Chương 56: part 01

Về vụ cháy nhà họ Nhâm, tờ nhật báo của thành phố Z chỉ đăng một tin rất ngắn trong phần bản tin địa phương: 11 giờ đêm qua, ngôi nhà có lịch sử gần 80 năm nằm ở sau trường đại học Z đã bị cháy. Sau khi nhận được điện thoại, cảnh sát phòng cháy chữa cháy đã có mặt kịp thời và nhanh chóng dập tắt khiến ngọn lửa không lan rộng thêm, không gây thương tích gì lớn cho người và không gây thiệt hại nghiêm trọng về tài sản.

Cơ quan phòng cháy chữa cháy kêu gọi người dân nâng cao ý thức phòng cháy chữa cháy, coi trọng vấn đề dùng điện an toàn, thường xuyên kiểm tra và xóa bỏ những mối đe dọa tiềm ẩn trong nhà.

Nhâm Nhiễm đã đọc bản tin này như đọc chuyện xảy ra ở nhà người khác, đọc xong cô không bình luận gì thêm. Trần Hoa lật sang trang tiếp theo cho cô, toàn bộ là quảng cáo bất động sản, tên các tòa nhà, khu chung cư muôn màu muôn vẻ hoặc tạo cảm giác sang trọng khác nhau, các câu quảng câu khách hiện ra trước mắt, dường như cuộc sống mà người ta đang miệt mài theo đuổi nằm ở trong đó, chi đợi người ta có đủ tiền mua vào là có thể tha hồ hưởng thụ.

Anh lại lật sang trang chứng khoán, toàn là chuyện cổ phiếu tăng giảm, công ty này đưa ra thông tin không chính xác, công ty kia chứng thực một dự án sáp nhập nào đó sắp được thực hiện, cơ quan nọ phân tích trong thời gian tới thị trường giữ ổn định, không loại trừ khả năng trong thời gian ngắn sẽ có cổ phiếu sụt giảm mạnh, nhà đầu tư hỏi một quỹ khép kín nọ có đáng để tham gia hay không...

Anh lại lật sang trang giải trí. Một bộ phin nọ sắp bấm máy, nhà sản xuất chưa tiết lộ gì về các tình tiết trong phim; Nam diễn viên nổi tiếng Ôn Lệnh Khải xuất hiện trước công chúng, các fan la hét, khi bị hỏi đến tin đồn có liên quan đến con gái riêng, anh chỉ cười và nói rằng người nào trong sáng, không cần thanh minh vẫn trong sáng, người nào mờ ám, dù thanh minh cũng mờ ám, chính vì thế không muốn bàn luận nhiều...

"Không đọc nữa, em muốn ngủ".

Trần Hoa liền nhắc cô, "Em mới thức được ba tiếng đồng hồ".

Nhâm Nhiễm không đếm xỉa gì đến anh, chống người bằng khuỷu tay trái nằm xuống, nhìn động tác vụng về của cô, anh liền bật cười, vứt tờ báo sang một bên rồi đỡ cô nằm xuống.

"Hỏi em em không trả lời, cho em đọc báo em kêu chán. Thật sự không định nói gì với anh hay sao?"

Cô hậm hực nói: "Em nói thì giải quyết được việc gì?"

"Vẫn giải quyết được việc chứ. Ít nhất là vừa nãy anh đã ra gọi điện thoại bảo họ không cần phải tìm Quý Phương Bình nữa, để ba em tự quyết định xử lý bà ta như thế nào cũng được".

Cô liền quay ngay mặt sang, trợn tròn mắt nhìn anh với vẻ sửng sốt, anh liền cười, xoa xoa đầu cô, "Đừng nhìn anh bằng ánh mắt sợ hãi như vậy, thực ra lúc đầu anh cũng không có ý định xử lý bà ta đâu. Coi như số bà ta may, em không sao là tốt rồi".

Việc chữa trị vết bỏng sau đó là một quá trình không thể khiến người ta cảm thấy thoải mái, thay thuốc, cắt hoại tử, ghép da... Khâu nào cũng vô cùng đau đớn. Nhưng vì có Trần Hoa ở bên cạnh, quá trình này dường như cũng trở nên dễ chịu hơn.

Anh không nói gì an ủi cô, chỉ có điều cả ngày ờ bệnh viện cùng cô. Ban ngày, anh ngồi làm việc bên chiếc laptop đặt trên bàn cạnh cửa sổ, nghe điện thoại thì tự giác ra ngoài hành lang. Cách mấy ngày, anh Bang

- trợ lý của Trần Hoa lại bất ngờ xuất hiện ở phòng bệnh, lên tiếng chào cô rất tự nhiên rồi bắt đầu báo cáo công việc với anh. Cô cũng thầm thán phục bản lĩnh chín chắn của anh Bang do được theo Trần Hoa nhiều năm.

Trần Hoa nhận làm một số việc thay hộ lý, bón cơm cho cô, nhắc cô uống thuốc đúng giờ, nếu cô yêu cầu, mở laptop cho cô, để cô dùng mấy ngón tay vẫn còn hoạt động được bên tay trái gõ mổ cò bàn phím dịch tài liệu, nhưng thấy quá một tiếng là anh lại đến bắt cô nghỉ ngơi mười phút.

Đêm đến, anh ngủ trên chiếc giường khác trong phòng bệnh.

Ngay cả ba cô dường như cũng đã mặc nhận quan hệ giữa Trần Hoa và cô, để anh ở lại phòng bệnh, hàng ngày đến thăm cô, có việc gì liền bàn bạc trực tiếp với anh. Cô biết, kể cả cô có phản đối cũng chẳng giải quyết được gì.

Lúc đầu sự tiếp xúc gần gũi diễn ra hàng ngày này cũng khiến Nhâm Nhiễm có cảm giác không thở nổi. Đêm đầu tiên ngủ cùng phòng với anh, cô không tài nào ngủ được, thậm chí còn ngỡ là nghe thấy tiếng thở của anh. Nghiêng đầu nhìn sang, nhờ có ánh trăng, có thể nhìn thấy đường nét của cơ thể anh, giường của bệnh viện hình như hơi ngắn đối với anh. Anh nằm yên tĩnh, không hề trằn trọc.

Cô nghĩ, có phải là do sống một mình trong thời gian dài, khiến cô đã không quen với việc có người ở bên cạnh mình ngày đêm hay không, cô không thể nào đưa ra ình câu trả lời.

"Em không ngủ được à?" Anh lên tiếng hỏi.

Cô "vâng" một tiếng.

"Quen rồi sẽ ổn thôi".

Lời an ủi này khiến cô không nói được câu nào.

Nhưng dần dần, đúng là Nhâm Nhiễm đã quen với sự tồn tại của Trần Hoa.

Khi lần đầu tiên nghe thấy anh nói buộc phải quay về Bắc Kinh để giải quyết một việc, cô lại tỏ ra sửng sốt, nhưng liền ý thức ngay được rằng, với mức độ bận rộn của anh, ngồi trông cô một ngày ở phòng bệnh chẳng khác gì một tuần, không biết đã để lỡ mất bao nhiêu công việc

Buổi sáng anh đi, chiều hôm sau lại quay lại, sau đó cứ cách hai ba ngày lại bay về một chuyến. Cô nói cô bình phục khá nhanh, đặc biệt là tay trái đã có thể cử động thoải mái, không cần phải có người trực ờ bên cạnh để chăm sóc, anh cũng coi như không nghe thấy.

Hai tuần sau, ngoài cánh tay phải vẫn phải tiếp tục điều trị, các chỗ khác về cơ bản đã khỏi hẳn, bác sĩ cho phép Nhâm Nhiễm ra viện. Trước sự khăng khăng của cô, cô đã chuyển về nhà, phát hiện thấy nhà đã được sửa chữa xong xuôi, nhìn từ ngoài thấy không khác gì so với ngày xưa.

Cô lên tầng bước vào phòng ngủ chính, chi thấy tất cả các đồ đạc bị cháy bên trong đã được mang đi, tường, trần nhà được quét sơn trắng toát, thậm chí nền phòng mới được lát lại cũng chọn vật liệu giống với nền phòng cũ, ngoài việc mới quá không tương xứng với ngôi nhà cũ này, không phát hìện ra dấu vết gì do vụ cháy đó để lại. Đứng trước gian phòng trống trải này cô không thể không thấy buồn lòng, nhưng lý trí mách bảo cô rằng, đây đã được coi là một kết quả không tồi.

"Đợi em khỏi hẳn sẽ mua đồ đạc về bài trí sau vậy". Trần Hoa đứng sau lưng cô nói, "Tất cả các ổ khóa trong nhà đã được thay, ngoài sân đã được lắp thiết bị báo trộm và camera, chắc là sẽ không còn ai có thể tùy tiện đột nhập vào nữa đâu".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!