Nhâm Nhiễm hơi ngượng ngùng: "Em đi làm thêm, có thù lao chị ạ, không phải là tình nguyện viên đâu. Em xin lỗi vì không thể tiếp chuyện chị được, em đưa hai vị khách lên đã".
Đến ngày thứ ba, diễn đàn chính thức bắt đầu, Nhâm Nhiễm mới có thời gian ngồi ở hàng ghế phía sau, sau khi lễ khai mạc ngắn gọn kết thúc, lần đầu tiên cô nhìn thấy nhà kinh tế học đạt giải Nobel đó xuất hiện, người lên cùng với ông chính là Lữ Duy Vi. Người dẫn chương trình giới thiệu Lữ Duy Vi là chuyên gia mậu dịch quốc tế, hiện tại làm chủ nhiệm một trung tâm nghiên cứu chính sách, lần này nhờ có sự xúc tiến của bà mà nhà kinh tế học đạt giải Nobel đã có hành trình sang Trung Quốc.
Lữ Duy Vi mặc bộ trang phục theo phong cách kinh điển của Chanel, tiếng Anh của chị rất lưu loát, tiếng Trung tiếng Anh chuyển đổi rất nhuần nhuyễn, gần như là thay thế người dẫn chương tình, đồng thời đảm nhận nhiệm vụ dịch cabin cho cuộc thuyết trình sau đó. Cả hội trường tính lặng như tờ, chăm chú lắng nghe.
Mấy nhân viên cùng đến làm công tác phiên dịch như Nhâm Nhiễm đều phục sát đất, giờ giải lao giữa chừng mọi người đều bàn luận về Lữ Duy Vi, họ đều cho rằng chị là người phụ nữ trí thức có khí chất nhất, phong độ nhất mà họ đã từng gặp.
Lịch làm việc của nhà kinh tế học đạt giải Nobel được sắp xếp rất kín, sau khi buổi thuyết trình kết thúc, Lữ Duy Vi liền cùng ông rời diễn đàn và tiến hành cuộc đi thăm tiếp theo.
Ngày đầu tiên của diễn đàn toàn bộ là các bài thuyết trình của các học giả, nhà ngân hàng và chuyên gia trong lĩnh vực tiền tệ đến từ các nước khác nhau, những người làm nhiệm vụ dịch cabin đều là các dịch giả có thâm niêm. Nhâm Nhiễm cảm thấy thoải mái hơn một chút. Tiếp theo đây là các cuộc thảo luận theo chủ đề, cô phải phối hợp với một phiên dịch viên khác để dịch các vấn đề mà các học giả trao đổi với nhau".
Lúc đầu cô cũng hơi căng thẳng, sau khi cuộc thảo luận đầu tiên kết thúc, cô cũng đã đúc kết ình một số bí quyết, có thể vừa ghi lại nội dung chính vừa dịch, cộng với vốn kiến thức chuyên ngành mà cô có nên cô cũng thành thạo các vấn đề về tiền tệ hơn những người khác, cô đi nhập vai rất nhanh chóng, thầy Tưởng
- người phục trách giám sát công tác dịch thuật rất khen ngợi cô, sắp xếp cho cô làm phiên dịch cho hai cuộc phỏng vấn của phóng viên và tham gia vào các hoạt động tham quan, giao lưu của mấy vị khách mời ở những nơi khác nhau.
Lúc Điền Quân Bồi gọi điện đến, hầu như Nhâm Nhiễm đều đang bận rộn, cô chỉ nói được vài câu rồi vội vàng cúp máy. Anh đành phải nói: "Tiểu Lưu giới thiệu việc gì mà ngay cả trong giờ ăn cơm em cũng không được rảnh, giờ ngủ cũng không được nghỉ vậy?"
"Khách đông quá, không đủ người, mọi người đều bận rộn như vậy, may mà cũng chuẩn bị kết thúc rồi. Cứ kéo dài mãi thế này chắc cũng không chịu nổi".
Mấy ngày phải nói quá nhiều, giọng cô đã khàn hẳn. Điền Quân Bồi đành phải dặn dò cô giữ gìn sức khỏe.
Cuối cùng mọi chương trình của diễn đàn đã kết thúc tốt đẹp, khách nước ngoài bắt đầu lục tục về nước, thầy Hunter cũng đặt chuyến bay tối hôm nay, trước giờ ra sân bay vẫn còn một chút thời gian, Nhâm Nhiễm bèn tranh thủ ngồi nói chuyện một lúc với thầy ở bàn uống trà ngoài khách sạn.
Dự án nghiên cứu mà thầy Hunter làm vẫn có hứng thú nhất với sự phát triển của ngành ngân hàng Trung Quốc hiện nay. Nhâm Nhiễm thành thật nói với thầy rằng, cô đã rời ngân hàng có vốn đầu tư nước ngoài gần hai năm, e rằng không hiểu gì nhiều về tình hình mới nhất.
Ông có vẻ hơi bất ngờ, "Renee, năm xưa em là cô học sinh chăm chỉ, nỗ lực nhất lớp, thầy rất có ấn tượng với em, luôn tưởng rằng cô sinh viên xinh đẹp này sẽ có rất nhiều tham vọng và thành đạt trong lĩnh vực tiền tệ".
Nhâm Nhiễm có phần chán nản, năm xưa ngoài việc đi làm thêm, đúng là cô đã dành mọi thời gian cho việc học, nhưng động lực của cô không phải bắt nguồn từ tham vọng, mà là vừa muốn học xong sớm để về nước, vừa không muốn để nỗi nhớ nhung chiếm hết suy nghĩ của mình trong những lúc rỗi rãi. Cô không thể nào giải thích, đành phải cười, "Giáo sư Hunter, em làm ở ngán hàng được 3 năm thì đột nhiên mất đi mục tiêu".
"Xem ra là tôi có thiên kiến nhỉ, tôi luôn nghĩ rằng mọi sinh viên châu Á đều có mục tiêu rõ ràng, họ muốn thành đạt hơn người, chính vì lẽ đó họ sẽ không từ bỏ một công việc có đãi ngộ tốt".
"Nếu cuộc sống của em phải chịu nhiều áp lực hơn thì chắc là em sẽ không dễ dàng từ bỏ như vậy".
"Chưa chắc, thực ra có nhiều lúc người ta sẽ cảm thấy rất khó lựa chọn, ngơ ngác, cần phải bỏ ra một chút thời gian mới có thể tìm được mục tiêu. Hồi còn trẻ, có một thời gian tôi cũng rất say sưa với trò lướt sóng, thậm chí còn có ý định sẽ làm vận động viên lướt sóng chuyên nghiệp".
Nhâm Nhiễm thực sự bất ngờ, ít nhất là khi còn đang học đại học, cô chỉ cảm thấy thầy Hunter rất nghiêm túc trong học thuật, yêu cầu sinh viên rất cao, không phát hiện ra tài năng và sở thích gì liên quan đến lĩnh vực thể thao của thầy.
"Hồi đó, chơi lướt sóng là chuyện rất cool, nhưng nhìn thì cool thôi, thu nhập chẳng được đáng bao nhiêu. Tiền thưởng giành cho người đạt giải nhất trong cuộc thi lướt sóng mấy năm mới tổ chức một lần chỉ mấy chục nghìn USD. Bạn gái của các vận động viên lướt sóng lại còn thảm hại hơn, suốt ngày đứng trên bờ chờ đợi, họ được mệnh danh là góa phụ lướt sóng".
Nhâm Nhiễm đã từng đứng bên bờ biển xem người khác lướt sóng, còn thử thì cô chưa thử bao giờ. Cô hỏi: "Lướt sóng rất nguy hiểm đúng không ạ?"
"Rất nguy hiểm, hồi đó năm nào cũng có người thiệt mạng".
Nhâm Nhiễm không thể tưởng tượng được tâm trạng của những cô gái hàng ngày phải nhìn bạn trai của mình chơi những trò thể thao có thể mất mạng là như thế nào. Bất giác cô lại liên tưởng đến những người vợ ngư dân mà cô gặp ở Song Bình, hàng ngày ngồi bên bãi biển chờ đợi thuyền đánh cá trở về. Cô nhún vai, "Chắc là không phải mọi cô gái đều thích hợp để làm người yêu của các vận động viên lướt sóng".
"Đúng vậy, thông thường các cô ấy đều không thể chịu đựng mãi như vậy được. Năm tôi 28 tuổi bạn gái của tôi đã đưa ra thông điệp cuối cùng cho tôi sau đó chia tay với tôi. Tuy nhiên lướt sóng không còn hứng thú tôi như trước nữa, dường như vận may cũng đã hết, mấy tháng sau, tôi bị thương trong một buổi huấn luyện trước đợt thi đấu, tự nhiên tôi lại cảm thấy chán ghét nên đã quyết định từ bỏ lướt sóng".
"Và thế là thầy đã quay về tìm bạn gái và làm lành với cô ấy ư?" Ông Hunter liền cười ha ha, "Mỗi lần tôi kể câu chuyện khích lệ ý chí này, những cô gái đó đều đưa ra câu hỏi giống em. Không, sau đó tôi đã mất liên lạc cô ấy, chỉ quay về trường học tiến sĩ mà thôi".
Nhâm Nhiễm cũng cười, "Thật đúng là một câu hỏi ngờ nghệch, đúng vậy, làm gì có khoảnh khắc nào có thể quay trở lại được".
"Tôi không cảm thấy tiếc cho sự lựa chọn của mình. Tuy nhiên hai năm trước, tôi lại bắt đầu có hứng thú với trò lướt sóng", ông mỉm cười, vỗ vào bụng mình, "Dĩ nhiên là không thể theo đuổi và lướt trên những cột sóng lớn cao 12 mét nữa, chỉ có thể chơi ở những vùng biển khá lặng mà thôi".
Nhâm Nhiễm liền đùa: "Đây chính là cuộc khủng hoảng giữa cuộc đời trong truyền thuyết ư?"
"Có thể coi là một cuộc khủng hoảng. Có một học sinh Trung Quốc… tên là Kỳ Gia Tuấn". Ông Hunter nói ra cái tên tiếng Trung này một cách chật vật, "học đại học gần thời điểm em học. Em có quen cậu ấy không? Cái chết bất ngờ của cậu ấy khiến tôi vô cùng sửng sốt".
Nhâm Nhiễm chợt nín thở, ông Hunter không dạy Kỳ Gia Tuấn, cô không biết tại sao đột nhiên ông lại nhắc đến cái tên này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!