Lúc hạ cánh xuống sân bay ở Hán Giang, như mọi bận, máy bay vẫn hơi muộn giờ. Sau khi lên xe anh nhìn đồng hồ, không còn sớm nữa, nhưng anh vẫn bảo lái xe đưa anh đến thẳng quán cà phê Lục Môn.
Trước khi lên máy bay, anh đã gọi điện thoại cho Nhâm Nhiễm, cô nói với anh rằng, tối nay Tô San tổ chức một bữa tiệc chia tay ở Lục Môn, nếu anh mệt quá thì không cần phải đến nữa.
Lúc đó anh thở dài nói: "Đúng là anh rất mệt. Tuy nhiên, Tiểu Nhiễm, chúng ta thực sự phải nói chuyện nghiêm tức với nhau".
Ngừng một lát, Nhâm Nhiễm mới nói: "Vâng".
Lần này đi công tác, đầu tiên Điền Quân Bồi quay về thành phố W để họp, sau đó lại đi Quảng Châu ngay, đi lại đường xa, công việc bận rộn vẫn còn là chuyện nhỏ, ngày hôm ở thành phố W, ba mẹ anh và anh đã nói chuyện rất lâu với nhau, sau đó gần như ngày nào họ cũng gọi điện thoại cho anh, yêu cầu anh xem lại mối quan hệ với Nhâm Nhiễm. Anh hiểu được nỗi lo lắng của cha mẹ, những câu hỏi trong đầu anh cũng ngày một lớn hơn.
Khi mẹ anh nổi nóng nói bà đang chuẩn bị đi gặp Nhâm Nhiễm để nói chuyện thì anh liền giật nảy mình, hoàn toàn tin rằng mẹ đã nói là làm. Anh đành phải cam đoan ngay là sau khi quay về Hán Giang sẽ nói rõ mọi chuyện với Nhâm Nhiễm, sau đó cho gia đình một lời giải thich, bảo mẹ tuyệt đối không được làm như vậy.
Anh biết, kể cả là anh có hỏi, chắc chắn Nhâm Nhiễm cũng sẽ thẳng thắn trả lời mọi câu hỏi của anh và không giấu điếm điều gì, càng đừng nói đến chuyện mẹ anh đi hỏi. Nhưng nếu mẹ anh xuất đầu lộ diện, chắc chấn những câu trả lời đó không thể khiến mẹ hài lòng, và chắc là quan hệ giữa anh và Nhâm Nhiễm không thể níu kéo được nữa. Trong thời gian này, hàng ngày các cuộc nối chuyện giữa anh và Nhâm Nhiễm qua điện thoại đều rắt ngắn ngủi, anh hỏi bệnh tình của cô, cô nói đã sắp khỏi; Cô hỏi về hành trình của anh theo đúng phép tắc, dặn anh không nên quá vất vả,
Thậm chí anh còn nghi ngờ, với sự nhạy cảm của Nhâm Nhiễm, có thể cô đã phát hiện ra điều gì đó, nhưng cô vẫn không nói gì, đợi anh hỏi, sự dò đoán này khiến anh cảm thấy chạnh lòng.
Hộp đèn bên ngoài quán cà phê tối om, trên cửa có treo biển tạm nghi kinh doanh. Điền Quân Bồi đẩy cửa bước vào, nhạc Jazz ập đến, bên trong ngườỉ đông đến mức khiến anh sửng sốt. Dưới ánh đèn mờ ảo, một số người đang đứng túm năm tụm ba để nói chuyện, uống rượu, một số thì đang nhảy.
Anh liền nhìn thấy ngay Nhâm Nhiễm đang nói chuyện với người đứng cạnh, một điều khiến anh ngạc nhiên là, đây là lần đầu tiến anh nhìn thấy Nhâm Nhiễm ăn mặc chỉnh tề như vậy, chiếc áo sơ mi chất nhăn màu tím thẫm đi kèm với chân váy và giày cao gót, làm nổi bật làn da nõn nà của cô, dáng người mảnh dẻ, dưới ánh đèn, khuôn mặt đã được trang điểm nhìn rất cuốn hút.
Một điều quan trọng hơn là, nhìn cô rất tươi tắn, nụ cười rạng rỡ, toát lên vẻ hoạt bát, sôi nổi mà trước đây anh chưa bao giờ nhìn thấy.
Lòng anh cảm thấy rung động, đang định bước đến gọi cô, lúc này đây nhạc nổi lên, chỉ thấy Trần Hoa bước đến, đưa tay về phía cô, cỏ đặt tay vào lòng bàn tay anh ta, hai người bắt đầu khiêu vũ.
Rõ ràng, đây không phải là điệu nhảy đầu tiên của họ trong tối hôm nay. Đầu cô tựa vào vai Trần Hoa, mắt hơi nhắm lại. Nhìn họ là một cập rất rất thân mật, ăn ý, tiếng nhạc du dương, dường như họ không thay đổi bước nhảy nhiều mà đã quên hết mọi thứ xung quanh, chìm đắm trong thế giới thuộc về riêng họ.
Điền Quân Bồi không biết mình đã đứng trong bao lâu, ánh mắt Trần Hoa chạm vào ánh mắt anh. Nhìn thầy anh, Trần Hoa không hề tỏ ra bất ngờ, nét mặt vẫn giữ vẻ bình thản. Anh biết mình không thể tiếp tục bàng quang thế này mãi được nữa, anh đưa tay kéo cửa và soải bước ra ngoài.
Điền Quân Bồi quay về căn hộ anh ở, trong lòng rối bời không có tâm trạng nào để giải quyết các sự vụ trong tay, gần như chỉ muốn tìm một chỗ nào đó để uống cho say mềm. Đúng lúc này, anh lại nhận được điện thoại của Thượng Tu Văn, nói với anh rằng việc sáp nhập xưởng luyện gang có sự chuyển biến mới, bảo anh ngày hôm sau đến ngày phố J để giải quyết các vấn đề pháp luật có liên quan.
Anh thực sự cảm thấy mệt mỏi, tình hình cũng không gấp đến mức cần anh phải đến ngay trong đêm, nhưng anh vẫn lấy chìa khóa ô tô rồi lên đường ngay.
Bốn tiếng đồng hồ sau, anh cho xe chạy vào thành phố J, đến thẳng khu resort Chương Viên. Anh là khách quen ở đây, nhân viên phục vụ liền làm ngay thủ tục và giao phòng cho anh.
Sau khi bước vào phòng, anh bước ra sân trời, nhìn về phía xa, đêm tối không trăng không sao, màn đêm nặng trịch, hình ảnh hai người đó thân mật ngả vào vòng tay nhau lại một lần nữa hiện ra trước mắt anh.
Cô cười rạng rỡ như vậy, thân mật với người đàn ông đó như vậy
- anh bám chặt lan can với tâm trạng vô cùng đau khổ.
Anh vừa lái xe trên một chặng đường dài, chính là chặng đường ngược với chặng đường mà tháng 8 năm ngoái anh và Nhâm Nhiễm từ thành phố J về Hán Giang.
Đầu tiên là đi công tác, sau đó lại lái xe đường dài, anh vô cùng bải hoải, không còn sức nào để phẫn nộ nữa. Đáng lẽ anh nên hận cô tuyệt tình như vậy, nhưng lòng anh vô cùng trống trải và không hề cảm thấy thù hận.
Ngày hôm sau, sau khi gặp Thượng Tu Văn, Điền Quân Bồi mới biết, qua một kênh nào đó, Ngô Úy đã lấy được một bản ghi âm, là cuộc đối thoại giữa Hạ Tịnh Nghi của tập đoàn Ức Hâm với một vị lãnh đạo chủ chốt của xưởng luyện kim, đề cập đến vụ giao dịch với số tiền lớn, thao túng đại hội công nhân viên chức thông qua phương án sáp nhập của Ức Hâm, ngoài ra còn dính líu đến hai vị lãnh đạo khác của xưởng.
"Bản ghi âm này hoàn toàn có thể lật đổ phương án sáp nhập của Ức Hâm mà đại hội công nhấn viên chức thông qua". Anh lập tức đưa ra ngay lời phán đoán của mình.
"Tối hôm qua tôi đã nói chuyện trực tiếp với Trần Hoa qua điện thoại, cho anh ta nghe một phần của bản ghi âm. Anh ta đồng ý hôm nay sẻ đến để giải
quyết việc này".
Điền Quân Bồi cảm thấy khá nực cười, bất luận đi đến dâu, anh cúng không thể thoát khỏi cái tên Trần Hoa. Nhưng còng việc vẫn là công việc, anh liền bắt tay ngay vào để giải quyết các giấy tờ pháp luật có liên quan.
Đến chiều, lại có thêm nhiều sự thay đổi lớn, không hiểu công nhân của xưởng luyện kim nghe được thông tin gì mà từ sáng đã bắt đầu tụ tập ở xưởng, yêu cầu lãnh đạo cho họ lời giải thích. Lúc đầu chỉ có mấy chục công nhân, sau đó họ kéo đến mỗi lúc một đông, cuối cùng đã có gần một nghìn công nhân đứng chen nhau trong xưởng, tỉnh thần rất kích động, phản đối phương án thu mua của Ức Hâm mà đại hội công nhân viên chức bắt ép thông qua, cục diện gần như rơi vào trạng thái mất kiểm soát.
Sau khi nhận được điện thoại của Thượng Tu Văn, Điền Quân Bồi vội đến đó ngay, lúc này đây các ban ngành hữu quan trong thành phố đã có mặt, lãnh đạo các phòng ban chức năng đang đối thoại với những đại diện mà công nhân cử ra.
Thượng Tu Văn nhìn vào phòng hội nghị bằng ánh mắt đầy lo lắng và nói với Điền Quân Bồi: "Tổng giám đốc Trần vẫn đang trên đường đi, Hạ Tịnh Nghi xuất hiện một lát rồi biến mất. Hiện tại Ức Hâm chỉ còn mấy nhân viên ở đây, không ai ra mặt, lãnh đạo thành phố vì muốn giữ tiếng cho Ức Hâm trong các dự án đầu tư khác ở vùng này và duy trì môi trường đầu tư nên đã không dám manh động phủ định kế hoạch sáp nhập cửa Ức Hâm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!