Chương 6: (Vô Đề)

Tắt máy đi, Nhâm Nhiễm lại đành phải đi giày vào, cô cau mày để ngón chân làm quen một chút, chuẩn bị quay vào hội sở, tuy nhiên vừa vòng qua hàng rào cây xanh liền sững người, Trần Hoa đang ngồi trên chiếc ghế dài phía bên này hàng rào hút thuốc, cô cất tiếng chào chuẩn bị đi qua, Trần Hoa liền lên tiếng: "Nhâm Nhiễm, ngồi với anh một lát".

"Sắp đến thời gian biểu diễn và khâu khách hàng rút thưởng rồi.. Nhâm Nhiễm dừng lại, biết rõ cái gọi là phần thưởng mặc dù nặng ký, các tiết mục biểu diễn cũng gọi là hấp dẫn, nhưng không đủ để thu hút Trần Hoa vào xem nên đành phải ngồi xuống.

"Nghe nói gần đây em không tiếp nhận khách hàng mới, chuyển giao toàn bộ cho đồng nghiệp rồi à".

Năm ngoái, vì một nguyên nhân không rõ ràng mà Nhâm Nhiễm bị điều từ phòng quản lý vốn ngân hàng đang làm rất hiệu quả sang phòng đầu tư cá nhân, có sức ép nghiệp vụ rất nặng. Trần Hoa liền âm thầm thông qua người khác giới thiệu khách hàng cho cô, mặc dù không có khách hàng nào nói thẳng ra trước mặt cô, nhưng đương nhiên là cô biết hết mọi chuyện, cô ngần ngừ một lát, nói: "Cảm ơn tổng giám đốc Trần đã quan tâm.

Em đã nộp đơn lên ngân hàng xin chuyển công tác sang chi nhánh ở Thâm Quyến rồi, chính vì thế sẽ chuyển giao toàn bộ nguồn khách hàng đang nắm trong tay cho đồng nghiệp".

"Là vì anh nên em muốn rời Bắc Kinh ư?"

"Không phải". Cô lắc đầu, "em đã sắp xếp lại kế hoạch, vẫn chuẩn bị phát triển theo hướng ngân hàng đầu tư. "ề Thâm Quyến làm, có thể đăng ký học MBA tại chức của trường đại học Hồng Kông, cuối tuần sang bên đó học, khá thích hợp với em".

"Làm ở ngân hàng đầu tư sẽ phải đi công tác, du lịch trên không trung diễn ra như cơm bữa, em có chắc là em chịu được hay không?"

"Có thể em sẽ khắc phục được".

Trần Hoa im lặng.

Anh ra đây hút thuốc, nghe thấy tiếng Nhâm Nhiễm bên đầu kia hàng rào, bèn ngồi xuống. Dĩ nhiên, đây không phải là lần đầu tiên anh nghe thấy Nhâm Nhiễm nói chuyện qua điện thoại với Kỳ Gia Tuấn.

Từ đầu đến cuối đúng là họ không nói câu gì mờ ám, thực sự giống như bạn thân, như anh em, nhưng nói qua nói lại như vậy, thể hiện rõ cảm giác thoải mái, thân mật.

Hiện tại anh chỉ có thể đứng ngoài lắng nghe cuộc sống của Nhâm Nhiễm bằng hình thức này, trong lòng không khỏi hẫng hụt. Còn Nhâm Nhiễm nói về kế hoạch của cô một cách thản nhiên như vậy, rõ ràng là cô muốn tránh xa anh hơn.

Lúc này dây đèn ở bên sân hội sở đột nhiên bật sáng, mọi người từ trong phòng ùa ra, Nhâm Nhiễm giải thích: "Ngân hàng ời nghệ sĩ người Pháp biểu diễn điệu múa hiện đại có pháo phụt[1], nghe nói là rất hấp dẫn".

[1] Loại pháo khi bật ra sẽ phun ra các tia sáng với nhiều màu sắc khác nhau.

Sân khấu được dựng tạm thời ở phía đối diện với hội sở bắt đầu nổi nhạc, ánh đèn sân khấu lấp lánh, rực rỡ. Hai diễn viên một nam một nữ bước lên sân khấu, họ đều mặc bộ trang phục trắng toát bó sát người, sau lưng đeo một đôi cánh lớn, được từ từ nâng lên nhờ dây thép, hoàn thành các động tác múa với độ khó cao trên không trung, đồng thời không ngừng bật mở các loại pháo phủ với đủ màu sắc.

Giữa màn sáng lung linh, rực rỡ, thân hình mềm dẻo của hai người nhẹ nhàng lướt trên sân khấu, đầu bên kia sân liên tục vọng lên các tràng pháo tay, reo hò.

"Bốn năm trước, bên dòng sông Yarra[2], anh đã được xem buổi biểu diễn tương tự thế này".

[2] Dòng sông Yarra chảy qua thành phố Melbourne của Australia.

Giọng nói trầm ấm của Trần Hoa vẫn như bình thường, một lúc lâu sau Trần Hoa mới trở về với thực tại, cô nhìn Trần Hoa, dường như không tin lắm khi nghe thấy cái tên của con sông đó ở Australia được thốt ra từ miệng anh.

"Anh đã từng sang Melbourne?"

Trần Hoa phả khói thuốc ra, lấy tay gạt tàn thuốc, quay đầu lại, lặng lẽ đón nhận ánh mắt của cô, "ừ".

Bốn năm về trước, bên dòng sông Yarra.

Một số hình ảnh về cuộc sống đã thoáng hiện trong đầu Nhâm Nhiễm. Lúc đó cô đang ở gần một khách sạn ở đó, vô tình nhìn vào gương chiếu hậu của xe, trong tầm mắt xuất hiện một bóng dáng quen thuộc.

Trong hơn ba năm du học ở Australia, không chỉ một lần giữa dòng người nơi đất khách quê người Nhâm Nhiễm nhìn thấy bóng dáng của Kỳ Gia Thông. Thậm chí cô đã từng đuổi theo một người ở ga tàu, sau khi đối phương ngoái đầu lại, lại đành phải vội vàng xin lỗi.

Cô nhìn chăm chú vào gương chiếu hậu trong xe, không dám chớp mắt, chỉ sợ trong tích tắc, một hình ảnh mơ hồ sẽ biến mất. Tuy nhiên cô bắt ép mình ngoái đầu lại, sau lưng lại là những người đi bộ với bước chân nhàn nhã, không có điều gì bất thường.

Vậy thì ít nhất là trong lần đó, cô đã nhìn thấy đúng là anh thật.

Anh lặng lẽ xuất hiện, sau đó biến mất mà không nói lời nào.

Bao câu hỏi hiện lên trong đầu, cô há miệng ra, nhưng không có cách nào để hỏi tại sao. Có cần phải hỏi nữa không? Anh đã nhìn thấy cô và Kỳ Gia Tuấn đi chơi, cô bế bé Kỳ Bá Ngạn

- con trai của Kỳ Gia Tuấn khi đó mới chín tháng tuổi. Người đàn ông vốn luôn luôn kiêu căng tự phụ này đã lựa chọn bỏ đi mà không hỏi han gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!