Chương 46: part 02

Điền Quân Bồi không có tâm trạng nào để nói chuyện về Nhâm Nhiễm với Phùng Dĩ An, anh chỉ cười nói: "Ê, giọng điệu từng trải của anh khiến tôi phải dựng tóc gáy đấy".

"Tôi là người từng trải thật mà, tôi cũng thấy hơi sợ chuyện tình cảm rồi, cái mình mong thì chẳng được, cái mình yêu rồi cũng mất, nghĩ thấy vô vị thật".

"Thật không chịu nổi anh, Dĩ An, tôi không kỳ vọng anh khích lệ được gì cho tôi đâu, nhưng củng không thể nhìn thấu trần thế bằng con mắt tứ đại giai không[1] như thế".

[1] : Tứ đại giai không: người Ấn Độ cổ đại cho rằng, "tứ đại" là 4 vật chất cấu thành nên vũ trụ gồm địa, thủy, hỏa, phong. Tứ đại giai không" là chỉ tất cả mọi cái trên thế giới đều là hư không. Đây là một tư tưởng tiêu cực

Phùng Dĩ An liền cười ha ha,"Nhìn thấu sớm một chút vẫn tốt hơn" Rồi anh nâng ly ra hiệu cho Điền Quân Bồi, "có thể giải tỏa rất nhiều nỗi phiền muộn".

Hai người mỗi người có một tâm sự riêng, uống cũng khá nhiều. Nửa đêm khi ra khỏi quán bar, cả hai đều đã say, gọi taxi ai về nhà nấy. Từ trước đến nay Điền Quân Bồi rất hạn chế trong chuyện uống rượu, lần đầu tiên say đến mức này, mãi mới đút được chìa khóa vào ổ khóa, sau khi vào phòng không có ý định tắm rửa, thay quần áo gì cả, mò vào phòng ngủ liền nằm lăn ra giường:

ngủ,

Ngày hôm sau tỉnh dậy đã là hơn mười giờ sáng, mặc dù là cuối tuần, nhưng anh cũng rất ít khi ngủ đến giờ này mới dậy. Anh chỉ xác nhận được một điều, trên người anh có mùi rất khó ngửi, đầu anh rất đau, mọi nỗi phiền muộn trong lòng không giảm đi được chút nào.

Anh vừa tắm vừa nghĩ, xem ra việc mượn rượu giải sầu không hợp với mình, sau này vẫn nên uống điều độ thì hơn. Sau khi ra khỏi phòng tắm, anh lấy điện thoại ra, nhìn thấy trên máy có cuộc gọi nhỡ. Ngoài số điện thoại liên quan đến công việc còn có một cuộc do Nhâm Nhiễm gọi từ hơn nửa tiếng trước. Anh vội vàng gọi lại.

"Tiểu Nhiễm, tối qua anh uống hơi nhiều nên vừa mới dậy, em gọi cho anh à? Đã đỡ mệt hơn chưa em?"

"Uống thuốc xong được ngủ một đêm, em đã khá hơn nhiều rồi anh ạ, em định hỏi anh có tiện đưa em đến khách sạn Bên Hồ hay không, trung tâm phục vụ diễn đàn gọi điện cho em bảo em phải đến ngay để thanh toán thù lao. Anh không nghe điện thoại nên em tự đi rồi".

Điền Quân Bồi biết Nhâm Nhiễm không phải là cô gái có người yêu rồi là bắt đối phương phải đưa đón cho bằng được. Gần như cô không bao giờ đưa ra yêu cầu gì trong chuyện này, lần này gọi điện thoại đến, rõ ràng là có ý muốn bù đắp chuyện không vui xảy ra tối hôm qua. Anh càng thấy hối hận vì mình đã say.

"Em ở đó đợi anh nhé, anh sẽ đi đón em ngay".

Nhâm Nhiễm bỏ máy xuống, đi vào chỗ thầy Tưởng thanh toán, thầy Tưởng khen cô vì cô đã hoàn thành công việc xuất sắc, đồng thời nói nhớ giữ liên lạc, hy vọng sau này nếu có việc gì cần đến phiên dịch có thể tìm cô. Dĩ nhiên là cô đã vui vẻ đồng ý.

Cô đi ra, bước về góc của sảnh lớn, định ngồi xuống ghế sofa đợi Điền Quân Bồi thì lại nhìn thấy Lữ Duy Vi đang ngồi bên ghế sofa, bên cạnh có đặt một chiếc va ly. Nhìn thấy cô, Lữ Duy Vi liền đặt tờ tạp chí xuống, cười và cất tiếng chào: "Xin chào Nhâm Nhiễm".

Nhâm Nhiễm thấy hơi bất ngờ, bèn thể hiện ra động tác chào tạm biệt "Tiến sĩ Lữ, chào chị, bây giờ chị ra sân bay à?"

"Đúng vậy, em ngồi đi, chị đang đợi em".

Cô đành phải ngồi xuống, "Tiến sĩ Lữ biết em đến đây à"

"Chị nhờ thầy Tưởng thông báo cho em biết sáng hôm nay bắt buộc phải đến, chị phải về Bắc Kinh ngay, cùng chuyến bay với Gia Thông, chị ngồi đây đợi anh ấy đến. Trước khi đi chị rất muốn được gặp em".

Cô rất ngại thực sự không muốn chạm trán Trần Hoa ở đây một lần nữa. "Tiến sĩ Lữ tìm em có việc gì không?"

"Nhâm Nhiễm, hôm qua em không sao chứ".

"Cảm ơn chị, em chỉ hơi bị cảm, nhưng uống thuốc vào thì không còn vấn đề gì nữa".

"Dường như em không tò mò gì về quan hệ của chị và Gia Thông thì phải", Lữ Duy Vi ngồi bằng tư thế rất thoải mái, nụ cười nở trên môi

Nhâm Nhiễm bình thản nói: "Tiến sĩ Lữ, có rất nhiều chuyện em không thấy tò mò".

"Thái độ này rất thú vị, khiến chị ngày càng tò mò về em".

"Chúc tiến sĩ Lữ lên đường may mắn, em..

Lữ Duy Vi liền làm động tác ngắt lời cô, "Nhâm Nhiễm, em đợi một lát nghe chị nói hết đã. Chị và Gia Thông quen nhau rất lâu rồi, có thể nói, chị là mối tình đầu của anh ấy".

Đương nhiên là Nhâm Nhiễm đã nhận ra tại buổi biểu diễn từ thiện ở Bắc Kinh lần trước, Lữ Duy Vi đã tỏ ra muốn có chuyện gì nói với cô, nhưng cô không ngờ rằng đối phương lại nói ra chuyện này. "Chị không cần thiết phải nói chuyện riêng tư với em đâu".

Vẻ mặt Lữ Duy Vi lại tỏ ra rất bình thản, "Mặc dù Gia Thông không yêu cầu chị giải thích điều gì với em, nhưng chị cảm thấy chị nên nói rõ với em thì hay hơn. Hồi học nghiên cứu sinh chị đã quen anh ấy, hồi đó anh ấy đang học đại học, chị hơn anh ấy ba tuổi, nhưng nhìn anh ấy già dặn hơn tuổi thực rất nhiều, sự chênh lệch này về tuổi tác không có gì là lớn cả. Chị rất thích anh ấy và thế là đã chủ động nói với anh ấy.

Dùng cách nói của thời nay là tỏ tình, chị thực sự ghét cái từ này, hình như là từ của Nhật Bản du nhập vào, thể hiện rõ ý cầu xin. Tóm lại, Gia Thông đã chấp nhận chị, và bọn chị đã đến với nhau".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!