí không cần nói số phòng, mọi người cũng đều biết đang nhắc đến ai, "Cảm ơn anh ta đã góp ý cho công việc của chúng ta, nhớ là phải cười, lúc anh ta nhìn thấy cậu là cậu phải đang cười đấy."
"Được rồi, tôi đi ngay." Hồ Bạn đang giơ cái thiết bị chống rung, đây là món quà Thiện Vũ bỏ tiền túi ra mua tặng bọn họ, chắc là từ tiền công ăn bớt ăn xén ở chỗ Lưu Ngộ.
"Đúng rồi, đi tới đây…" Hồ Bạn nhìn Tam Bính qua màn hình, vẫn chưa bắt đầu quay, chắc là đang tập dượt vị trí di chuyển, buổi tối khi khách khứa không còn việc gì họ sẽ tranh thủ thời gian tập luyện và quay phim, coi như một cách giải trí.
Du lịch ở thị trấn nhỏ cũng khá ổn, nhưng sống ở đây ít nhiều vẫn có chút buồn tẻ.
"Vung tay, đúng rồi…"
Tam Bính khoác một chiếc ga trải giường, theo chỉ đạo của Hồ Bạn đi từ cửa chính vào sảnh trước, sau đó vung tay hất cái ga giường lên như một cơn gió, trợn mắt nhìn thẳng vào điện thoại của Hồ Bạn đi lướt qua.
"Tốt, dừng lại," Hồ Bạn lùi lại một bước, đẩy thiết bị chống rung về phía trước, dí sát vào mặt Tam Bính rồi kéo lại, "Đọc thoại đi."
Ái chà, còn biết kỹ thuật lia máy quay nữa cơ đấy.
"Triệu tỷ," Tam Bính gằn giọng, "Chính là ngươi phải không?"
"Gọi là Triệu Phương Phương, hiện giờ cậu đang nghi ngờ chị ấy giết người," Hồ Bạn nói, "Cậu không được gọi là tỷ."
"Triệu Phương Phương," Tam Bính gằn giọng, "Chính là ngươi phải không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!