Câu trả lời dứt khoát như vậy khiến Trần Giản nhất thời không biết nên nói gì thêm, chỉ trợn tròn mắt nhìn Thiện Vũ.
Nên truy hỏi không? Bị lừa thế nào?
Nghe cứ như đang hóng hớt thị phi ấy, dễ làm mích lòng.
Nên an ủi không?
Lại giả tạo quá, cũng đâu biết được là bị lừa như thế nào, có muốn an ủi cũng không biết mở miệng từ đâu…
"Lái xe." Thiện Vũ vươn tay ra trước mặt cậu búng một cái.
Trần Giản thở dài, cậu đạp chân ga, xe lao về phía trước.
Thôi, không so đo với ông chủ thiếu tay thiếu chân làm gì.
Vào thôn thì vào thôn, trong thôn có không ít nhà vườn [1], đến xem biết đâu lại có thể đem đến một chút cảm hứng kinh doanh cho Thiện Vũ.
[1] Hình thức du lịch nông nghiệp cung cấp dịch vụ trải nghiệm cuộc sống nông thôn địa phương.
Xe lái ra khỏi con đường nhỏ của homestay, chạy trên con đường xi măng dẫn ra thị trấn.
"Ở đây còn có cả viện bảo tàng à?" Đi về phía trước được một đoạn, Thiện Vũ trông thấy một cái biển hiệu ven đường, bèn hỏi.
"Ừ, có… bảo tàng nông cụ." Trần Giản nói, "Rất nhiều địa phương có loại hình này, cho du khách đến xem dụng cụ làm việc của người nông dân, miễn phí."
"Có ai đến xem không?" Thiện Vũ hỏi.
"Không." Trần Giản nói, "Vào thôn thì nhà nào chẳng có, còn được nghịch."
"Thị trấn này chưa được định vị rõ ràng nhỉ." Thiện Vũ thở dài.
"Định vị hay không định vị… thì đằng nào cũng chỉ có lèo tèo vài khách du lịch." Trần Giản nói, "Vào thu khi rừng chuyển đỏ, sẽ có nhiều người hơn một chút."
"Ừ." Thiện Vũ nhìn thoáng qua núi rừng phía xa xa, "Đã bắt đầu đổi màu rồi… Đi mua một chiếc xe đi."
"Gì cơ?" Trần Giản hỏi.
"Cậu có quen ai bán xe không?" Thiện Vũ hỏi, "Anh Duệ của cậu, có mua được xe không?"
Trần Giản trầm mặc hai giây, giảm tốc độ: "Anh muốn mua xe gì?"
"Xe bốn bánh, xe nào mà các nhân viên an ninh có bằng C lái được ấy." Thiện Vũ nói, "Tôi đâu thể mua xe ba bánh được."
"Thế thì anh không thể mua từ Đường Duệ được rồi." Trần Giản nói, "Chỗ anh ấy cùng lắm chỉ tìm được mấy quả xe phế liệu thôi…"
"Ừ, đúng rồi." Thiện Vũ nói, "Chính nó đó."
"Hả?" Trần Giản sửng sốt.
"Cũng không đến mức phế liệu." Thiện Vũ nói, "Xe cũ second
-hand là được, tân trang lại tí."
"Tôi… tưởng anh muốn mua xe mới." Trần Giản nói.
"Tôi không có ngân sách đó." Thiện Vũ nói, "Lưu Ngộ mà không mượn bạn học cái xe kia thì tôi đã chẳng để nó lái… Trần Nhị Hổ có xe không?"
"Ông chủ Thiện!" Trần Giản không ngăn được mình cất cao giọng, "Ở đâu ra bảo vệ đi làm còn phải tự mang một cái xe riêng? Lại còn là ô tô! Anh mà làm như thế thì cái văn phòng của anh hôm nay thành làm màu hão à!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!