Vừa đến, Trần Hoa liền nhìn thấy ngay Nhâm Nhiễm đang nói chuyện với người bên cạnh, nhìn cô khá vui vẻ, không trầm tĩnh như mọi khi. Anh len qua đám đông, bưng hai ly rượu lặng lẽ bước đến. Cô nhìn thấy anh cũng không tỏ ra ngạc nhiên.
So với mọi người xung quanh, anh ăn mặc đơn giản hơn, chiếc áo sơ mi trắng và chiếc quần âu tối màu mà cô đã quen thuộc từ lâu. Trong giây phút đó, thậm chí cô còn để ý rằng, anh vẫn dùng hãng mà trước đây đã quen dùng.
Trần Hoa ra hiệu cho cô bỏ cốc nước hoa quả trong tay xuống rồi đưa cho cô một ly rượu vang: "Em nếm thử xem".
Cô đón lấy ly rượu, nhấp một ngụm nhỏ, mùi nước hoa quả rất tươi ngon như cô dự đoán liền sực lên mũi.
"Không ngờ ở Hán Giang mà cũng có đại lý nhập khẩu loại rượu vang này".
"Hiện nay uống rượu vang đã trở thành phong trào". Nhìn cô không còn tỏ vẻ cảnh giác như mọi ngày mà khá thoải mái dường như đã bị bầu khôn khí ở đây cuốn hút.
"Hôm nay nhìn em rất vui vẻ, khỏi hẳn cảm chưa em?"
Cô gật đầu.
Lúc này, đột nhiên tiếng nhạc vụt tắt, ông Lý và Tô San mỗi người cầm một ly rượu, dắt tay nhau bước ra giữa quán, mọi người đứng xung quanh bầu không khí đã yên tĩnh trở lại.
"Rất cảm ơn các vị hôm nay đã bớt chút thời gian đến Lục Môn, tặng cho tôi và Tô San nhiều lời chúc như vậy". Ông Lý nói tiếng phổ thông bằng giọng Phúc Kiến, "Điều mà tôi muốn nói rất đơn giản. 16 năm trước, lần đầu tiên tôi đến Đại lục, có lẽ tôi là một trong những nhóm khách Đài Loan đến Đại lục khá sớm, cảm ơn các vị đã không kỳ thị một vị khách lạ có lai lịch không rõ ràng, giọng nói rất đặc biệt, ăn mặc rất lập dị. 13 năm trước, tôi đã đến Hán Giang và mở quán cà phê Lục Môn này.
Hồi đó, tôi cũng chỉ đi tùy ý, tìm một nơi để dừng chân. Chính vì thế tôi đã cố duyên được làm quen với các vị, sau đó lại quen được Tô San. Tôi vô cùng cảm ơn số phận đã đem lại cho tôi sự thay đổi này".
Xung quanh liền vang lên tiếng vỗ tay.
"Tô San và tôi chuẩn bị rời chốn này và sang Singapore sống, quán cà phê Lục Môn sẽ do anh Cao Tường tiếp quản".
Ông Lý làm động tác mời, một người đàn ông trạc tuổi trung niên, dáng dong dỏng, tướng mạo nho nhã, điềm đạm bước đến chỗ ông.
"Anh Cao Tường cũng là một trong những khách hàng sớm nhất của tôi, tôi và phu nhân của tôi đều rất vui vì đã chuyển giao được quán cà phê Lục Môn cho anh ấy".
Cao Tường cười nói: "Cảm ơn anh Lý, đáng lẽ tôi phải chúc mừng anh vì cuối cùng đã đưa được nàng về dinh. Nhưng anh đưa Tô San đi, khiến rất nhiều anh em, trong đó bao gồm cả tôi cảm thấy trong lòng nao nao khó tả, vô cùng hẫng hụt không vui và ghen tị".
Mọi người đều cười ồ lên, đợi khi tiếng cười tạm lắng xuống, ông Cao Tường nói tiếp: "Đùa thì đùa thế thôi, chúng tôi đều rất vui khi nhìn thấy Tô San hạnh phúc. Tô San, chúc mừng tân hôn của em và anh Lý".
"Cảm ơn anh".
"Cũng giống như các vị, Lục Môn là quán cà phê mà tôi thích nhất từ xưa đến nay, bao nhiêu năm qua, đến đây uống cà phê đã trở thành một hoạt động không thể thiếu trong cuộc sống của tôi. Tôi cũng hơi do dự khi nhận chuyển nhượng và coi nó là một công việc làm ăn. Nghĩ đến việc trong thời đại này mọi thứ đều thay đổi rất nhanh, khiến mỗi chúng ta đều cảm thấy hoa mắt, rất nhiều thứ rất quen thuộc với chúng ta chỉ trong tích tắc đã không còn tồn tại.
Điều mà tôi có thể làm là cố gắng giữ lại phong cách của Lục Môn, không để các bạn
- những người có cùng sở thích với tôi thất vọng".
Lại một tràng vỗ tay nữa vang lên, ông Cao Tường quay về chỗ mọi người, không biết ai đó nói lớn: "Tô San, nói gì với mọi người đi chứ".
Một người từ xưa đến nay vốn rất xởi lởi như Tô San tự nhiên lại có vẻ luống cuống, cô nhìn mọi người, rồi lại nghiêng đầu nhìn ông Lý, đôi mắt đẹp ngân ngấn nước mắt.
"Em... rất cảm ơn các vị, bao nhiêu năm qua đã ủng hộ em để duy trì quán cà phê này, để em có thể nuôi gia đinh mà không phải phụ thuộc vào ai. Em cũng rất cảm ơn anh Lý vì đã chờ đợi một người phụ nữ hồ đồ như em bao nhiêu năm. Tuy nhiên… "Cô ngừng một lát, "chết thật, sao lại mùi mẫn như thế này nhỉ, em không muốn khóc để mascra chảy hết xuống mặt đâu".
Tất cả mọi người đều cười ồ lên một lần nữa.
"Em không thích chia tay, cũng không biết nói những lời tình cảm" Cô nâng ly rượu lên, "chính vì thế vợ chồng em rất mong sẽ có một buổi tối vui vẻ với tất cả mọi người và uống cho thật thỏa thích".
Mọi người đều nâng ly, chạm ly với những người xung quanh. Trần Hoa và Nhâm Nhiễm cũng chạm ly với nhau, cô uống một hơi hết sạch hơn nửa ly rượu.
Nhạc lại một lần nữa nổi lên, ông Lý và Tô San bắt đầu ôm nhau nhảy, tiếp đó có mấy đôi khác cũng tham gia vào. Đột nhiên Nhâm Nhiễm nói: "Tổng giám đốc Trần, anh có muốn nhảy không?"
Trần Hoa vô cùng ngạc nhiên, một sự ngạc nhiên hiếm thấy, gần như không thể tin vào tai mình. Nhâm Nhiễm nghiêng đầu nhìn anh, đôi mắt lấp lánh, miệng mỉm cười, giọng lại có vẻ châm chọc, "Đã lâu lắm rồi em không nhảy, lẽ nào em phải đi mời một anh bạn nhảy khác ư?"
Trần Hoa đặt ly rượu xuống, không nói gì, dắt tay cô bước ra giữa, tay ôm eo cô, hai người bắt đầu nhảy theo điệu nhạc du dương.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!