Chương 55: part 02

Trái tim Điền Quân Bồi thắt lại, gần như muốn ngăn cô nói tiếp, tuy nhiên cô nhìn anh, ánh mắt trong trẻo, bình lĩnh, "Còn về chuyện có thai, phá thai, chen chân vào cuộc hôn nhân của người khác và được người ta bao, những chuyện này em chưa bao giờ trải qua".

"Anh tin em".

Đúng là em đã từng nghĩ rằng, quá khứ của em là phần mà em muốn vứt bỏ, muốn quên đi, không liên quan đến bất kỳ ai, không cần phải kể cho ai nghe. Nhưng em đã nhầm, em có thể không cần phải nói gì với những người bạn bình thường, nhưng với người yêu thì không thể như vậy, sự khoan dung của anh khiến em cảm thấy mình rất ích kỷ. Quân Bồi, em không có quyền gì để bắt anh chấp nhận một cách vô điều kiện tất cả những chuyện thậm chí anh không được biết, mà đáng lẽ nên nói rõ với anh từ sớm".

"Nếu anh nói anh không để tâm thì sao?"

"Cha mẹ anh sẽ để tâm, Quân Bồi ạ".

"Người sống với em là anh, nếu có lòng tin với anh thì em sẽ không rút lui ngay sau khi biết cha mẹ anh để tâm".

"Không hẳn là như anh nói đâu. Anh rất tốt, tốt đến mức khiến em cảm thấy xấu hổ. Anh Quân Bồi, em không thể bắt anh phải một mình chịu đựng sức ép trong hoàn cảnh chưa thể yêu anh nhiều. Nếu em không cứng rắn, để mặc anh chống chọi với mọi sự nghi ngờ, phản đối của cha mẹ anh thì em là một kẻ thực sự ích kỷ. Đến lúc đó, em sẽ không thể tha thứ ình".

Phòng bệnh vô cùng yên tĩnh. Một lúc lâu sau, Điền Quân Bồi khẽ hỏi: "Trần Hoa là người mà em có thể yên tâm thể hiện sự ích kỷ của em ư?"

Nhâm Nhiễm nói một cách chua chát: "Anh ấy là người mà em yêu từ năm 18 tuổi, tình yêu ngày đó, thực ra là rất mù quáng, giống như con thiêu thân lao đầu vào lửa, kể cả đã dự đoán được hậu quả, cũng vẫn không thể không yêu. Đợi đến khi học được cách sống một cách lý trí, em đã không biết em có còn yêu anh ấy nữa hay không. Em xin lỗi, em không nên đón nhận tình cảm của anh trong thời điểm tâm trí còn hỗn loạn như thế này".

"Anh hiểu rồi. Anh chưa bao giờ được trải nghiệm một tình cảm sâu sắc, từ trước đến nay anh không thích bất kỳ sự hỗn loạn nào, luôn cho rằng mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của lý trí. Mãi cho đến khi gặp được em, anh mới biết, suy nghĩ đó thật tự phụ biết bao. Em là lần trải nghiệm duy nhất không bị lý trí trí trói buộc của anh. Tiểu Nhiễm, chính vì thế em không cần phải xin lỗi anh".

Điền Quân Bồi đứng dậy, vuốt mái tóc rối bời cho cô, "Anh về đây, em nhớ giữ gìn sức khỏe".

Sau khi Điền Quân Bồi ra về, Nhâm Nhiễm cảm thấy vô cùng áy náy và buồn chán, ngồi thẫn thờ một lúc cô lại nằm xuống. Cô nghe thấy tiếng mở cửa, nhưng cũng chẳng buồn ngẩng đầu lên, Trần Hoa vỗ vào vai cô, "Nhâm Nhiễm".

Tự nhiên cô lại cảm thấy bực bội vô cớ, dúi đầu trong gối, không đáp lại gì, bỗng nghe thấy giọng con gái cất lên hỏi với vẻ rất quan tâm: "Tiểu Nhiễm, em đau lắm à?"

Cô sửng sốt mở mắt ra, phát hiện thấy đứng bên giường ngoài Trần Hoa và ba cô, còn có ông Kỳ Hán Minh, Kỳ Gia Ngọc và Tiêu Cương, cô luống cuống định ngồi dậy, Trần Hoa đỡ cô dậy, kê gối sau lưng cho cô. Anh vẫn tỏ ra rắt bình thản khi nhìn thấy cha mình và mọi người trong nhà, không chào hỏi vồn vã gì, sau khi sắp xếp ổn thỏa cho Nhâm Nhiễm bèn đi ra.

"Bác Kỳ, chị Gia Ngọc, anh Tiêu Cương, sao mọi người lại đến đây?"

Ông Kỳ Hán Minh nói: "Nghe ba cháu nói cháu bị bỏng, bác và mọi người đều giật mình, dĩ nhiên là phải đến thăm rồi".

Kỳ Gia Ngọc bước đến, cúi người xem vết thương trên cánh tay cô, cô phát hiện thấy bụng Kỳ Gia Ngọc đã hơi lùm lên, rõ ràng là đã có bầu. Ông Kỳ Hán Minh phát hiện ra ánh mắt của cô liền cười giải thích: "Tiểu Nhiễm, cháu vẫn chưa biết nhỉ, Tiêu Cương và Gia Ngọc đã cưới nhau, sắp được làm ba làm mẹ rồi".

Cô cũng hơi bất ngờ, nhưng liền cười ngay, "Vậy ư, thế thì tốt quá chúc mừng anh chị. Bác Kỳ, chị Gia Ngọc, mọi người mau ngồi xuống đi".

Ông Kỳ Hán Minh và ông Nhâm Thế Yến ngồi một bên, Gia Ngọc ngồi xuống mép giường, "Hôm nay nếu Tiểu Bảo không đi học thì chị đã đua cu cậu đến đây thăm em rồi".

"Đừng đưa trẻ con đến, nhìn người bị băng bó thế này sợ lắm. Tiểu Bảo vào cấp một rồi chị nhỉ? Nhanh thật".

"Đúng là nhanh thật". Tiêu Cương cười nói, "Bây giờ cu cậu rất ghê gớm, cậu ta rất ghét bị anh chị gọi là Tiểu Bảo, nếu không gọi cả tên cả họ là Kỳ Bá Ngạn thì cậu ta sẽ giả câm giả điếc, không thèm nói chuyện với ai".

Nói đến cậu cháu trai, ông Kỳ Hán Minh cười cười gật đầu, rõ ràng là vui vẻ hơn ngày trước nhiều mặc dù mấy năm qua, nhìn ông cũng đã già hơn.

Nhâm Nhiễm vừa ngạc nhiên vừa buồn cười, ấn tượng của cô về Kỳ Bá Ngạn vẫn dừng lại khi cậu còn rất nhỏ. Cô cố gắng tưởng tượng ra hình ảnh một đứa trẻ đã đi học thì sẽ như thế nào, nhưng trước mắt cô lại hiện ra hình ảnh Kỳ Gia Tuấn ngày trước, từ nhỏ đến lớn, gặp chuyện gì không thích là anh cũng tỏ ra bất cần. Đôi mắt cô lập tức ngân ngấn nước mắt.

Rõ ràng là Kỳ Gia Ngọc biết cô đang nghĩ gì, lòng thấy buồn buồn, vội chuyển sang chủ đề khác, "Hôm qua không xảy ra điều gì bất trắc là may mắn lắm rồi, Tiểu Nhiễm, nhà em phải sửa chữa, sau khi ra viện đến nhà chị ở nhé".

Ông Kỳ Hán Minh cũng nói: "Đúng vậy, bên nhà có sẵn phòng, rất tiện cháu ạ".

Nhâm Nhiễm rất khó xử, nhưng chưa đợi cô kịp nói gì, Trần Hoa đứng ngoài cửa sổ đã lên tiếng: "Không cần đâu, Nhâm Nhiễm phải nằm viện một thời gian để điều trị. Tôi đã cho người sửa nhà cho cô ấy rồi, đợi đến khi ra viện là có thể về nhà ở được rồi".

Nhâm Nhiễm vội nói: "Cảm ơn bác Kỳ, cảm ơn chị Gia Ngọc, cháu không phải làm phiền mọi người đâu ạ".

Kỳ Gia Ngọc cũng không ép cô mà đứng dậy, quay sang nói với Trần Hoa: "Gia Thông, anh chăm sóc Tiểu Nhiễm nhé. Chú Nhâm, tụi cháu xin phép về trước đây ạ".

Trần Hoa gật đầu: "Cảm ơn mọi người đã đến thăm Nhâm Nhiễm. Để tôi tiễn mọi người".

Nhâm Nhiễm chỉ thấy ông Nhâm Thế Yến thẫn thờ ngồi một bên, chỉ trong một đêm, nhìn ông già và tiều tụy đi rất nhiều. Cô cũng thấy lo, cố gắng tìm một chủ đề để nói chuyện, "Ba, chị Gia Ngọc kết hôn với anh Tiêu Cương từ bao giờ vậy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!