"Tôi xin lỗi." Trì Tiểu Đa nói: "Tôi thấy nó ở trên giá sách nên tò mò nhìn thôi..."
Hạng Thành thầm nghĩ đáng ra nên cất kỹ, bất cẩn quá.
"Có đau đầu không?" Hạng Thành hỏi: "Cái đó không phải để ngửi... tiêu rồi."
"Không có." Trì Tiểu Đa mơ màng nói: "Chẳng phải bên trong vốn dĩ không có gì sao?"
Hạng Thành hoàn toàn không thể trả lời, ngay cả anh cũng là lần đầu gặp phải chuyện này.
"Sau này, đừng tự ý đụng vào đồ của tôi." Hạng Thành nói.
"Tôi xin lỗi..." Trì Tiểu Đa sắp khóc. Hạng Thành nhận ra lời mình nói quá nghiêm trọng, đành phải chữa lại: "Thôi được rồi, cứ tự nhiên đi, cũng chẳng còn gì không thể đụng."
"Bên trong có đồ gì quan trọng lắm sao?" Trì Tiểu Đa nói: "Có thể bù đắp không?"
Hạng Thành xua tay, nói: "Không, không có gì, ý trời thôi."
Hạng Thành nói không có gì, nhưng trực giác Trì Tiểu Đa cảm thấy mình đã gây ra rắc rối, vô cùng áy náy. Ngược lại, Hạng Thành lại lúng túng, tìm cách an ủi Trì Tiểu Đa vài câu, nhưng con cá mặn đã chết trong lòng Trì Tiểu Đa không dễ dàng sống lại. Cậu buồn bã suốt cả đêm. Hạng Thành đau đầu không thôi, đành phải nghiêm túc nói.
"Không phải vì đồ vật bên trong quý giá." Hạng Thành nói: "Mà là sợ cậu hít phải, cơ thể sẽ có vấn đề."
Trì Tiểu Đa đáng thương nói: "Tôi xin lỗi..."
"Không cần xin lỗi nữa." Hạng Thành nói: "Cậu muốn chơi lọ thuốc hít thì tặng cậu cũng không sao."
Nói rồi Hạng Thành vào phòng lấy lọ thuốc hít ra, đưa thẳng cho Trì Tiểu Đa, nói: "Thật sự không quý giá, có làm hỏng tôi cũng không xót. Chỉ là sợ bột đó có ảnh hưởng xấu đến cậu thôi. Này, tặng cậu đấy."
Lòng Trì Tiểu Đa chua xót, cầm lọ thuốc hít nhìn đi nhìn lại.
"Nhưng rốt cuộc bên trong là gì vậy? Lúc tôi mở ra thì đã không có gì rồi mà."
Hạng Thành: "..."
"Đừng hỏi." Lần này đến lượt Hạng Thành muốn khóc.
Sáng hôm sau, Trì Tiểu Đa thần thần bí bí đi ra ngoài một chuyến. Hạng Thành đứng dậy, chỉ mặc một chiếc q**n l*t, lên WC thấy cửa phòng ngủ chính mở, Trì Tiểu Đa không có ở trong, anh hoảng hốt, vội vàng lấy điện thoại ra gọi. Trì Tiểu Đa lại ôm một chiếc túi giấy trắng lén lút quay về.
"Tôi ra ngoài mua một chút đồ." Trì Tiểu Đa nói.
"Cậu làm tôi sợ chết đi được!" Hạng Thành nói: "Lần sau đi đâu phải nói với tôi một tiếng." Nói rồi lại đến sờ trán Trì Tiểu Đa, hỏi: "Có choáng váng không?"
Trì Tiểu Đa: "???"
Hạng Thành thật sự quá kỳ lạ, cách quan tâm cũng kỳ lạ. Nhưng Trì Tiểu Đa lại vô cùng thích, lắc đầu, nói: "Cũng ổn."
Hạng Thành nói: "Lát nữa tôi đưa cậu ra ngoài chơi. Hôm nay có điểm rồi đúng không? Tra đi."
Trì Tiểu Đa giống như một con cá mặn đang ấp trứng, đè túi giấy dưới bụng, cong mông lên trang web, dùng số báo danh để tra điểm.
Hạng Thành ngồi trên ghế sofa, nhìn màn hình máy tính của Trì Tiểu Đa. Trì Tiểu Đa cười cười, quay đầu lại nhìn anh.
"Nếu đỗ thì tôi sẽ..."
"Cậu sẽ thế nào?" Hạng Thành hỏi.
"Tôi sẽ không đi làm nữa!" Trì Tiểu Đa hít sâu một hơi, ấn quay lại, vào giao diện tra điểm, giao diện bị sập.
"Cậu không thích công việc hiện tại sao?" Hạng Thành nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!