Chương 22: Khảo Chứng

"Cậu sợ tôi sẽ cho cậu hít phấn hoa Ly Hồn à?" Hạng Thành hỏi.

"Ừm." Trì Tiểu Đa đáp.

Hạng Thành nói: "Tôi chỉ muốn vào xem cậu thôi."

Trì Tiểu Đa xích người vào mép giường, chừa ra một khoảng trống. Hạng Thành kéo khóa áo thể thao ra, gần như tr*n tr**ng nằm xuống. Cánh tay Trì Tiểu Đa chạm vào cơ thể Hạng Thành, cảm thấy vô cùng thoải mái và dễ chịu.

"Anh lạnh quá." Trì Tiểu Đa nói.

"Mới tắm nước lạnh xong." Hạng Thành đáp, tiện tay tắt đèn, đắp chăn lên vai Trì Tiểu Đa: "Cậu đang xem gì thế?"

"Weibo." Trì Tiểu Đa đã có thể cảm nhận được Hạng Thành đang chột dạ: "Anh nói thật đi."

Nỗi lòng của Hạng Thành hiện rõ trên mặt. Trì Tiểu Đa nói: "Tề Úy hôm nay đến, có phải đã truyền lời cho anh không?"

Trong bóng tối, Hạng Thành khẽ thở dài. Cửa sổ kính sát sàn phòng khách lặng lẽ mở ra.

Tư Quy đang cuộn tròn trong gối ôm, nhanh nhẹn ngẩng đầu nhìn thoáng qua, rồi dang cánh bay lên, đậu trên bàn trà, hướng mặt ra ngoài cửa sổ, nơi có làn gió đêm mùa hè mang theo hơi thở mê hoặc.

Gió từng đợt thổi vào.

Tề Úy đứng trong khu chung cư, khẽ giơ một tay lên, hướng về phía ban công ở tầng trên. Bột phấn lấp lánh trong tay anh hóa thành dải ngân hà, bay về phía căn hộ của Trì Tiểu Đa và Hạng Thành.

"Thật ra anh không cần giải thích những chuyện này đâu."

Giọng Trì Tiểu Đa vọng ra từ trong phòng.

"Sao lại không giải thích được chứ?"

Giọng Hạng Thành cũng vọng tới phòng khách. Tư Quy đậu trên bàn trà, nghiêng đầu, chải chuốt bộ lông trên cánh.

Giọng Trì Tiểu Đa:

"Anh chỉ cần nhân lúc tôi ngủ, cho tôi hít phấn hoa Ly Hồn là tôi sẽ quên hết thôi mà, đúng không?"

"Đúng là vậy, nhưng tôi không muốn. Trì Tiểu Đa, tôi không muốn..."

"Nếu tôi quên hết những chuyện này, anh còn ở lại bên cạnh tôi không?"

"Tôi thích Quảng Châu, tôi muốn ở lại đây."

"Vậy là tốt rồi, lọ thuốc đâu? Đưa tôi. Chỉ cần anh không đi là được."

"Từ từ đã..."

"Đưa tôi đi."

"Cậu đừng vội. Tôi không mặc gì cả, cậu thấy tôi giống như có bột phấn trong người à? Tôi chỉ muốn nói với cậu rằng, tôi cũng không muốn cậu mất đi những ký ức mà chúng ta đã có bên nhau. Trì Tiểu Đa..."

"Tôi chợt nhớ ra, trước khi hít bột phấn, tôi còn có một chuyện nhỏ, nhờ anh hứa với tôi."

"Chuyện gì?"

"..."

Cánh Tư Quy khẽ dang ra. Bột phấn lấp lánh xoay tròn bên ngoài cửa sổ, nhưng trước sau không thể bay vào nhà họ.

Một lúc sau, có tiếng cửa mở. Trì Tiểu Đa chân trần chạy ra. "Bột phấn đâu? Bột phấn đâu?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!