Nhâm Nhiễm bực quá lại thành ra bật cười, cô lắc đầu, bê cốc cà phê lên uống một ngụm, để mình bình tĩnh trở lại, "Thôi, em thật là điên rồi, biết rõ ràng là anh không thể để lộ ra điểm yếu nào để người ta nắm, cũng không thể bị người ta bắt nạt vậy mà còn dám đe dọa anh".
"Thực tế là em có thể đe dọa anh đấy". Trần Hoa chậm rãi nói, "Đương nhiên, việc Ức Hâm tham gia vào việc tái cơ cấu cổ phiếu ST không có vấn đề gì là lớn, nó đã được triển khai từ mấy năm trước rồi, phòng đầu tư chứng khoán phụ trách phân tích thị trường, dự đoán tương lai tái cơ cấu và giá trị đầu tư của chúng, sau đó tham gia vào thời điểm thích hợp, cơ quan hữu quan có thể thoải mái điều tra.
Nhưng nếu em tổ chức họp báo thì mọi việc sẽ khác".
Nhâm Nhiễm nhìn chằm chằm vào anh, anh vẫn không thể hiện gì trên khuôn mặt, dường như đang nói một chuyện không liên quan gì đến mình.
"Chỉ cần em công khai tuyên bố các hành vi giao dịch đứng tên tài khoản cá nhân của em xảy ra trong hoàn cảnh em không hề hay biết thì mặc dù anh chỉ điều động khoản tiền ít ỏi 2 triệu NDT cho chuyện này, nhưng cũng đủ để chứng minh rằng anh dính líu đến các vụ giao dịch mờ ám. Không những phóng viên sẽ tiếp tục khai thác sâu hơn, mà ngay cả ủy ban giám sát thị trường chứng khoán cũng sẽ đến điều tra tình hình vận hành tư bản của Ức Hâm.
Anh không biết cụ thể sẽ gây ra hậu quả gì, nhưng chắc chắn là mấy vụ sát nhập sẽ bị đẩy lùi vô thời hạn".
Trần Hoa nói qua loa như vậy, nhưng Nhâm Nhiễm lại vô cùng sửng sốt, cô ngẫm nghĩ một lúc cơn giận lại bốc lên, "Anh đưa sự lựa chọn này cho em là có ý gì?"
"Anh không có ý định làm khó em, em chủ động gọi điện cho anh, thực ra đã cho thấy sự lựa chọn của em."
"Đây cũng được coi là em đã đưa ra sự lựa chọn rồi ư?" Nhâm Nhiễm cười khẩy, "Em có thể hỏi anh mang chứng minh thư của em đi mở tài khoản từ lúc nào hay không?"
"Khi anh Bang giúp em hoàn thành các thủ tục bồi thường bảo hiểm".
Nhâm Nhiễm không thể không cảm thấy sợ, "Lẽ nào lúc đó anh đã nghĩ đến chuyện chắc chắn có một ngày em sẽ ra đi mà không nói lời từ biệt, anh đã phải dùng cách này để ép em lộ diện hay sao?"
Trần Hoa liền cười và lấy từ trong chiếc ví đen ra một tấm ảnh đã ép plastic rồi đặt trước mặt cô, bên trong là hai bản photo chứng minh thư của cô, mặt trước là chứng minh thư cũ, cô nhìn vào ống kính với vẻ mặt nghiêm túc, nhưng vẫn có nét gì đó trẻ con, mang sắc thái của cô thiếu nữ. Mặt sau là bản photo chứng minh thư thứ hai mà hiện cô vẫn đang dùng, cô làm năm 22 tuổi trong một dịp về nước, trong ảnh cô đang mỉm cười trầm tĩnh.
Cuộc đời của cô dường như được thu gọn trong này.
Anh cất tấm ảnh vào chỗ cũ, "Đừng sợ, lúc đó anh lấy chứng minh thư của em đi mở tài khoản, chỉ là muốn đăng kí chính thức số cổ phiếu phi lưu thông của công ty bảo hiểm mua cho em từ 5 năm về trước để em đứng tên".
"5 năm về trước? Lúc đó anh đã bảo anh Bang chuyển khoản cho em 2 triệu NDT rồi mà, ai chẳng thỏa mãn khi thấy vụ đầu tư này mang lại lợi nhuận như vậy, anh còn nợ em gì nữa đâu".
"Lúc đầu anh định đưa cho em 20 triệu NDT, nhưng lúc đó anh tưởng rằng em đã lấy Kỳ Gia Tuấn, cuộc sống êm ấm, anh không muốn đảo lộn cuộc hôn nhân của em, số tiền còn lại, anh đã đầu tư trung hạn giúp em, mua cổ phiếu phi lưu thông của công ty bảo hiểm, định sẽ đưa cho em lúc em cần".
Lúc này đây anh đột nhiên nhắc đến Kỳ Gia Tuấn, bất giác Nhâm Nhiễm cảm thấy mơ màng, cô nghiến chặt răng, cố gắng kiềm chế nỗi đau trong lòng, "Không cần thiết phải như vậy tổng giám đốc Trần ạ, từ trước đến nay em không có đòi hỏi gì cao về vật chất, cuộc sống cũng tạm ổn, không cần số tiền này, đề nghị anh thu về đi".
"Anh đã nói rồi, những cái anh đã cho đi thì không bao giờ lấy lại".
"Anh định lấy tiền để choảng em à? Hay thật đấy, anh ép mọi chuyện này cho em, rốt cục là có ý gì hả tổng giám đốc Trần?"
"Cái mà anh cần là em, Nhâm Nhiễm ạ", Không đợi Nhâm Nhiễm mở lời, anh nói tiếp, "Xuất phát từ một nguyên nhân nào đó mà em cho rằng cuộc sống bình thường của anh và em không thể hòa hợp với nhau. Anh sẵn sàng đợi đến khi em gạt bỏ suy nghĩ này một cách triệt để, tuy nhiên anh không thể để em trốn anh cả đời".
"Em nói với anh rồi, em đã có bạn trai".
"Anh đã cho em được tự do hoàn toàn nên không quan tâm đến việc em có một trải nghiệm với khả năng khác".
Kiểu nói chắc như đinh đóng cột đó khiến Nhâm Nhiễm thấy lạnh người, "Tổng giám đốc Trần, em chưa bao giờ coi cuộc sống của em là một cuộc thử nghiệm, đổi một chỗ sống, đổi một người yêu, xem xem có cái mà anh gọi là khả năng hay không. Em càng không thử nghiệm những chuyện đó trước ánh mắt theo dõi của anh".
"Nếu như thực sự là em đã gạt anh sang một bên thì dĩ nhiên là em có thể không để mắt đến anh, thậm chí có thể mượn cớ đó để anh từ bỏ mọi hy vọng".
Lối logic này khiến Nhâm Nhiễm thực sự không thể phản bác.
"Tổng giám đốc Trần, sau khi rời Bắc Kinh, em muốn được sống một cuộc sống của người bình thường, em không muốn sống dưới ánh mắt theo dõi của người khác, em nghĩ nguyện vọng này không có gì là quá đáng".
"Hãy nói cho anh biết cuộc sống hiện tại của em".
"Em làm trợ giảng ở một trung tâm dạy ngoại ngữ, hỗ trợ giáo viên người nước ngoài dạy tiếng Anh giao tiếp cho các em nhỏ, em rất thích công việc này
"Thế anh bạn của em thì sao?"
Nhâm Nhiễm thầm hạ quyết tâm, nhìn thẳng vào mắt Trần Hoa, "Anh ấy là một luật sư, một người rất tốt, em muốn được tiếp tục giữ quan hệ với anh ấy"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!