Thiện Vũ dựa vào ghế sau xe, đầu nghiêng qua nghiêng lại từ cửa sổ xe qua chỗ tựa lưng như một quả bóng bàn có tính đàn hồi cực mạnh.
Đã đi được hơn một tiếng nhưng không có phút nào êm ả, trong xe bật nhạc ầm ĩ còn ngoài trời thì mưa như trút khiến ngay cả những người ồn ào cũng phải chịu thua, anh lười không buồn giữ đầu mình yên, cổ đã mỏi nhừ.
Lưu Ngộ lái xe đằng trước quay đầu lại nói câu gì đó, anh không nghe rõ.
"Hả?" Thiện Vũ lắc đầu, cất tiếng.
Lưu Ngộ cầm lấy cái micro karaoke bị ném bên ghế phụ, gào to: "Nghe điện thoại đi anh họ yêu dấu!"
Thiện Vũ mò mẫm hồi lâu rồi lôi ra chiếc điện thoại của mình từ khe ghế, một dãy số được đánh dấu là cuộc gọi làm phiền, đã cúp.
Anh nhét cái điện thoại trở lại khe ghế ngồi: "Tai thính đấy, thế mà cũng nghe thấy."
"Em còn trẻ mà." Lưu Ngộ vẫn cầm micro.
"Bỏ cái thứ đó xuống." Thiện Vũ chau mày, "Đường khó đi lại còn đang mưa, lái xe nghiêm túc chút đi."
"Em muốn cầm chắc?" Lưu Ngộ tiếp tục giơ micro lên.
"Được rồi, anh nghe thấy rồi!" Thiện Vũ thở dài, nâng chân trái lên bằng giá đỡ cố định bên ngoài, khó khăn ngồi thẳng người dậy, nhìn mưa bụi trắng trời bên ngoài cửa sổ xe, "Mày bảo dự báo thời tiết nói hôm nay có mưa phùn mà đúng không?"
"Anh coi bây giờ cũng vẫn đang mưa phùn mà, cái này gọi là mưa lớn theo khu vực." Lưu Ngộ nói.
"Bao lâu nữa tới nơi?" Thiện Vũ hỏi.
"Chỉ dẫn hiển thị còn bốn km." Lưu Ngộ nói.
"Tiền Vũ mở homestay gì ở nơi rừng núi hoang vu này không biết…" Thiện Vũ nói.
"Đã bảo anh đừng có nhận rồi." Lưu Ngộ nói.
"Anh mày muốn nhận chắc!" Thiện Vũ nâng đùi phải đá một cái về phía trước.
"Em biết." Lưu Ngộ nhìn anh qua gương chiếu hậu, thì thào, "Anh đừng có giận, tại mấy năm nay không ai chỉ dẫn cho anh được chưa…"
Thiện Vũ nheo mắt không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào gáy cậu ta.
Lưu Ngộ đưa tay xoa đầu, lại đổi lời: "Thật ra chỗ đó cũng tốt, em qua rồi, là một thị trấn du lịch gì đó… Kiểu như cổ trấn ấy, sau này sân trượt tuyết khai trương chắc chắn sẽ ăn nên làm ra."
"Không phải cái thị trấn nhỏ chúng ta vừa đi qua viết là cổ trấn gì đó à?" Thiện Vũ nói.
"Ừ." Lưu Ngộ gật đầu, "Đấy là cổ trấn hàng real."
"Vậy chỗ ông chủ Tiền mở homestay là cổ trấn nhân tạo đúng không?" Thiện Vũ hỏi.
"Phục vụ du lịch ấy mà, công trình hạ tầng y chang." Lưu Ngộ nói.
"Được rồi." Thiện Vũ hơi buồn cười, "Quan trọng đéo gì."
Lái thêm khoảng nửa tiếng nữa, mưa ngớt dần đi nhiều, có thể thấy rõ mặt đường tan hoang ngập đầy bùn lầy, không biết có phải ảo giác hay không mà vừa nhìn thấy đường, xe đi xóc nảy hơn hẳn.
"Chân anh ổn không?" Lưu Ngộ hỏi.
"Không ổn, cần mày cõng anh bay." Thiện Vũ nói.
"…Hay giờ đi kiểm tra xem." Lưu Ngộ thở dài, "Với cái chân này, dù anh có muốn mở cửa kinh doanh lại cái gì cũng chẳng được đâu, còn một đống việc nữa, tới lúc đó lại phải quay về bệnh viện tái khám, tháo nẹp."
"Anh mày tự tháo." Thiện Vũ nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!