Nửa tiếng sau, cảnh sát cứu hỏa đã có mặt, mất gần 40 phút đồng hồ, mới cắt được cửa xe bằng kéo thủy lực, sau đó dùng một thiết bị để mở rộng thân xe, cứu Nhâm Nhiễm ra và đưa lên xe cấp cứu. Lúc này đây cô đã bị nhốt trong xe hơn hai tiếng đồng hồ, tính mạng đang gặp nguy hiểm.
Sau khi đưa vào bệnh viện cấp cứu, cô đã thoát khỏi nguy hiểm.
Gãy bốn xương sườn và đốt sống thứ ba, chảy máu phổi dẫn đến tình trạng xuất huyết lồng ngực, toàn thân nhiều chỗ bị thương, cộng với việc não bị chấn động mạnh, sau ba ngày lúc tỉnh lúc mê, Nhâm Nhiễm mới tỉnh táo trở lại.
Sau khi Nhâm Nhiễm ra khỏi phòng chăm sóc đặc biệt, Trần Hoa luôn ở bên cô, ông Nhâm Thế Yến cũng từ thành phố Z đến. Họ cùng nhau chứng kiến quá trình cô phục hồi ý thức.
Bác sĩ đã cảnh báo rằng, chấn động não sẽ để lại một loạt di chứng, không được để người bệnh chịu bất kỳ sự kích động nào.
Sau khi Nhâm Nhiễm mở mắt ra, đầu tiên nhìn thấy Trần Hoa, cô thẫn thờ nhìn anh, ánh mắt vô hồn, dường như đang nhìn một người xa lạ. Nhâm Thế Yến gọi tên con gái: "Tiểu Nhiễm".
Cô quay sang ba, môi khẽ mấp máy, nói: "Con rối, đưa cho con con rối đó".
Nhâm Thế Yến tưởng con gái đang ở trong trạng thái mất trí mê sảng, vội nhìn sang phía bác sĩ với vẻ lo lắng, nhưng Trần Hoa đã hiểu ý của cô, anh đưa con rối nhỏ đó ra và đặt vào tay cô.
Ngón tay của cô chạm vào, liền nắm chặt lại, để con rối nằm giữa lòng bàn tay.
Hai ngày qua, Trần Hoa đã tìm hiểu được lai lịch của con rối, biết con rối nhỏ này là đồ thủ công mỹ nghệ, ăn mặc theo phong cách của người chăn cừu ở Australia.
Anh chỉ có thể đoán, con rối này là do Kỳ Gia Tuấn mua tặng cho Nhâm Nhiễm.
Một chuyện mà anh không đoán được ra là, Nhâm Nhiễm không có triệu chứng mất trí thường gặp ở những bệnh nhân sau khi bị chấn động não mà bác sĩ đã cảnh báo, cô nhớ tất cả mọi chuyện trước khi tai nạn xảy ra.
Bạn bè trong hội chơi xe, đồng nghiệp lần lượt kéo đến thăm cô, cô đều không có phản ứng gì. Cô không đáp lại những lời hỏi thăm, quan tâm của người bên cạnh, cũng không tìm hiểu về vết thương của mình, quá trình ứng cứu, càng không hỏi mọi người về tình hình của Kỳ Gia Tuấn.
Đương nhiên, cô vẫn nhớ tất cả những chuyện đã xảy ra. Chứng chấn động não chỉ để lại cho cô những cơn đau đầu kịch liệt và những ký ức đột nhiên trở nên vô cùng rõ nét.
Cô cùng bạn bè trong hội chơi xe về Thiên Tân ăn đồ biển, chơi đùa thỏa thích rồi quay về, đang trên đường trở về Bắc Kinh, ba cô
- ông Nhâm Thế Yến đã bất ngờ gọi điện thoại cho cô, giọng lạc đi nói muốn báo cho cô biết một chuyện, muốn cô phải hết sức giữ bình tính. Cô kinh ngạc hỏi chuyện gì, ông Nhâm Thế Yến đột nhiên dừng lại, trước tiên hỏi cô đang ở đâu, cô nói với ông rằng mình đang lái xe trên đường trở về Bắc Kinh.
Ông Nhâm Thế Yến liền nói: "Dừng xe lại thì con gọi điện thoại cho ba ngay nhé".
Cô bảo vâng, không hiểu tại sao trong lòng đột nhiên nảy sinh một cảm giác vô cùng bất an, tim đập lúc nhanh lúc chậm. Bình thường cô và ba ít gọi điện thoại cho nhau, gần như ở mức là không có chuyện gì quan trọng sẽ không gọi, sau khi lái được hơn chục km với một tâm trạng vô cùng bất an, cô thực sự không thể thuyết phục được mình bình tĩnh trở lại, vẫn tách khỏi đoàn xe, cho xe đỗ lại ở dải phân cách bên đường rồi gọi điện thoại cho ông Nhâm Thế Yến.
Nhâm Thế Yến biết chắc chắn cô đã dừng xe lại, quả nhiên, chuyện mà ông thông báo là một tin sét đánh gần như khiến cô không thể tin vào tai mình: Kỳ Gia Tuấn bị tấn công bằng súng ở Melbourne và đã mất.
Phản ứng đầu tiên của cô là phản bác: "Nhưng rõ ràng là anh ấy đang làm việc ở Sydney".
"Nhà họ Mạc yêu cầu cậu ấy nhường căn nhà cho vợ cậu ấy, cậu ấy đến Melbourne để giải quyết việc của khách hàng, kết quả đêm qua có kẻ xấu lọt vào nhà, cậu ấy đã bị thương nặng".
Cô nhìn chăm chú về phía trước, tay nắm chặt điện thoại di động, suy nghĩ liên miên, một hồi lâu vẫn không trở về được với thực tại.
"Con phải bình tĩnh, Tiểu Nhiễm. Tuấn đã bị trúng hai phát đạn, đều là hai phát chí mạng, không cứu được, đã..."
Nhâm Thế Yến chưa nói dứt lời, Nhâm Nhiễm chỉ nghe thấy bên tai vang lên một tiếng va chạm cực mạnh, xe của cô đã bị một chiếc xe Container chở hàng đâm từ phía sau bên tay trái, thân xe xô về phía trước trong trạng thái mất kiểm soát, phần mui đâm vào hàng rào bên vệ đường mới dừng lại, sau đó cô liền ngất đi và bất tỉnh nhân sự.
Nằm trên giường bệnh, Nhâm Nhiễm nắm chặt con rối đó trong lòng bàn tay, con rối này cô mang từ Melbourne về, nó được mua ở chợ bán đồ nghệ thuật Victoria.
Ngày xuân của ba năm về trước lại một lần nữa hiện ra trước mắt cô.
Kỳ Gia Tuấn bế cậu con trai chưa đầy một tuổi Kỳ Bá Ngạn, cùng cô đi dạo trên hành lang dọc bờ sông Yarra.
Sạp hàng bên kia bán đủ các món đồ thủ công mỹ nghệ, vừa nhìn cô đã thấy thích con rối này, Kỳ Gia Tuấn mua hai con, một con cho cô, con còn lại buộc lên chiếc xe đẩy của Kỳ Bá Ngạn.
Cô mang về nước, sau khi mua xe, liền treo con rối này lên gương chiếu hậu.
Sau khi bị đâm xe, cô đã tỉnh táo hơn đôi chút, đồ vật đầu tiên hiện lên trước mắt là con rối này, nó cứ lắc lư ngay trên đầu cô, chỉ cách vài xentimet. Vì cách quá gần nên cô phải điều chỉnh tầm nhìn mới nhìn rõ được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!