Chương 10: (Vô Đề)

"Đây là trà Phổ Nhĩ trước đây để lại, chắc cũng được hai mươi năm rồi, vị hơi chát, uống tạm vậy nhé." Thiện Vũ uống một ngụm Coca của anh, "Tôi vừa mới tới, vẫn chưa sắp xếp lại được."

Trần Nhị Hổ nhấp một ngụm trà, nếm thử.

Nhìn cái mặt hắn là biết chả nếm ra cái gì, Tam Bính với thằng Tư bên cạnh cũng trong tình trạng tương tự, nhưng dù sao Trần Nhị Hổ cũng là anh lớn, không thể không biết gì được, hắn gật gù: "Cũng khá là."

Khá là cái gì mà khá là…

Sợ rằng nghiên cứu bàn luận quá sâu về loại trà có khả năng là đã hết hạn rồi này sẽ dẫn đến sự xấu hổ không cần thiết, Trần Giản bèn ngắt lời.

"Hôm nay ông chủ Thiện mời mọi người đến chủ yếu là muốn bàn về…" Trần Giản khó khăn nghĩ từ trong đầu, dù sao cậu cũng đâu phải sinh viên đại học như Lưu Ngộ, thật sự rất khó để có thể nói năng đúng mực trong một cuộc gặp gỡ cao cấp như hiện tại, "Bàn về… công việc hợp tác… sau này."

"Ồ." Tiếng đáp trống không của Trần Nhị Hổ càng khiến cậu trông đúng mực hơn hẳn.

Có lẽ cũng cảm nhận được điều đó, Trần Nhị Hổ nhìn Thiện Vũ, bổ sung thêm: "Thế anh… Thế ngài…"

"Thế ông chủ Thiện, anh…" Trần Nhị Hổ uống một ngụm trà Phổ Nhĩ 20 năm, "Ngài nói đi."

"Là thế này." Thiện Vũ uống nốt ngụm Coca cuối cùng trong tách, tay đan vào nhau chống lên mặt bàn, "Ông chủ Trần cũng là người thẳng thắn, chúng ta không vòng vo nữa nhé. Hôm nay chúng ta xác định lại một số vấn đề, nội dung công việc, phạm vi, cách thức hợp tác, chi phí và kết toán."

Trần Nhị Hổ liếc nhanh qua mặt Trần Giản.

Trần Giản cũng quét mắt nhìn hắn.

Cái này mà cũng cần phiên dịch?

"Thế nói về nội dung công việc trước đi." Trần Giản nói.

"Quan trọng nhất là bảo đảm an toàn, cái này thì ông chủ Trần và…" Thiện Vũ cũng hơi do dự, lựa chọn giữa từ "đám dưới trướng" và "nhân viên", "Các vị, cũng đã thể hiện được thực lực của mình."

Trần Nhị Hổ khẽ gật đầu tỏ vẻ tán đồng.

Chỉ có Tam Bính là không thể gật bừa được, cả hai lần bọn họ ra mặt toàn là Tam Bính bị ăn đánh.

"Bảo đảm an toàn cần phải túc trực 24/24, phạm vi là trong bốn tầng nhà, sân vườn và khu vực xung quanh đây, bao gồm sự an toàn trong vòng 500 mét cả trước cả sau con đường nhỏ ngoài cửa đổ lại." Thiện Vũ nói, "Bảo đảm không có người hoặc động vật quấy phá và làm ảnh hưởng đến hoạt động kinh doanh thường ngày của homestay."

"Thế lỡ có người tự sát trong phòng thì sao?" Tam Bính hỏi.

Phải nói rằng Tam Bính là nhân tài không được trọng dụng dưới tay Trần Nhị Hổ, câu hỏi rất hay.

"Đây là yếu tố bất khả kháng." Thiện Vũ nói.

"Ừm." Trần Nhị Hổ gật đầu.

"Bên cạnh việc đảm bảo an toàn thì còn… công tác bảo đảm đối ngoại." Thiện Vũ nói.

"Là… cái gì?" Trần Nhị Hổ uống hai ngụm trà.

"Vận chuyển hàng hóa, đưa đón du khách." Thiện Vũ nói, "Cái này cần phải có bằng lái, tốt nhất là bằng B."

"B á?" Trần Nhị Hổ ngẩn người.

"C cũng được." Trần Giản liếc mắt nhìn Thiện Vũ, đừng nói là bằng B, có khi lũ này còn chưa đủ hai bằng xe máy [1].

[1] Hai bằng xe máy là bằng D và bằng E, bằng D có thể điều khiển tất cả các loại xe hai bánh, bằng E chỉ được lái xe bằng hoặc dưới 50 phân khối và mô tô ba bánh.

Với lại bây giờ homestay có xe chắc, mỗi cái xe lăn.

"Thế thì anh Nhị Hổ có." Thằng Tư nói, nó ngừng giây lát rồi nói lại, "Ông chủ Trần của chúng tôi có."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!