Chương 54: part 01

Xe taxi đỗ trước cổng nhà Nhâm Nhiễm, anh đang lấy tiền ra thì nghe thấy lái xe kêu lên thất thanh: "Nhà này cháy rồi".

Anh ngẩng đầu lên nhìn, đúng là lửa đang bốc lên ở cửa sổ trên tầng hai, trong đêm tối nhìn sáng rực và hãi hùng. Anh đưa vội tiền cho taxi rồi lao ra khỏi xe, cổng khép hờ, anh vừa chạy vào bên trong vừa rút điện thoại di động ra gọi cho cảnh sát phòng cháy chữa cháy. Vừa chạy đến trước cửa nhà, một đống vải đang bốc cháy từ cửa sổ rơi xuống, anh vội tránh ra, vội giơ chân lên dập tắt.

Đúng lúc này Quỷ Phương Bình đang chạy ra và xô ngay vào người anh.

Anh túm ngay cô ta lại: "Nhâm Nhiễm có ở trong không?"

Quý Phương Bình nhìn anh với vẻ sợ hải, dường như không nhận ra anh, chỉ gật đầu lia lịa. Anh không kịp hỏi gì thêm, buông tay ra và lao ngay lên tầng, chỉ thấy ngọn lửa trong phòng ngủ đang bốc cháy, Nhâm Nhiễm đang ra sức cầm ga trải giường dập lửa một cách vô ích, lửa đã bao vây lấy cô.

Bất chấp ngọn lửa đang cháy rừng rực, Trần Hoa xông vào, giằng lấy tấm ga trải giường đã bốc cháy trong tay cô, bế bổng cô lên chạy ra khỏi phòng ngủ, cô ra sức giãy giụa; "Buông em ra".

"Em điên rồi à? Mau chạy đi thôi. Anh đã báo cảnh sát chắc là xe cứu hỏa sẽ đến ngay thôi".

Nhâm Nhiễm không nói gì mà chỉ đấm đá, giằng co để thoát khỏi tay anh. Anh đành phải ôm chặt cô, "Nhâm Nhiễm em bình tĩnh đi".

Cô hét lên: "Đây là phòng của mẹ em, em không thể đứng nhìn nó cháy được".

"Được, thế thì em đứng yên ở đây để anh vào dập".

Trần Hoa đặt cô xuống chỗ đường xuống cầu thang, quay người về phía ngọn lửa đang cháy bùng bùng, Nhâm Nhiễm chợt bừng tỉnh, biết một mình sức anh sẽ không thể dập được ngọn lửa lớn thế này, cô kéo anh lại, giọng lạc đi: "Đừng đi".

Trần Hoa bế thốc Nhâm Nhiễm chạy xuống dưới, chạy liền một hơi ra sân. Họ ngoảnh đầu nhìn lại, tàn lửa rơi từ cửa sổ xuống đất, ngọn lửa trên phòng ngủ tầng hai mỗi lúc một bốc cao hơn, đốt cháy cả cửa sổ, tỏa ra một mùi khen khét kỳ lạ. Lúc này đây tiếng còi xe cứu hỏa đang đến gần, Trần Hoa bế cô chạy ra cổng đã được mở rộng, để xe cứu hỏa vào. Nhân viên cứu hỏa nhảy xuống xe, bình tĩnh kéo vòi nước xông vào phòng và bắt đầu dập lửa.

Dưới ánh lửa, Trần Hoa nhìn Nhâm Nhiễm đang nép trong lòng anh, mặt cô méo xệch, ánh mắt thẫn thờ nhìn ngôi nhà, quần áo bị cháy không che được kín người nữa, cánh tay phồng rộp lên vì bị bỏng. Anh ôm cô chạy ra ngoài, "Em yên tâm, lửa chắc chắn sẽ được dập thôi, bây giờ anh phải đưa em đến bệnh viện". Lần này cô không hề phản đối, rõ ràng là đã kiệt quệ rồi.

Bác sĩ vội vàng xử lý vết thương cho Nhâm Nhiễm. Tay phải của cô từ mu bàn tay đến cánh tay bị bỏng sâu độ II, khá nặng, một số vùng da trên tay trái và hai chân cũng bị bỏng nông độ I và độ II.

Rửa đi rửa lại vết thương bằng nước muối sát khuẩn, xử lý phần da bị tổn thương là một quá trình vô cùng đau đớn, mặc dù đã được tiêm thuốc giảm đau, nhưng Nhâm Nhiễm vẫn đau, mặt cô tái nhợt, mồ hôi đầm đìa, cô chỉ biết cắn chật môi, không để mình rên rỉ. Đến khi được đắp thuốc bông và băng lại, môi cô đã bị cắn bật máu.

Bác sĩ cho Trần Hoa và ông Nhâm Thế Yên vào, nhìn thấy Nhâm Nhiễm đang nằm truyền dịch vào tĩnh mạch trong trạng thái tứ chi bị băng kín, hai người đều sững sờ.

"Còn phải xem tiến triển của vết bỏng và thể chất của mỗi người. Bỏng nồng độ I và độ II cần từ một đến hai tuần để hồi phục, thông thường da sê bị thay đổi sắc tố, nhưng dần dần sẽ đỡ, không để lại sẹo rõ. Vết bỏng sâu dộ II ở tay sẽ cần khoảng một tháng để điều trị, phần da ở mu bàn tay phải đặc biệt chú ý, da ở vùng này khá mỏng; cần đề phòng sẹo lồi, như thế sẽ ảnh hưởng đến chức năng cùa lòng bàn tay hoặc gây dị dạng".

Bác sĩ đã giải thích với họ như vậy.

Ông Nhâm Thế Yến thẫn thờ nhìn con gái và tự nhiên không dám đến gần cô.

"Con không sao đâu ba", cổ họng bị ngạt vì khói, giọng Nhâm Nhiễm khàn đặc nhưng vẫn cố gắng an ủi ba.

Ông Nhâm Thế Yến lập tức giàn giụa nước mắt: "Tiểu Nhiễm, tội do ba gây ra, tại sao cô ta lại đổ lên đầu con?"

Bác sĩ nói: "Đêm đầu tiên chắc chắn sẽ rất đau, tôi đã tiêm thuốc giảm đau cho bệnh nhân, để cô ấy được nghỉ ngơi, có chuyện gì ngày mai tính sau".

Nhâm Nhiễm gật đầu, thuốc giảm đau đã phát huy tác dụng, cô nhắm mắt lại và ngủ thiếp đi.

Đến khi Nhâm Nhiễm mở mắt ra đã là trưa hôm sau, cô mơ màng nhìn lên trần nhà lạ lẫm, một lúc sau mới nhớ ra những chuyện xảy ra đêm hôm qua, tay chân đều căng cứng vì đau.

Cô quay đầu ra, chỉ thấy Trần Hoa đang ngồi bên giường cô chăm chú đọc sách, ánh nắng lọt qua rèm cửa màu trắng, chiếu vào tóc và lưng anh, giữa lúc mơ màng, cô cảm thấy cảnh tượng này vô cùng quen thuộc, dường như đã từng nhìn thấy ờ đâu.

Trần Hoa phát hiện ra ngay rằng cô đã tỉnh, đưa tay vuốt nhẹ mặt cô.

"Ngủ gần 12 tiếng đồng hồ rồi, em có đói không? Anh đã cho người đi gọi cơm, họ sẽ mang đến ngay bây giờ".

Cô lắc đầu, muốn nói gì, nhưng lại thấy cổ họng khô đến nỗ không thể thốt ra tiếng, Trần Hoa đặt sách xuống, đỡ cô ngồi dậy, đưa một cốc nước vào miệng cô, cô uống lấy uống để, nước chảy qua thực quản khô khốc, cảm thấy đau nhói, anh nhắc cô, "Chậm thôi em".

Giọng cô vẫn khàn, "Em muốn xem nhà thế nào rồi".

Trần Hoa lấy quyển sách vừa cầm trong tay đua cho cô xem, là cuốn Xa rời đám đông bát nháo mà cô đặt trên chiếc tủ nhò cạnh đầu giường mình, "Bác sĩ nói em phải nằm viện điều trị, cần kiêng tuyệt đối dể tránh bị nhiễm trùng, không được tùy tiện ra ngoài. Em yên tâm, anh đã qua nhà rồi, lấy sách, laptop và túi du lịch của em về đây. Ngoài căn phòng ngủ đó bị hư hỏng khá nặng ra, các phòng khác đều ổn cả, sửa chữa chắc không có gì khó khăn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!