Nét mặt Điền Quân Bồi vẫn tỏ vẻ bình thản, tựa như chưa hề gặp Trần Hoa, anh lái xe đưa Nhâm Nhiễm về nhà. Nhâm Nhiễm lấy laptop ra nói chuẩn bị đến quán cà phê Lục Môn uống cốc cà phê cho tỉnh táo, tiện thể dịch tiếp tài liệu.
"Sắc mặt em không ổn lắm, em nên nghỉ ngơi cho khỏe".
"Em không sao, đi dịch một tuần, hôm nay check mail, nhận được hai lá thư của anh Thái Hồng Khai giục tiến độ, em phải tranh thủ thời gian".
Điền Quân Bồi biết, lần trước, sau khi Nhâm Nhiễm dịch xong một cuốn về thao tác quỹ và nộp bản thảo, phía nhà xuất bản đã đánh giá khá cao, cô đã nhận được thù lao đúng hẹn, Thái Hồng Khai lại gửi một cuốn phổ sách khác cũng liên quan đến lĩnh vực tiền tệ nhưng không kinh viện bằng cuốn trước đến, lần này thì chính quy hơn, ký hợp đồng xuất bản dịch thuật nghiêm chỉnh, ghi rõ mức thù lao và thời hạn nộp bản dịch.
Đương nhiên là Nhâm Nhiễm rất coi trọng.
"Cuốn sách trước anh ấy không để em đứng tên, anh thực sự không hiểu cách làm ăn này". Điền Quân Bồi đã xem bản hợp đồng đó nhưng không đồng tình lắm, "lần này lại nói là sẽ đứng tên em, nhưng mọi điều khoản trói buộc em đều ghi rất rõ ràng, còn những điều khoản trói buộc nhà xuất bản lại rất mập mờ".
"Lần trước em chưa có tiếng tăm gì, không thể để em đứng tên được, nhưng nói thật là em cũng không quan tâm đến việc không có tên. Lần này anh ấy chủ động đề nghị ký hợp đồng, em đã rất bất ngờ, dù sao thì em cũng chẳng có tiếng tăm gì. Em đã tìm hiểu trên một diễn đàn dịch thuật về cơ bản đều là những điều khoản đó. Hơn nữa Thái Hồng Khai làm ăn cũng giữ chữ tín trả tiền thù lao rất đúng hẹn".
Anh không còn cách nào khác, đành phải cùng cô đến Lục Môn.
Như mọi bận, Nhâm Nhiễm và Điền Quân Bồi ngồi ở vị trí gần cửa sổ, vừa uống cà phê vừa làm việc trên laptop của mình.
Đột nhiên cửa quán cà phê bị đẩy ra rất mạnh, giọng một người đàn ông nhìn rất đẹp trai vang lên: "Bảo Tô San ra gặp tôi".
Sáng chủ nhật, quán cà phê chỉ có họ là hai vị khách ngồi trong quán, cả hai đều ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một người đàn ông cao dong dỏng bước về phía quầy và đứng ở đó, từ góc của Nhâm Nhiễm và Điền Quân Bồi nhìn ra chỉ có thể thấy anh ta mặc một chiếc áo sơ mi đen có xen các sợi kim tuyến bạc, quần dài màu đen, đeo kính đen, nhìn nghiêng thấy khuôn mặt đó rất đẹp trai, không thể chê được điểm nào.
Cô nhân viên đứng trong quầy há hốc mồm nhìn anh ta, miệng lắp bắp không nói được gì. Nhâm Nhiễm hoàn toàn thông cảm với phản ứng này vì cô đã nhận ra người đó là Ôn Lệnh Khải.
Ôn Lệnh Khải gõ xuống bàn với vẻ sốt ruột và nhắc lại một lần nữa: "Gọi Tô San ra đây".
Cô nhân viên chợt bừng tỉnh, lắp bắp nói: "Bà chủ... Chị Tô San chưa đến".
"Gọi điện thoại bảo cô ta đến ngay đi, nói tôi đang ở đây đợi cô ta".
Cô nhân viên vội vàng nhấc điện thoại lên, Nhâm Nhiễm và Điền Quân Bồi không kìm được bèn nhìn nhau cười. Cô nhân viên đặt máy xuống, "Tô San bảo chị ấy có việc, một lát nữa sẽ đến, nếu anh có việc gì thì em có thể nhắn với chị ấy.
Ôn Lệnh Khải không nói gì mà đưa tay vào phía quầy đón lấy điện thoại, bấm nút redial, "Tô San, cô giỏi lắm, không ngờ cô lại dám đùng chiêu này để ép tôi về".
Không biết đầu bên kia nói những gì, Ôn Lệnh Khải hạ thấp giọng chỉ chiết: "Cho dù thế nào hôm nay cô cũng phải đưa Nam Nam về, ba mẹ tôi sốt ruột muốn phát điên lên rồi".
Một lát sau, Ôn Lệnh Khải đột ngột cất giọng cao lên: "Tôi cho cô 20 phút nữa, cô phải về ngay, tôi ở đây đợi".
Ôn Lệnh Khải cúp máy 'cạch' một tiếng rồi nói với cô nhân viên: "Một cốc Espresso, cảm ơn".
Anh ta quay người đi, mắt liếc qua chỗ Nhâm Nhiễm, bước về một bàn phía trong rồi ngồi xuống, vẫn không bỏ kính ra, lấy điện thoại di động ra xem.
Nhâm Nhiễm đang định dịch tiếp thì đột nhiên cô nhân viên bước về phía bàn của họ, vừa rót nước vào cốc vừa nói nhỏ với vẻ rất bí ẩn: "Cô Nhâm, bà chủ của bọn em bảo mời cô vào nghe điện thoại".
Nhâm Nhiễm tỏ rõ vẻ ngạc nhiên, cô nhìn Điền Quân Bồi rồi đứng dậy theo cô nhân viên đi vào quầy, vào gian phòng làm việc nhỏ đó: "Nhâm Nhiễm, may mà hôm nay em ở đây, chị vừa đưa Nam Nam về thăm ba mẹ chị, bây giờ vẫn đang ở trên đường, ít nhất phải hai tiếng nữa với về. Em nói với Ôn Lệnh Khải hộ chị rằng mời anh ấy đi cho, nếu anh ấy ở thêm một lúc nữa chắc chắn sẽ có phóng viên đến".
Nhâm Nhiễm rất thắc mắc, "Chị chỉ đưa Nam Nam về thăm ông bà ngoại việc gì anh ấy và cha mẹ anh ấy phải căng thẳng như vậy? Hình như là anh ấy vẫn rất coi trọng chị".
"Đâu có phải vì chuyện này đâu". Tô San cười khẩy một tiếng, "chị nói với họ rằng chị chuẩn bị chuyển nhượng quán cà phê Lục Môn và kết hôn với ông chủ cũ của chị, sau đó đưa Nam Nam sang Singpore để định cư".
Nhâm Nhiễm sững người.
"Chị đã nói hết lời hết lẽ với ba mẹ anh ấy rồi, môi trường ở bên kia có lợi cho sự phát triển của Nam Nam hơn, chị cam đoan nghỉ hè sẽ đưa Nam Nam về thăm họ, họ có thời gian cũng có thể sang Singapre để thăm cháu. Ai ngờ hai ông bà lại nổi trận lôi đình, nói chị lấy con gái ra để ép anh ấy phải cưới chị. Chị ép cái gì, lần này chị về nhà để xin giấy xác nhận tình trạng hôn nhân, cho anh Lý gặp ba mẹ chị, sau đó đi đăng ký kết hôn".
Lần này đi du lịch về, Tô San không nhắc gì đến chuyện sẽ kết hôn với ông Lý, cũng phải hơn một tuần rồi Nhâm Nhiễm không đến Lục Môn, cô thầm thán phục sự quyết đoán của Tô San, "Thế em phải nói gì với Ôn Lệnh Khải?"
"Anh ấy đã quen với việc coi mình là trung tâm, vừa nãy không thèm nghe chị nói gì mà đã ra lệnh cho chị sau 20 phút phải có mặt, sau đó liền cúp máy luôn, buồn cười thật đấy". Tô San hậm hực nói, "Một là chị phải mở cửa bán hàng, hai là chị không muốn để đám phóng viên lại kéo đến viết linh tinh, gây rắc rối cho Nam Nam. Nếu không chị cũng mặc kệ anh ta, cho anh ta ngồi đấy cả ngày cũng chẳng sao.
Đám nhân viên nhìn thấy anh ta say như điếu đổ, méo cả giọng, chẳng kỳ vọng họ có thể đuổi được anh ta đi. Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có thể nhờ em nói hộ chị. Bảo anh ta về nhà, sau hai tiếng nữa chắc chắn chị sẽ đến nói chuyện với anh ta.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!