(*Lệ Loan là một thị hạt khu nằm ở phía tây của thành phố Quảng Châu, là một trong những quận thuộc khu Tây của Quảng Châu, tỉnh Quảng Đông, Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa.)
Hạng Thành đạp xe chở Trì Tiểu Đa, nghĩ một lát, rồi nói: "Tề Úy... Cậu ta có thù với tôi. Nếu cậu thấy phiền, tôi sẽ nhờ cậu ta giúp tôi làm chứng nhận đơn vị."
"À? Không sao đâu, không phiền đâu." Trì Tiểu Đa nói: "Vương Nhân là bạn rất tốt của tôi. Nhưng tôi thấy Tề Tề đối xử với anh cũng khá tốt mà... Có thù gì vậy?"
Hạng Thành đáp: "Chuyện đời trước."
Trì Tiểu Đa lập tức hiểu không nên hỏi thêm, vì thế gật đầu.
Quảng trường Trung Hoa là nơi đông người nhất. Từ trung tâm thương mại tầng hầm thứ hai đến tầng trên cùng, đây có thể coi là khu thương mại phồn hoa nhất Quảng Châu. Buổi tối nơi này đèn hoa càng rực rỡ, người chen chúc xô đẩy. Hai người lên tầng 3. Hạng Thành đối chiếu địa chỉ trên tấm thẻ ghi nhớ trong tay, thấy một cửa hàng, mặt tiền đang được trang trí. Bên ngoài căng bạt hoạt hình, đại ý là sắp sửa trang trí xong, chọn ngày khai trương.
Hạng Thành lợi dụng lúc những người xung quanh không để ý, vén tấm bạt lên, cúi người chui vào. Trì Tiểu Đa đứng bên ngoài canh chừng.
Một lát sau, Trì Tiểu Đa vén bạt, thấy nửa người Hạng Thành treo trên trần nhà, nửa trên chui vào lỗ thông gió.
"Đi thôi." Hạng Thành nhảy xuống, trong tay cầm một cuộn bùa màu trắng.
Hai người rời khỏi bãi đỗ xe, vào ga tàu điện ngầm.
9 giờ tối, Hạng Thành đứng xem bảng hiệu ga tàu, chuyển từ ga nghĩa trang liệt sĩ sang ga công viên, rồi đi đường Trường Thọ. Người đông như nêm. Hạng Thành che chở Trì Tiểu Đa ở trước người, cẩn thận nhét cuộn bùa vào túi áo, đáp: "Đừng căng thẳng, không sao đâu."
"Cái này làm gì vậy?" Trì Tiểu Đa hỏi.
Hạng Thành thì thầm vào tai cậu: "Là những lá bùa được dán trong bê tông khi xây dựng những tòa nhà cao tầng, để xua đuổi quỷ, phù hộ quá trình xây dựng được bình an, công nhân không bị tai nạn chết người."
Trì Tiểu Đa không nhớ mình đã từng thấy bao giờ, hỏi: "Tòa nhà nào cũng có sao?"
Hạng Thành lắc đầu, đáp: "Có vài cái có, vài cái không. Một số chủ đầu tư Hồng Kông tin vào những điều này sẽ dán bùa bình an, còn dán bùa để phù hộ việc kinh doanh phát đạt, bất động sản bán chạy. Nếu có yêu quái ở lâu dài ở gần, những lá bùa sẽ hấp thụ yêu khí."
"Đây là loại yêu gì?" Trì Tiểu Đa hỏi.
"Hơi thở rất yếu ớt, là một yêu quái rất bình thường." Hạng Thành đáp. "Bây giờ chúng ta đi tìm nó, không cần sợ. Yêu quái bình thường không phải đối thủ của tôi."
Trì Tiểu Đa gật đầu. Hai người xuống ga đường Trường Thọ. 9 giờ hơn, đường tây Trường Thọ đã rất ít người.
Trì Tiểu Đa: "..............."
Hạng Thành: "?"
"Quảng trường Lệ Loan á." Lông tơ sau lưng Trì Tiểu Đa dựng đứng.
"Quảng trường Lệ Loan, ừ, sao vậy?" Hạng Thành ngẩng đầu. Phía ngoài tầng trệt của trung tâm thương mại, một đốm trắng hơi lóe lên, đó là phượng hoàng trắng của Hạng Thành.
Trì Tiểu Đa nói: "Yêu quái sẽ trốn ở đây sao?"
"Có khả năng." Hạng Thành nói: "Cậu sợ không?"
Quảng trường Lệ Loan là con đường ma ám đáng sợ nhất trong truyền thuyết ở Quảng Châu. Một mình Trì Tiểu Đa thì có đánh chết cậu cũng sẽ không bước vào nửa bước. Đừng nói là buổi tối, kể cả giữa trưa, cậu cũng tuyệt đối sẽ không đến đây.
"Không sợ." Trì Tiểu Đa trốn sau lưng Hạng Thành nhìn quanh cửa. Hạng Thành quay người nhìn cậu một cái. Trì Tiểu Đa run rẩy nói: "Tôi thật sự không sợ. Ừm, tôi chỉ sợ quỷ thôi. Yêu quái là hiện tượng tự nhiên, không có gì phải sợ."
Hạng Thành nói: "Hay là tôi vào xem, cậu ở ngoài uống cà phê chờ tôi."
"Thế mới thực sự sẽ sợ chứ!" Trì Tiểu Đa co rúm bên cạnh Hạng Thành run rẩy nói: "Lỡ như 10 giờ anh còn chưa ra, tất cả các cửa hàng ven đường đều đóng cửa thì sao?"
Hạng Thành cười, nói: "Đi theo sau lưng tôi."
Anh xách chiếc túi thể thao một bên vai, đưa cho Trì Tiểu Đa đeo chéo, nói: "Sợ thì cứ sờ vào thứ gì đó rồi ném ra ngoài."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!