Trần Hoa liếc cô một cái, không nói gì, cho xe chạy một quãng bèn dừng xe lại, vào một nhà thuốc rồi quay ra ngay, đưa cho cô một lọ thuốc mỡ bôi khi bị muỗi, côn trùng đốt, sau đó lại cho xe nổ máy, rẽ vào một con đường, lái đến điểm cần đến rồi dừng lại.
Đèn neon lấp lánh trên con đường không dài này, xanh xanh đỏ đỏ. Trước mắt họ là một tòa nhà hơn 20 tầng nhìn rất nổi bật, cái tên Khách sạn Golden được gắn trên tường, đèn neon trang trí làm nổi các nét chữ lúc ẩn lúc hiện. Tuy nhiên công trình kiến trúc nằm đối diện với khách sạn lại treo biển hộp đèn rất sáng và to, mấy chữ lớn Hoa Đô night club nhìn rất phô trương, nổi bật trong màn đêm, ánh đèn đủ màu chiếu xuống, rõ ràng là một lò tiêu tiền rất tiêu chuẩn.
Sốt sắng muốn vào ở ngay, Nhâm Nhiễm đi thẳng vào bên trong, nhìn thấy cô, dường như nhân viên phục vụ đứng trước cửa muốn ngăn lại, nhưng liền dừng lại ngay sau khi chạm phải ánh mắt của Trần Hoa vừa cho xe đỗ xong.
Rõ ràng là Trần Hoa đã làm hết các thủ tục thuê phòng, anh đưa Nhâm Nhiễm lên thẳng thang máy, bấm tầng số 27. Cửa thang máy khép lại, Nhâm Nhiễm nhìn mình trong gương của thang máy, đây là lần đầu tiên cô soi gương trong ba ngày qua, dưới ánh đèn sáng rực, hình ảnh trong gương rõ nét nhưng xa lạ, cô giật nảy mình, lại thấy hơi buồn cười, thầm nghĩ, đúng là không có người nào chịu được những cuộc thử thách tơi bời, thảo nào nhân viên khách sạn gần như muốn đuổi cô ra khỏi cửa khách sạn.
Cô đưa ánh mắt ra chỗ khác, đúng lúc chạm vào ánh mắt Trần Hoa trong gương. Anh đứng rất gần với cô, dáng thẳng, quần áo phẳng lì, càng làm nổi bật vẻ thảm hại của cô. Cô bèn né tránh ánh mắt của anh, "Cảm ơn anh đã mở lòng từ bi đến. Nếu bị nhốt thêm một ngày nữa, chắc là em cũng gọi điện thoại xin tha như những gì anh đã kỳ vọng".
"Như những lời em nói với vị luật sư lúc nãy, anh rất nghi ngờ rằng em sẽ tiếp tục kiên cường, đợi xem anh sẽ thu dọn chiến trường thế nào, cũng không gọi cú điện thoại này".
Nhâm Nhiễm nghiêng đầu nghĩ một lát, cười giễu cợt: "Làm sao em có thể kiên cường, cùng lắm là không thấy sợ hãi vì đã có chỗ dựa mà thôi, biết anh chỉ là muốn cho tôi một bài học mà thôi".
Đột nhiên Trần Hoa đưa tay ra, vuốt lên mé ngoài khuỷu tay phải của cô, ở đó có một vết sẹo dài hơi lồi lên, sự tiếp xúc này khiến cô giật bắt mình, bèn tránh đi theo phản xạ, nhưng rồi người cô chạm ngay vào thang máy, không còn chỗ nào để tránh nữa, nhưng anh ép sát vào cô hơn, dường như hoàn toàn không để ý đến thứ mùi khó ngửi toát ra từ cơ thể cô.
"Anh xin lỗi, anh thực sự giận quá nên mất khôn".
Cô không ngờ rằng lại nghe thấy anh xin lỗi, trong chốc lát không biết phải nói gì, may mà lúc này đây thang máy đã lên đến tầng họ cần lên và dừng lại, cửa mở ra, cô liền bước ngay ra ngoài.
Anh bám theo cô, đi đến cửa phòng, cô đứng lại, đưa tay ra: "Đưa chìa khóa cho em".
Trần Hoa không đếm xỉa gì đến Nhâm Nhiễm, lấy thẻ phòng ra mở cửa, sau đó nghiêng đầu, ra hiệu cho cô đi vào, cô có vẻ bực mình, nhưng cũng không có ý định cãi nhau với anh ngoài hành lang, sau khi vào cửa liền lấy chiếc túi du lịch, đi thẳng vào phòng tắm, khóa cửa lại, cởi phắt toàn bộ quần áo trên người ra.
Mấy ngày nay bị nhốt trong phòng giam, cô đều tranh thủ rửa qua mặt bằng nước sạch khi được đưa đi vệ sinh, người bẩn đến mức lúc đầu thì thấy khó chịu, sau đó đã thấy chai sạn.
Đồ nội thất của khách sạn này khá cũ, nước của vòi hoa sen phun không dễ chịu lắm, cô vẫn vặn vòi khá to, nhiệt độ nước để tương đối cao, tắm gội một cách triệt để, kỳ cọ đến khi da đỏ ửng lên, thấy hơi đau đau mới dừng tay.
Tắm trong thời gian dài, hơi nước trong nhà tắm khiến cô cảm thấy hơi choáng đầu.
Cô xoa sữa tắm lên người, ngón tay chạm vào vết sẹo ở mé ngoài trên khủyu tay phải mà vừa nãy Trần Hoa bất ngờ chạm vào trong thang máy, bất giác dừng tay lại.
Con người là một hệ thống có cấu tạo đặc biệt và phức tạp như vậy, có những lúc tình cảm vượt khỏi phạm trù mà lí trí kiểm soát, ngay cả cơ thể, dường như cũng có một chức năng bí ẩn nằm ngoài tâm hồn, khi một số cảnh tượng, cảm xúc nào đó tái hiện, ký ức liền trào dâng trong lòng trong thời điểm vô cớ.
Vết sẹo này xuất hiện trong thời thiếu nữ của Nhâm Nhiễm.
Năm đó cô 18 tuổi, đang học đại học năm thứ nhất, về đến nhà, bất ngờ biết cha mình
- người đàn ông có vợ mất hai năm nhưng đã ngoại tình với một người đàn bà khác 8 năm. Cô không thể chấp nhận thực tế đó, bèn lao đầu bỏ chạy, lúc chạy xuống bậc đá thì vấp ngã.
Đúng lúc Trần Hoa có mặt ở hiện trường và chứng kiến sự việc. Anh đưa cô đến bệnh viện, nắm tay cô, giúp cô xử lý vết thương, cô không muốn về nhà, anh lái xe chở cô lang thang trong thành phố đó, cô ngồi ở ghế sau khóc thút thít, cách an ủi không lời đó đã giúp cô trải qua được những khoảnh khắc ban đầu khi đối mặt với sự thật.
Sau đó họ đã yêu nhau.
Khi anh vuốt ve cơ thể cô, luôn vô tình chạm nhẹ vào vết thương đó, dường như muốn nâng niu một cách âm thầm, làm giảm bớt nỗi đau cho vết thương của cô.
Nhâm Nhiễm đã từng tưởng rằng, cô đã phải trải qua sự phản bội mãi mãi không thể tha thứ và vết thương không bao giờ có thể liền. Nhưng cho dù là sự phẫn nộ tột độ đến đâu, cuối cùng vẫn sẽ dần dần phai nhạt cùng với sự trôi qua của thời gian. Cô đã từng bỏ nhà ra đi, sau đó đi du học ở nước ngoài, rồi về nước làm việc. Năm cô đi du học, ba cô đã tái hôn, thời gian đầu, cô và ba cô gần như là từ mặt nhau, sau đó thì giữ liên lạc ở mức tối thiểu, từ đầu đến cuối cô không qua lại, quan hệ gì với người vợ hiện nay của ba.
Cô vẫn gìn giữ những ký ức sâu sắc về người mẹ của mình, chấp nhận thực tế xa rời người cha mà hồi nhỏ cô hết sức sùng bái, từ khi hai cha con vô cùng gần gũi đến sau này xa cách không gì có thể cứu vãn.
Và người đàn ông đã từng nhiều lần xoa vết thương cho cô đó, đã đem lại cho cô một mối tình từ lúc xả thân hết mình đến khi tuyệt vọng từ bỏ. Anh đã dừng lại khi lòng cô tràn ngập hy vọng, đã xuất hiện trở lại khi cô không còn chờ đợi, nói lời yêu cô khi cô đã không còn rung động.
Sau lần cô vội vã rời Bắc Kinh này, anh lại đuổi theo cô.
Giây phút này đây, họ đang ở trong căn phòng của một khách sạn ở một thành phố nhỏ xa lạ, chỉ cách một bức tường. Đột nhiên, cô có phần ngơ ngác, không biết, họ ra nông nỗi này bắt đầu từ bao giờ; Càng không biết tại sao cuộc hành trình cô rời Bắc Kinh lại biến thành một cuộc chạy trốn.
Đêm giao thừa một năm rưỡi về trước, Nhâm Nhiễm từ chối rõ ràng lời cầu hôn đột xuất của Trần Hoa. Nhưng họ sống trong cùng một thành phố, thậm chí cùng làm việc ở khu CBD tại Bắc Kinh, cho dù không chấp nhận lời hẹn hò nào của anh, tình cờ gặp nhau cũng là một chuyện rất đỗi bình thường.
Ngân hàng có vốn đầu tư của Anh mà Nhâm Nhiễm làm việc tổ chức một bữa tiệc chiêu đãi lớn tại một hội sở ở ngoại ô Bắc Kinh, chào mừng 6 năm có mặt ở Trung Quốc. Cô đang nói chuyện với khách hàng, đột nhiên có một cảm giác là lạ, sau gáy thoáng qua một cảm giác mát mát, cô liền quay đầu lại theo bản năng, mặc dù đứng cách rất đông khách khứa ăn mặc lịch sự, sang trọng, nhưng vẫn nhìn thấy Trần Hoa bất ngờ xuất hiện ở chỗ không xa, đang nhìn cô chăm chú.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!