*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Đêm mưa gió bão bùng ấy qua đi, khi về đến nhà, mọi thứ lại trở về bình thường. Hạng Thành đóng chặt cửa sổ, không ra ngoài nữa, ở lại bên cạnh Trì Tiểu Đa suốt đêm.
Cả người Trì Tiểu Đa giãn ra, nằm trên giường, cảm giác mọi chuyện tựa như một giấc mơ. Sự căng thẳng của đêm qua cộng thêm mệt mỏi vì chỉ ngủ được vài tiếng khiến cậu nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Khi mở mắt ra, ánh nắng chói chang của buổi sáng đã tràn ngập căn phòng.
Trong phòng khách, Hạng Thành quấn tạp dề, c** tr*n đang làm bữa sáng.
"... Khu vực Quảng Châu đêm qua đã trải qua trận dông bão lớn nhất trong 40 năm qua..."
"Các nhà khí tượng học đã quan trắc được hiện tượng khí hậu hiếm gặp ở khu Hải Châu..."
Trì Tiểu Đa ngáp dài, mặc đồ ngủ đi ra, đứng trước TV xem chương trình. Cậu chú ý thấy trên bàn trà có một cái gạt tàn đầy mẩu thuốc lá.
"Khối mây bão hình lòng chảo đã bị áp suất hút cạn, tạo thành một lỗ hổng." Chuyên gia nói với người dẫn chương trình: "Chúng ta có thể thấy, cảnh tượng này vô cùng đẹp, các tia chớp đều tụ lại ở đây, giống như một mạng nhện phóng xạ."
Trì Tiểu Đa không chút biểu cảm, thầm nghĩ, công tác xử lý hậu quả này làm thật là chu đáo, còn lên cả bản tin nữa.
Trì Tiểu Đa lướt Weibo, thấy rất nhiều chủ đề thảo luận về trận mưa bão đêm qua ở cầu Châu Giang, về cảnh tượng mưa như tận thế. Có người còn nói đêm qua chắc chắn có cao nhân tu tiên nào đó đang độ lôi kiếp.
"Dậy rồi à?" Hạng Thành hỏi vọng ra từ trong bếp.
"Ừm." Trì Tiểu Đa lại ngáp một cái, nhớ ra chuyện đi làm, kêu lên một tiếng: "Chết rồi! Trễ giờ rồi!"
Hạng Thành đáp: "Đơn vị của cậu đã gọi điện đến, tôi xin nghỉ cho cậu rồi."
May quá, Trì Tiểu Đa ngồi xuống ăn cơm. Hạng Thành làm hai bát cháo thịt nạc, cháo được nấu trên lửa than, ăn kèm với trứng chiên vàng tươi, còn có cả mắm tôm và đậu phụ hấp mềm chấm nước tương.
Hạng Thành còn chuẩn bị một đĩa vừng và hạt gạo Thái Lan để trước bàn ăn. Tư Quy bay tới, đậu trên bàn và cùng ăn với họ. Trong lòng Trì Tiểu Đa vẫn rối bời. Cậu vẫn nhớ rõ mọi chuyện của ngày hôm qua. Khi nào thì Hạng Thành sẽ xóa ký ức của cậu đây? Hạng Thành có dẫn cậu đi ngửi thuốc hít không?
"Tâm trạng không tốt à?" Hạng Thành hỏi.
"Không có." Trì Tiểu Đa cười cười đáp, cái thìa khuấy đều bát cháo.
Hạng Thành không nói gì, hai người im lặng ăn sáng. Một lát sau, Hạng Thành lại nói: "Cậu vất vả rồi, hôm nay ra ngoài đi dạo nhé?"
"Tôi đột nhiên muốn về nhà một chuyến." Trì Tiểu Đa nói: "Đến cái hang sụt lún đó."
"Tổ chức đã cử người đi rồi." Hạng Thành nói: "Sáng nay họ đã gọi điện cho tôi."
Trì Tiểu Đa nói: "Không biết xương cốt của Si Vẫn còn ở bên trong không."
"Thông thường sau khi yêu quái chết, sẽ không để lại dấu vết gì đặc biệt." Hạng Thành nói: "Chúng sẽ tự thiêu đốt mình. Hơn nữa sau khi Si Vẫn chết đã thành ma, lên bờ, nên trong hang đó chắc không còn gì đặc biệt nữa."
Trì Tiểu Đa nhớ lại Dương Tinh Kiệt, vẫn còn chút buồn bã, thở dài. "Nếu ngày đó tôi kiên trì, có lẽ mọi chuyện đã khác."
Hạng Thành lắc đầu: "Cho dù cậu dẫn người đến chữa trị cho nó, Si Vẫn cũng không thể được cứu chữa. Cùng lắm thì sẽ lại có thêm một bản tin, nói tìm thấy một con quái vật đột biến do nước biển ô nhiễm gây ra, và cuối cùng tổ chức sẽ ra tay tiêu diệt nó."
"Tổ chức sẽ giết nó sao?" Trì Tiểu Đa hỏi lại.
Hạng Thành gật đầu, nhìn vào mắt Trì Tiểu Đa. "Tiểu Đa, nghe tôi nói này."
Trì Tiểu Đa: "?"
Trì Tiểu Đa nghĩ đến Si Vẫn, con quái vật dịu dàng đã xem cậu như bạn hồi còn bé, chỉ cảm thấy lỗi lầm của mình có lẽ cả đời này cũng khó mà gột rửa.
"Con người và yêu quái không thể ở bên nhau." Hạng Thành nói: "Chúng ta và bọn họ, mục tiêu chung duy nhất có thể cùng nhau cố gắng là mỗi người sống một cuộc sống riêng, không ảnh hưởng đến nhau. Đây không phải lỗi của cậu. Tôi cũng hy vọng một ngày nào đó sẽ không có yêu quái đến hại người. Nếu chung sống lâu dài với yêu quái, cơ thể cậu sẽ bị yêu khí ăn mòn, sẽ nhanh chóng lão hóa, hoặc xuất hiện những vấn đề khác.
Ngay cả Si Vẫn trước khi nhập ma cũng biết điều này."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!