Sự phát triển của tập đoàn Ức Hâm không hề phô trương, nhưng lĩnh vực đầu tư đã mở rộng từ thị trường tư bản, bất động sản sang các ngành thực phẩm, nắm bắt cổ phiếu của hai công ty đã niêm yết cổ phiếu trên thị trường, không ai có thể coi thường thực lực của họ. Lúc này đây, doanh nghiệp gia công xuất khẩu đồ da của ông Kỳ Hán Minh
- cha anh đột nhiên bị rơi vào hoàn cảnh khó khăn.
Cũng giống như các doanh nghiệp tư nhân khác, vì gia tộc họ Kỳ gây dựng sự nghiệp, quản lý doanh nghiệp theo mô hình gia tộc nên mô hình quản lý này cũng gây ra hàng loạt vấn đề như kinh doanh bất ổn, tranh giành cổ quyền, kìm kẹp lẫn nhau. Sự qua đời đột ngột của chủ tịch hội đồng quản trị
- cha ông Kỳ Hán Minh đã khiến cho các mối mâu thuẫn như vợ chồng bất hòa, anh em lục đục, chị em trở mặt với nhau... xảy ra cùng một lúc. Công ty một thời nhìn tưởng phát triển đã rơi vào hoàn cảnh khó khăn, khó có thể duy trì.
Từ trước đến nay anh không quan tâm gì đến sự vận hành của công ty nhà họ Kỳ, thậm chí không về dự lễ tang của ông nội, cũng rất hiếm khi liên lạc với người cha của mình là ông Kỳ Hán Minh, khi bà Trần Trâm Trâm gọi điện thoại đến cầu cứu khẩn cấp, anh cũng không quan tâm, chỉ nói rất thờ ơ rằng: "Cho người của công ty mang một bản báo cáo tài chính đến để con xem rồi tính sau".
Bản báo cáo đó đã được chuyển đến tay anh với một tốc độ nhanh nhất, ngay sau đó ông Kỳ Hán Minh cũng gọi điện thoại đến. Lúc này anh mới biết mẹ anh không nói quá sự thật, tình hình thực sự nghiêm trọng, nếu anh không ra tay, nhà họ Kỳ sẽ phải đối mặt với sự phá sản.
Nhìn những dãy số đó, người đầu tiên mà anh nghĩ đến là Nhâm Nhiễm
- cuộc sống của cô sẽ có ảnh hưởng gì, và còn đứa con của cô nữa?
Trần Hoa đến thành phố Z để gặp Kỳ Hán Minh và Kỳ Gia Tuấn, nhìn cha con họ đều tiều tụy. Kỳ Hán Minh thảo luận với anh khoản tiền mà công ty cần, từ đầu đến cuối Kỳ Gia Tuấn cúi đầu nhìn tập giấy tờ trong tay mà không nói câu nào.
Anh không tiện hỏi thẳng chuyện của Nhâm Nhiễm, tuy nhiên nằm ngoài sự dự đoán của anh, đột nhiên Nhâm Nhiễm đẩy cửa bước vào, cô đi cùng với một cô gái xinh đẹp trạc tuổi cô.
Nhìn thấy anh, Nhâm Nhiễm không tỏ ra sửng sốt, dường như đây không phải là một cuộc trùng phùng bất ngờ sau khi chia tay nhau đã lâu, cô chỉ liếc anh một cái, sau đó lên tiếng chào cha con Kỳ Hán Minh.
Từ cuộc đối thoại giữa họ, Trần Hoa ý thức ra một điều rằng, anh đã phạm phải một sai lầm kinh khủng.
Sau khi Nhâm Nhiễm gọi Kỳ Gia Tuấn ra khỏi phòng làm việc, anh hỏi Kỳ Hán Minh: "Cô gái ban nãy đi cùng Nhâm Nhiễm là ai vậy ba?"
Kỳ Hán Mình nhìn tập tài liệu trong tay với vẻ bất lực, "đó là Mẫn Nghi vợ của Gia Tuấn".
"Họ đã lấy nhau bao lâu rồi?"
"Đã hai năm rồi, Mẫn Nghi là cô gái rất giỏi giang, hiện nay trong nhà may mà có nó, vừa phải chăm lo ẹ chồng, vừa phải chăm con".
"Thế còn Nhâm Nhiễm thì sao?"
"Nhâm Nhiễm rất giỏi, sau khi đi du học về nước, vào làm việc trong một ngân hàng của nước ngoài ở Bắc Kinh, hiện tại sang Hồng Kông học, Gia Thông con ạ". Ông Kỳ Hán Minh không còn tâm trạng nào để nói những chuyện linh tinh, liền quay về với chủ đề chính, gọi tên cũ của cậu con trai lớn, "Con cứ suy nghĩ thêm đi, nhà họ Kỳ sẽ không yêu cầu con phải rót tiền liên tục đâu, chỉ cần số vốn lưu động đủ để khôi phục lại hoạt động sản xuất là đã có thể vượt qua khó khăn trước mắt rồi".
Trần Hoa không thể ngồi thêm được nữa, "Con xin lỗi, con ra ngoài trước một lát".
Kỳ Gia Tuấn đang đứng nói chuyện với Nhâm Nhiễm ở đầu kia hành lang, cô đang khuyên anh nhận tiền của cô.
"Về cơ bản toàn bộ là là thu nhập đầu tư"
- Cô đã giải thích như vậy với Kỳ Gia Tuấn về nguồn gốc của số tiền. Trần Hoa đứng sững nguyên một chỗ.
Còn chưa kịp kìm chế nỗi vui mừng cuồng nhiệt trong lòng, anh đã ý thức ra được rằng, số tiền mà anh bảo anh Bang trả, e rằng đã khiến Nhâm Nhiễm bị tổn thương quá lớn.
Cô đã gửi trọn niềm tin vào anh, anh chỉ để lại cho cô sự chia tay không kèm thêm lời giải thích nào, cô đã nhận khoản tiền đó, coi nó là một khoản thu nhập đầu tư, vậy thì làm sao cô còn có thể yêu anh nữa.
Anh lắng nghe cuộc nói chuyện giữa Nhâm Nhiễm và Kỳ Gia Tuấn. Giọng cô hơi khản, nhưng vô cùng dịu dàng và kiên định, phản đối sự né tránh của Kỳ Gia Tuấn, khích lệ anh lấy lại tính thần, cùng cô ra ngân hàng rút tiền, chia sẻ gánh nặng trong nhà.
Anh chưa bao giờ nghĩ rằng, cô gái ngây thơ đó đã trở nên lý trí, bình tĩnh như vậy.
Sau khi nhìn họ ra về, anh gọi điện thoại hỏi chuyến bay đi Hồng Kông, sau đó quay về phòng họp, đồng ý chuyển cho Kỳ Hán Minh số tiền mà ông cần, anh dặn dò anh Bang đến để làm thủ tục chuyển tiền rồi đi thẳng ra sân bay.
Nhâm Nhiễm đang ngồi ngủ gật trên một chiếc ghế gần cổng lên máy bay, sắc mặt cô nhợt nhạt, trên người đắp chiếc áo lê của Kỳ Gia Tuấn. Anh ngồi xuống bên cạnh cô, thấy ngạc nhiên vì cô lại có thể ngủ say ở nơi ồn ào như thế này.
Chắc là cô đã quá mệt.
Ngoài việc thỉnh thoảng đi ra để nghe điện thoại, từ đầu đến cuối anh ngồi im không nhúc nhích. Thậm chí anh không nghiêng đầu nhìn cô, chỉ biết cô ngồi ở phía bên trái của anh, dường như đã đủ rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!