"Xin chào, lễ tân đây ạ." Trần Giản nghe điện thoại, nhìn lướt qua đồng hồ treo tường bên cạnh.
Ba giờ khuya.
"Xin chào," Bên kia là giọng một cô gái, "Không phải lễ tân bên mình là nữ sao?"
"Cô ấy tan làm rồi," Trần Giản nói, "Quý khách cần nhân viên nữ phục vụ sao?"
"Cũng không cần, muộn quá rồi," Cô gái nói, "Bên mình có băng vệ sinh không?"
"Có ạ," Trần Giản kéo ngăn tủ ra xem, "Có loại ban…"
"Phiền chết mẹ nửa đêm nửa hôm rồi còn làm gì đấy!" Phía bên kia truyền đến giọng đàn ông.
"Loại ban đêm đi, tôi xuống lễ tân lấy." Cô gái nói.
"Không sao, để tôi mang lên cho ạ." Trần Giản đứng dậy.
Trước đây cậu chưa từng đi đưa những thứ này cho khách, nhưng Hồ Bạn thì đưa thường xuyên, theo cách làm của cô, Trần Giản lấy một chiếc túi nhỏ, bỏ vào một miếng ban ngày, một miếng ban đêm và một viên ibuprofen đã cắt sẵn.
Cô gái là khách ở tầng hai, một cặp tình nhân, Trần Giản có ấn tượng với họ, chính xác là ấn tượng với gã đàn ông, bởi vì lúc lên tầng gã chỉ xách đồ của mình, mặc kệ hành lý của cô gái và túi đồ ăn vặt của cả hai, cô gái mắng ngay tại chỗ nhưng gã cứ thế đi thẳng vào thang máy.
Cuối cùng Tam Bính định qua giúp nhưng cô gái không chịu, tự mình xách lên.
Giờ bạn gái đến kỳ nửa đêm không có băng vệ sinh, gã không giúp thì thôi, bạn gái gọi điện xuống lễ tân gã còn chê ồn ào làm mất ngủ.
Trần Giản cầm túi băng vệ sinh gõ cửa phòng họ: "Xin chào, lễ tân đây ạ."
Cửa mở ra, cô gái đứng bên trong cửa, ngượng ngùng cười với cậu: "Cảm ơn bạn, làm phiền quá."
"Không có gì," Trần Giản nói, "Nếu còn yêu cầu gì cứ gọi điện cho quầy lễ tân nhé."
"Còn gọi điện nữa à?" Bên trong truyền đến giọng đàn ông, sau đó một người đàn ông vai trần xuất hiện phía sau lưng cô gái, "Sao, chưa buôn chuyện đủ à?"
Trần Giản nhìn gã, không nói không rằng.
"Anh đi ra kia." Cô gái đẩy gã đàn ông ra, mỉm cười nói với Trần Giản, "Anh ấy hay ghen linh tinh, xin lỗi cậu."
Trần Giản không nói gì, chỉ gật đầu rồi lùi một bước định đi.
"Đêm hôm rồi còn nói không để ai yên." Người đàn ông vẫn chưa chịu dừng.
Trần Giản cảm giác kể từ hồi làm ở homestay tới nay mình đã dễ tính hơn rất nhiều, ban đầu thì bị Thiện Vũ chọc tức, sau đó là đủ các thể loại khách khứa khó hiểu, giờ lòng cậu đã như nước lặng.
Nhưng rõ ràng nước trong căn phòng này không hề lặng chút nào.
"Anh bị thần kinh à!" Cô gái chửi.
Sau đó là một tràng âm thanh hỗn loạn loảng xoảng, theo sau là tiếng "Ai ui" và "A a a a…" của người đàn ông.
Sóng to gió lớn mới phải.
Trần Giản quay đầu lại nhìn.
Cửa chưa đóng, cô gái đứng trên giường, gã đàn ông thì ôm bụng, trông bộ dạng chắc là vừa bị cô gái đá hoặc giẫm cho một phát, cuộn tròn người lại.
Không đợi Trần Giản kịp đi hẳn, gã đàn ông đạp một phát vào chân cô gái làm cô ngã xuống giường, rồi lại bồi thêm hai cú đấm vào vai cô.
"Này?" Trần Giản không thể không bước tới cửa phòng, "Thưa anh…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!