Hoàng hôn chiếu xuyên qua cửa sổ toa tàu, Hạng Thành nằm ở giường dưới cùng, Trì Tiểu Đa làm một cái tổ cho Tư Quy và giấu nó trong áo.
"Sao cậu mang cả nó đi vậy?" Hạng Thành hỏi.
Trì Tiểu Đa cười đáp: "Tư Quy ở sân ga liếc mắt cái đã tìm thấy tôi rồi, cuộn tròn trong mũ. Không sao đâu, giường nằm mềm ít khi kiểm tra mấy cái này."
Trì Tiểu Đa nằm trên người Hạng Thành, hai người ôm nhau, mặt hướng về phía cửa sổ, ngắm nhìn những dãy núi chìm trong ánh hoàng hôn của mùa hè đang trôi nhanh.
"Nghĩ gì thế?" Hạng Thành hỏi trong tiếng tàu chầm chậm lắc lư.
"Nghĩ về cuộc sống đại học của tôi." Trì Tiểu Đa cười nói: "Lần cuối cùng ngồi tàu hỏa là bốn năm trước, lúc tốt nghiệp."
"Học đại học vui không?"
"Vui. Mỗi ngày bạn tôi đều chở tôi bằng xe đạp đi học. Giá mà chúng ta gặp nhau sớm hơn thì tốt quá, có thể ăn cơm anh nấu thêm nhiều năm nữa."
Hạng Thành xuất thần nhìn ra ngoài cửa sổ, nói: "Tôi chưa từng học đại học, ngay cả tiểu học cũng chưa từng đi."
"Nhưng chữ anh viết đẹp mà." Trì Tiểu Đa nghiêng đầu nhìn cậu.
Hạng Thành nói: "Mẹ tôi dạy tôi nhận biết và viết chữ, dạy tôi đọc sách. Vần vè tôi cũng không biết, chỉ có thể dùng nét bút để gõ chữ. Trước đây bà dạy tôi chữ phồn thể, sau này mới từ từ học được giản thể."
Trì Tiểu Đa im lặng.
"Bà ấy dạy bao lâu?" Trì Tiểu Đa hỏi.
"Đến năm tôi tám tuổi, sau đó tôi theo bố đi săn... thì không còn được học nữa, tất cả đều tự mình đọc sách." Hạng Thành hơi nheo mắt, ánh sáng đỏ chiếu lên gương mặt tuấn tú, gợi lên một giấc mơ xa xôi.
"Anh thông minh thật đấy." Trì Tiểu Đa nói: "Tám tuổi đã học được hết chữ, sau này tự học lại còn biết nhiều kiến thức như vậy."
"Nhiều kiến thức tôi cũng không biết." Hạng Thành nói: "Ít đọc sách rất thiệt thòi. Các cậu là sinh viên mới đáng nể, biết tính toán, biết vẽ, còn đọc được tiếng Anh, lý, hóa, biết nhiều thứ như vậy."
Trì Tiểu Đa mỉm cười. "Mẹ anh chắc chắn cũng rất thông minh. Anh giống bố hay giống mẹ?"
"Giống mẹ tôi." Hạng Thành nhéo Trì Tiểu Đa: "Lần đầu tiên tôi cùng bố đi xa, về nhà thì bà đã đi rồi."
"À." Trì Tiểu Đa ngạc nhiên: "Sau đó anh tìm được bà ấy không?"
Hạng Thành lắc đầu. "Tìm thấy rồi, năm tôi 17 tuổi, nhưng bà ấy cũng đã chết."
Trì Tiểu Đa im lặng.
Cậu không hỏi thêm nữa. Toa giường nằm rất yên tĩnh. Ước muốn duy nhất của Trì Tiểu Đa lúc này là: đừng có ai khác đến. Đến bữa tối, Trì Tiểu Đa mua cơm hộp, ngồi ăn cùng Hạng Thành.
Không khí đột nhiên trở nên nặng nề. Hạng Thành cũng nhận ra điều đó, cười cười, hỏi: "Còn cậu? Khi nào dẫn tôi đi thăm người nhà?"
"Bà ngoại tôi mất rồi." Trì Tiểu Đa nói: "Là lúc tôi học đại học trở về lo tang. Bố mẹ tôi ly hôn, bố không biết đi đâu, người cũng không tìm thấy. Mẹ tôi lấy chồng rồi sang Đài Loan."
Hạng Thành gật đầu. Trì Tiểu Đa nói: "Bố tôi trước kia là ngư dân, ở làng chài Châu Hải. Sau này kinh tế phát triển, nhà bị chính phủ trưng dụng, đền bù hơn một triệu tiền phá dỡ (>3.701.867.827 VNĐ). Hồi đó một triệu là rất nhiều, tương đương với mấy chục triệu bây giờ."
"Một khoản tiền khổng lồ." Hạng Thành nói.
"Đúng vậy." Trì Tiểu Đa nói: "Người ta đột nhiên có một số tiền lớn, lại là thời kỳ mới cải cách mở cửa chưa lâu. Thời đó, ai mà biết lo xa? Giờ thì mọi người mới có cảm giác cấp bách, biết phải dưỡng lão, phải tiết kiệm. Bố tôi, một ngư dân, sống theo kiểu ngày nào hay ngày đó, nghĩ hơn một triệu cả đời cũng không tiêu hết."
"Sau đó thì sao?" Hạng Thành hỏi.
"Sau đó ông ấy học thói xấu, bị bạn bè trong làng có hoàn cảnh tương tự làm hư. Tiền nhiều không tiêu hết, mọi người liền đi cờ bạc. Cứ thế mà mất hết." Trì Tiểu Đa xới vài muỗng cơm, ăn quen đồ Hạng Thành nấu, cơm tàu hỏa này chẳng khác gì cơm heo: "Bà nội tôi vất vả nuôi ông ấy lớn, cuối cùng bị ông ấy tức chết. Tôi liền ở với bà ngoại."
"Bà nội cậu còn sống không?" Hạng Thành hỏi: "Người già không dễ dàng, có lẽ họ chỉ trông cậy vào cậu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!