Chương 48: part 01

Hơn một tháng trước, khi ông Nhâm Thế Yến gọi điện đến hỏi thăm, Nhâm Nhiễm đã nói với ông rằng, cô đang thử thiết lập mối quan hệ với Điền Quân Bồi, ba cô tỏ ra rất vui. Ông đánh giá rất cao Điền Quân Bồi, "Cậu này vừa có tài lại rất chín chắn, chắc chắn tương lai sẽ rất sáng sủa".

Nhâm Nhiễm bật cười: "Ba mới chỉ gặp anh ấy hai lần mà đã kết luận như vậy ư?"

"Lần trước ba đã gửi cho cậu ấy bài viết phân tích các vấn đề nóng trong bộ luật chứng khoán mà ba viết, ba và cậu ấy vẫn liên lạc với nhau qua mail, quan điểm mà cậu ấy đưa ra rất xác đáng. Làm giáo viên bao nhiêu năm, ba đánh giá học sinh không bao giờ sai đâu".

Nhâm Nhiễm không để tâm lắm đến lời dự đoán này, nhưng cô biết là ba cô vẫn không yên tâm về cô, muốn cô có một người yêu để chăm sóc cô. Bây giờ đột nhiên ông lại gọi điện đến hỏi gấp như vậy, trong lòng cô không tránh khỏi thắc mắc.

"Con và anh ấy vẫn ổn, sao tự nhiên ba lại hỏi chuyện này?"

"Tiểu Nhiễm, ba thực sự có lỗi với con".

Cô ngơ ngác, "Ba, ba đừng làm con sợ, có chuyện gì ba cứ nói đi".

Ông Nhâm Thế Yến trấn tĩnh một lát rồi nói lại từ đầu: "Hôm qua vô tình ba đã nghe thấy Quý Phương Bình nói chuyện qua điện thoại với một phóng viên, hỏi tại sao không thấy báo của họ đăng bài viết về con. Ba liền hỏi ngay cô ta đã nói những gì với phóng viên, cô ta không chịu trả lời. Ba không biết làm thế nào, hôm nay khó khăn lắm mới xin được số điện thoại của cậu phóng viên đó, nhờ vả người quen gọi điện đến mới biết, vì muốn tìm được con mà cậu ta đã phỏng vấn Quý Phương Bình, Quý Phương Bình... đã bịa ra một số chuyện về con. Nhưng tòa soạn đã bị Ức Hâm gây sức ép, cộng với việc không thể chứng thực được một số chuyện bà ấy kể nên họ đã không đăng".

Nhâm Nhiễm liền thở phào: "Không đăng thì không ngại gì cả, con không quan tâm đến chuyện cô ta nói gì, ba đừng bực cô ta vì chuyện này".

"Ba đâu chỉ mỗi bực không đâu, ba không thể tha thứ cho cách làm của cô ta". Rõ ràng là ông Nhâm Thế Yến đã quá giận mất khôn, không biết phải nói từ đâu, ngừng một lát, thở dài, "cô ta không phải vì nóng nảy nhất thời mà nói linh tính, sau khi trả lời phỏng vấn xong còn gọi điện thoại hỏi tại sao lại không đăng, rõ ràng là cố tình bôi nhọ thanh danh của con".

"Không phải là không đăng đó sao ba? Thôi mặc kệ đi ba". Cô đã được lĩnh giáo từ lâu sự thù hằn kéo dài mà người mẹ kế này thể hiện ra với cô nhưng thực sự không còn sức đâu mà phẫn nộ.

"Sao lại có thể mặc kệ chứ? Tiểu Nhiễm, cậu phóng viên đó nói với ba rằng, hôm nay vị phó tổng biên tập bên báo cậu ấy giới thiệu một ông họ Điền đến tìm cậu ấy để tìm hiểu tình hình, trước yêu cầu của vị phó tổng đó, cậu này đã gửi cho ông Điền bài phỏng vấn, nếu ba đoán không nhầm thì chắc là ông ấy là người nhà của Điền Quân Bồi".

Liên tưởng đến những biểu hiện của Điền Quân Bồi khi nghe điện thoại, Nhâm Nhiễm kết luận được ngay rằng, ba cô đoán không nhầm. Cô đành phải hỏi: "Luật sư Quý Phương Bình đã nói những gì với phóng viên hả ba?"

Ông Nhâm Thế Yến thực sự không biết phải trả lời thế nào: "Ba đã xin một bản, về cơ bản đều là những lời bịa đặt. Ba đã chính thức gọi điện cho tổng biên tập tờ báo đó, nếu sử dụng những ngôn từ vô trách nhiệm này thì chắc chắn ba sẽ kiện họ. Ngoài ra, ba định viết và gửi cho Điền Quân Bồi một lá thư email để giải thích".

"Không cần đâu ba. Bây giờ ba gửi email cho con để con xem trước, có việc gì bọn con tự giải quyết, ba không phải can thiệp đâu".

"Nhưng những chuyện đó... con không thể giải thích rõ ràng được".

"Thân phận của ba như vậy, không cần thiết phải giải thích với bất kỳ ai về chuyện của con gái. Hơn nữa nếu con không giải thích được rõ ràng thì cho dù ba có xuất đầu lộ diện cũng chẳng làm được gì". Cô lại an ủi ông, "Ba cứ yên tâm, từ trước đến nay Điền Quân Bồi rất sáng suốt, con sẽ nói chuyện với anh ấy".

"Sau khi giải quyết xong chuyện này con về nhà ngay một chuyến, Tiểu Nhiễm, ta phải tranh thủ thời gian làm thù tục sang tên ngôi nhà, khòng kéo dài được nữa đâu".

Cô không hiểu tại sao tự dưng ba lại nhắc đến chuyện này, chỉ có điều hiện đầu cô đau như búa bổ, không muốn nghĩ gì thêm. "Hơn nữa, ba, ba bình tĩnh đi. Hôm nay con bị cảm, con đi ngủ trước đây, ba cũng nghỉ sớm đi, đừng vì chuyện này mà cãi nhau với luật sư Quý nữa".

Nhâm Nhiễm không nghĩ ra được Quý Phương Bình sẽ nói những gì với phóng viên.

Đương nhiên, không cần phải người khác bêu riếu, quá khứ của cô cũng không có gì là tốt đẹp, cô đành phải tự chế giễu mình như vậy. Đợi một lát, cô mở laptop ra, vào hòm thư, mở lá thư ông Nhâm Thế Yến vừa gửi ra xem, thấy Quý Phương Bình vẽ ra cuộc sống ly kỳ, hỗn loạn như vậy, cô vừa sừng sốt lại vừa thấy khó hiểu.

Điền Quân Bồi đã từng kể với cô về ba mẹ của anh, họ là những trí thức rất tiêu biểu, nói như lời anh là: "Rõ ràng họ rất bảo thù, nhưng lại đều cố gắng tỏ ra rằng mình văn minh, anh thích nhất là nhìn họ vừa muốn quản giáo anh, lại vừa cố gắng tỏ ra không để tâm đến anh".

Cô đã thấy được bầu không khí êm ấm trong gia đình nhà anh, Điền Quân Bồi có mối quan hệ khăng khít với cha mẹ, những điều này đều khiến cô thầm ngưỡng mộ. Cô không thể tưởng tượng ra được sau khi Điền Quân Bồi và cha mẹ anh đọc được bài phỏng vấn này sẽ có cảm nghĩ gì.

Đúng như ba cô đã nói, không dễ dàng gì để giải thích rõ những chuyện đó, gần như là bắt cô phải tái hiện lại toàn bộ cuộc sống của cô một lần nữa. Hơn nữa, chuyện đầu tiên mà Quý Phương Bình nói mặc dù dùng từ rất tệ, nhung là sự thật. Đúng là năm 18 tuổi cô đã bỏ nhà đi và sống với Kỳ Gia Thông. Cô nghĩ, chỉ mỗi chi tiết này, trong mắt cha mẹ anh, đã quá kinh khủng rồi, e rằng dù đưa ra cách giải thích nào, họ cũng không thể chấp nhận.

Và rõ ràng là Điền Quân Bồi đã nhận được điện thoại của nhà và nhận được lá thư email có cùng nội dung, anh không thể không tỏ ra sửng sốt, nghi ngờ, nhưng anh lại chống lại những câu hỏi của cha mẹ, không hỏi gì cô. Cô cảm kích vì anh đã thể hiện ra sự tôn trọng đối với cô, nhưng cô biết báo đáp anh bằng cách nào đây? Cô có tư cách gì để làm đảo lộn cuộc sống của một người đàn ông, thậm chí là cuộc sống của một gia đình vốn đang êm ấm?

Cô thực sự thấy mình thật đáng trách.

Ngày hôm sau, Nhâm Nhiễm tự đến bệnh viện truyền nước. Cô giơ túi đựng nước truyền lên tìm chỗ ngồi và ngồi xuống, vì mang laptop không tiện nên cô đã in một phần bản dịch cần dịch, tranh thủ lúc truyền nước mở ra xem, thỉnh thoảng dùng bút đánh dấu, ghi chú, như thế sau khi về, có thể đẩy nhanh tốc độ dịch.

Lúc Điền Quân Bồi gọi điện đến, cô chỉ nói đã khá hơn nhiều, "Công việc của anh đã quá bận rồi, thật sự là anh không phải đến đưa đón em đâu".

Điền Quân Bồi ngần ngừ một lát: "Ừ, ngày mai anh lại phải đi công tác, hôm nay đúng là văn phòng có quá nhiều việc. Có chuyện gì thì em nhớ gọi điện cho anh ngay nhé, đừng có mà gắng chịu đấy. Em phải chú ý nghỉ ngơi đừng vội dịch tài liệu cho kịp tiến độ".

Cô hứa từng chuyện một rồi cúp máy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!