Chương 41: part 01

Nếu Trịnh Duyệt Duyệt không gọi điện thoại đến, nhắc nhở một cách đầy ẩn ý Điền Quân Bồi đang công tác ở Bắc Kinh check email thì anh không để ý đến những bản tin xuất hiện trên các trang chứng khoán.

Mở file đính kèm ra, phản ứng đầu tiên của anh là có người cùng tên cùng họ với Nhâm Nhiễm, tuy nhiên sau khi đọc bài viết nói về tập đoàn Ức Hâm, anh biết, chắc chắn là Nhâm Nhiễm đóng vai trò chủ chốt trong sự kiện này.

Anh không thể ngờ rằng, anh sẽ phải đối mặt với tình huống khó xử giống như Cam Lộ

- vợ của Thượng Tu Văn

- biết được mối quan hệ của người có mối quan hệ thân thiết với mình bằng một phương thức không tự nhiên cho dù trước đó họ không chủ động nói ình biết.

Trong buổi họp báo Thượng Tu Văn nhận chức chủ tịch hội đồng quản trị của Húc Thăng, Cam Lộ đã vô tình biết được người chồng mà mình đã lấy hơn hai năm nắm trong tay số tài khoản lớn, cô đã bạt tai Thượng Tu Văn một cái rồi bỏ đi, sau đó cô đã bỏ nhà đi, để sảy thai, quan hệ giữa hai người gần như rạn nứt hoàn toàn.

Khi nói với Điền Quân Bồi chuyện này, Phùng Dĩ An tỏ ra rất thông cảm với Thượng Tu Văn, "Hai người đó đều là bạn tôi, tôi cho rằng, hoàn toàn có lý do để nổi giận. Nhưng phản ứng của cô ấy sau đó có phần quá đà, Tu Văn là người đàn ông tốt hiếm có, có thể tha thứ cho hành động giấu diếm này của anh ấy. Việc gì phải để xảy ra như vậy? Hiện tại Tu Văn vừa phải lo công việc cho tập đoàn, vừa phải chăm sóc gia đình tan tác, thực sự là rất thảm hại .

Điền Quân Bồi vẫn giữ thói quen nghề nghiệp của luật sư nên vẫn đứng trên lập trường công bằng để đánh giá, "Vì yêu sâu nặng nên mới sốc mạnh Nếu đứng trên góc độ của Cam Lộ để nói thì cái mà cô ấy nhìn thấy có thể là, người gần gũi nhất với cô ấy đã coi cô ấy là người ngoài cần giấu diếm đề phòng, đây là điều cô ấy không thể chấp nhận. Nếu Tu Văn muốn xin cô ấy tha thứ thì e rằng việc anh ấy cần phải làm không chỉ là đưa ra lời giải thích đơn giản".

Đưa ra lời đánh giá khách quan về việc nhà của người khác thì dễ đến lượt mình, Quân Bồi như người mất phương hướng. Dĩ nhiên, sau khi Nhâm Nhiễm và anh xác định yêu nhau không lâu, cho dù nhiệt tình đến đâu anh cũng không thể không thừa nhận, Nhâm Nhiễm vẫn giữ vẻ ngần ngừ như cô đã nói trước đó, vẫn giữ một khoảng cách mong manh với anh, hai người chưa đạt được đến mức thân mật không có gì để giấu diếm nhau, không có điều bí mật gì không chia sẻ.

Nhưng Điền Quân Bồi không thể ngờ rằng điều bí mật được đưa ra bằng cách này.

Ngồi trên máy bay, anh bắt đầu để mình bình tĩnh trở lại và phân tích chuyện này.

Bốn mã cổ phiếu ST trong đó có hai mã giá trị thị trường đã lên tới gần 20 triệu NDT hai mã còn lại không thể ước tính giá trị. Vì đã từng giải quyết nhiều vụ giao dịch lớn cho các công ty nên trong mắt anh, con số này không phải là quá lớn, nhưng đối với mọi người, đây chắc chắn là một tài sản không nhỏ.

Lần đầu tiên gặp Nhâm Nhiêm, qua chiếc Land Rover mà cô lái và chiếc túi du lịch LV mà cô xách, anh có thể phán đoán được rằng cuộc sống của cô trong quá khứ rất sung túc. Tuy nhiên sau khi về sống ở Hán Giang, ngoài việc đi làm ở trung tâm đào tạo, Nhâm Nhiễm còn nhận thêm công việc dịch tài liệu, cuộc sống rất giản dị, ăn mặc cũng bình thường, món đồ hàng hiệu duy nhất mà cô vẫn sử dụng hàng ngày chỉ là chiếc ba lô Gucd đã sờn mép đó.

Buổi chiều khi anh đi qua đại lý của Gucd ở trung tâm trương mại quốc tế, anh đã chọn mua một cái chuẩn bị tặng cô.

Lẽ nào hiện tại Nhâm Nhiễm chỉ sống một cuộc sống gạt hết mọi cái xa hoa và cố gắng khép mình hay sao? Sau khi kiên quyết rời thành phố J, cô và Trần Hoa có còn dính dáng gì với nhau nữa không? Cô gái mà anh yêu đã có quá khứ như thế nào?

Cũng như bình thường, chuyến bay lại trễ giờ mà không có lý do, sau khi Điền Quân Bồi xuống máy bay với bao nhiêu câu hỏi trong đầu, đã là 7 giờ. Anh đang mở máy chuẩn bị gọi cho Nhâm Nhiễm thì lại nhận được điện thoại của Trịnh Duyệt Duyệt trước.

"Anh đọc email chưa? Sao anh lại tắt máy vậy?"

"Anh vừa xuống máy bay. Duyệt Duyệt anh mong em đừng quan tâm hoặc nhúng tay vào chuyện này nữa".

Trịnh Duyệt Duyệt cười gằn: "Quân Bồi, anh đừng nghĩ rằng em gây chuyện một cách vô cớ, chẳng qua là em chỉ muốn xem, sau khi vừa nói lời chia tay với em, anh đã yêu một cô nàng có lai lịch phức tạp như thế này, thử xem anh có được sống một cuộc sống mà anh nói là đơn thuần, bình lặng hay không?"

Điền Quân Bồi nói với vẻ khó chịu, "Cuộc sống của anh là chuyện của anh nếu em vẫn còn muốn chúng ta tiếp tục là bạn thì em phải cẩn thận đấy, nên tôn trọng chuyện riêng tư của nhau".

"Gần như cô ta đã trở thành con người của công chúng rồi, chúc mừng anh, có khi anh cũng sẽ được lên báo vì chuyện này đấy, đến lúc đó anh hãy nói đến chuyện riêng tư nhé".

"Đủ rồi đấy cô Trịnh ạ, tạm biệt".

Sau khi cố gắng để mình bình tĩnh trở lại, Điền Quân Bồi lại gọi điện thoại cho Nhâm Nhiễm. Cô nói: "Em thấy thời gian không còn sớm nữa nên đã nấu cơm, chắc anh chưa ăn no trên máy bay, anh nên ăn cơm đã".

Anh đã nhiều lần đưa cô về đến sân, nhưng đây là lần đầu tiên lên phòng, sau khi bấm chuông, Nhâm Nhiễm ra mở cửa ngay, bảo anh ngồi xuống ghế sofa, "Em đi xào đĩa rau nữa là xong".

Anh ngồi xuống, nhìn sang bốn xung quanh căn hộ Nhâm Nhiễm thuê chỉ có một phòng ngủ với diện tích không lớn lắm, cách trang bị không có gì nổi bật nhưng rất gọn gàng, sạch sẽ.

Căn phòng vừa là phòng khách, phòng ăn, vừa là phòng làm việc này, bên trái có bày một chiếc bàn kính nhỏ, bên trên ngoài chiếc laptop, còn đặt một lọ hoa thủy tinh, bên trong cắm rất nhiều hoa phăng. Cách bài trí ở phòng khách cũng rất đơn giản, nhưng dưới tràng kỷ có trải một tấm thảm màu xanh nhạt chiếc sofa đã cũ được phủ một tấm khăn xinh xắn màu sữa có tua rua, bên trên có đặt hai chiếc gối ôm thêu hình hoa hướng dương rực rỡ, tạo thêm bầu không khí ấm cúng cho gian phòng.

Trên tràng kỷ có đặt một cuốn sách cũ, chính là cuốn Xa rời đám đông bát nháo mà anh đã từng nhìn thấy trong túi xách của Nhâm Nhiễm ở trụ sở công an thành phố J.

Mùi hương từ trong bếp nằm cách đó không xa tỏa ra, anh liền cầm cuốn tiểu thuyết mượn từ thư viện của thành phố Z lên xem, ngón tay vân vê bìa sách cũ, đột nhiên nghĩ rằng, Nhâm Nhiễm mang theo số hành lý đơn giản và một cuốn sách cũ, tạm biệt cuộc sống ngày cũ và an cư ở một thành phố xa lạ, chắc chắn sự quyết tâm và lòng can đảm của cô phải lớn hơn sự tưởng tượng của mọi người rất nhiều.

Nghĩ như vậy, tự nhiên anh lại cảm thấy bình tĩnh hơn rất nhiều.

"Cuốn sách này được mẹ em đọc trước lúc lâm chung nên em không trả lại thư viện mà luôn mang theo bên mình".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!