Chương Dục liền cười, "Anh không muốn nói ngon nói ngọt để thuyết phục em phải cảm động đâu. Anh muốn nhắc em hai điều, một là, dường như mẹ kế của em có thành kiến gì với em, nhắc đến một số chuyện của em, dùng từ... rất không thân thiện, những chuyện đó anh không tin. Nhưng không biết bà ấy có nói với những phóng viên khác hay không, em phải chú ý đấy".
Nhâm Nhiễm không cảm thấy bất ngờ, gật đầu: "Cảm ơn lời nhắc nhở của anh".
"Thứ hai, đứng trên góc độ nghề nghiệp, bài viết này anh vẫn phải viết, những chỗ cần phải khai thác sâu anh vẫn phải ra tay. Nếu một ngày nào đó em muốn phát biểu gì về chuyện này hoặc nhận trả lời phỏng vấn thì mong em hãy thông báo cho anh đầu tiên, đừng để rơi vào tay các phóng viên khác".
Nhâm Nhiễm bật cười, bắt tay Chương Dục, "Anh yên tâm".
Sau khi về đến nhà, Nhâm Nhiễm lên mạng search thông tin, thấy đúng là Chương Dục không nói quá sự thật, đã có không ít tờ báo và trang mạng lần lượt đăng lại bài viết có tựa đề rất giật đăng trên Nhật báo chứng khoán đó. Mặc dù tên cô không khiến người khác phải chú ý đến nhiều như mấy khách hàng xếp ở vị trí đầu tiên, nhưng thỉnh thoảng vẫn xuất hiện trong đó, điều này cũng đủ để khiến đầu óc cô rối bời rồi. Sau khi các báo lần lượt đăng lại, chắc chắn sẽ gây ra nhiều lời dự đoán hơn.
Cô nghiên cứu một lát tài liệu mà Chương Dục cung cấp và những thông tin cô search được trên mạng, phát hiện thấy việc cô nắm giữ cổ phiếu phi lưu thông của công ty bảo hiểm là chuyện xảy ra từ mấy năm trước, thời gian cụ thể không check được, và bốn mã cổ phiếu ST tham gia bị động đó, tất cả đều xảy ra vào tháng 9, tháng 10 năm ngoái, cũng có nghĩa rằng, ngay sau khi cô rời Bắc Kinh.
Với những gì mà cô nắm được, muốn mở thẻ mã cổ đông, ít nhất phải có chứng minh thư của cô, nhưng sau khi xảy ra tai nạn, một thời gian rất dài mọi việc vặt của cô đều do Trần Hoa sắp xếp để trợ lý anh Bang làm thay, từ việc khám chữa bệnh đến việc bảo hiểm bồi thường, chứng minh thư của cô bị anh Bang cầm mãi, sau đó anh mới trả lại cho cô, có lẽ Trần Hoa đã lập tài khoản cổ phiếu cho cô trong thời gian đó.
Nhưng cô không hiểu mục đích của Trần Hoa. Cô không còn như hồi 18 tuổi nữa, ngưỡng mộ một cách mù quáng người đàn ông bí ẩn đó nữa, nhưng vẫn không thể nào theo kịp với dòng suy nghĩ của anh ta, đoán ra được suy nghĩ của anh ta.
Cô ý thức ra được một điều rằng, không như cô tưởng tượng, Trần Hoa chỉ tham gia một buổi lễ, vội vàng ghé qua. Anh đã quay trở lại cuộc sống của cô bằng một phương thức cô không thể nào ngờ.
Lúc này đây Điền Quân Bồi gọi điện thoại đến và nói với cô rằng, anh vừa từ Thượng Hải về Hán Giang, "Hiện anh đang ở trung tâm thành phố, anh sẽ đến văn phòng ngay, một đống tài liệu đang đợi giải quyết, chiều mai lại phải đi Bắc Kinh một chuyến, gần đây thực sự là bận quá, anh xin lỗi vì không có thời gian đến với em".
"Không sao anh ạ", dường như Nhâm Nhiễm muốn nói điều gì đó, nhưng anh đợi một lát, cô chỉ nói, "Thế... Quân Bồi, thôi anh cứ lo việc đi nhé".
Lái xe của văn phòng đánh xe đến sân bay đón Điền Quân Bồi, anh tựa người vào ghế sau, nhắm mắt nghỉ một lát. Quân Bồi không bất ngờ khi thấy Nhâm Nhiễm biết thông cảm với anh như vậy. Mối quan hệ của họ rất hài hòa, cô cũng rất thấu hiểu anh, không bao giờ có những giây phút bám riết, ngang ngạnh với anh như cô người yêu cũ Trịnh Duyệt Duyệt của anh, điều này khiến anh vừa mừng lại vừa cảm thấy có gì nuối tiếc.
Bởi anh xác định được rằng, anh đã yêu cô.
Mặc dù ngày càng tiếp cận được với cô, nhưng vẻ bí ẩn và giữ khoảng cách ở cô không những không phai nhạt đi mà còn tăng thêm sức quyến rũ. Đi công tác xa, chỉ cần có đôi phút rảnh rỗi là anh lại nhớ đến cô, cho dù đang phải đối mặt với các sự vụ phức tạp như thế nào, trong lòng tự nhiên lại cảm thấy chùng xuống, miệng nở nụ cười.
Dĩ nhiên trải nghiệm lạ lẫm này là tình yêu.
Không biết cảm giác của cô khi nghĩ đến anh là như thế nào, có phải vẫn không cảm thấy rung động gì hay không? Trước đây cô đã trải qua chuyện gì khiến cô có thể nhìn nhận mọi việc bình thản như vậy? Lẽ nào cô thực sự không còn cảm xúc mãnh liệt gì nữa ư?
Gần đây, suy nghĩ này thường xuyên ám ảnh anh, đảo lộn đầu óc vốn rất bình tĩnh của anh, khiến anh không thể giải quyết công việc một cách hiệu quả như trước kia.
Anh mở mắt ra, kéo cửa kính xuống, nhìn thành phố ồn ào dưới bầu trời đêm bên ngoài. Ánh đèn neon lấp lánh, xe chạy đi lại như mắc cửi, tạo thành dòng sông không biết đâu là bờ. Anh thực sự bận rộn, hơn nữa lại làm việc một thời gian dài trong phòng kín có nhiệt độ ổn định, từ trước đến nay hiếm khi có thời gian rảnh rỗi tức cảnh sinh tình, chỉ trong giây phút này, anh mới ý thức được rằng, chỉ trong thời gian ngắn, mùa thu năm ngoái anh đến thành phố này làm việc, hiện tại đã là đầu xuân của một năm mới, gió vẫn lạnh, nhưng khi phả vào mặt đã bắt đầu mềm hơn, nhẹ nhàng hơn.
Giống như Nhâm Nhiễm vậy.
Sự liên tưởng lãng mạn chợt hiện lên trong lòng này khiến anh mỉm cười.
Theo cách làm từ trước đến nay của Phổ Hàn, sau khi văn phòng luật sư hoàn thành các thủ tục sáp nhập sẽ chuyển đến đơn nguyên của một tòa nhà có vị trí đẹp nhất ở trung tâm thành phố. Vừa vào văn phòng, Điền Quân Bồi đã sững người, ngoài người mà anh phải tiếp kiến, Trịnh Duyệt Duyệt đang ngồi trong khu vực tiếp khách, cô đang nói chuyện rất sôi nổi với cô trợ lý Tiểu Lưu.
"Duyệt Duyệt, sao em lại đến đây?"
Tiểu Lưu vội nói: "Anh Điền, ông Trịnh, cô Trịnh và luật sư Trần đã đợi anh khá lâu rồi".
Điền Quân Bồi không biết phải nói gì. Anh không thoái thác được công việc mà ba Trịnh Duyệt Duyệt nhờ, cùng luật sư Điền nhận vụ tranh chấp về bản quyền đó của ông, hôm nay đã hẹn ba Trịnh Duyệt Duyệt và luật sư Trần từ thành phố W đến để bàn về kế hoạch đối phó cụ thể, không ngờ Trịnh Duyệt Duyệt cũng đến cùng.
"Chú đưa Duyệt Duyệt đến để nó học được cách xử lý các sự vụ này, sau này không được ham chơi nữa". Ba Trịnh Duyệt Duyệt cười: "Quân Bồi đi công tác về cũng không được nghỉ ngơi, cháu vất vả quá".
"Không có gì đâu chú Trịnh ạ". Anh nói với luật sư Trần, "Ta vào phòng làm việc của tôi để nói chuyện nhé".
Phòng làm việc của Điền Quân Bồi rất rộng rãi, bài trí rất sang trọng, kéo rèm cửa lên là có thể nhìn thấy sông Trường Giang, dưới chân là khu vực có cảnh đêm náo nhiệt nhất thành phố này.
Họ ngồi xuống, luật sư Trần giới thiệu khái quát về tình hình mà anh đã nắm được, nói ngày mai sẽ đưa ông Trịnh đi đàm phán với đối phương, trình bày những điều kiện có lợi mà họ đang nắm trong tay, cố gắng hòa giải để không phải nhờ pháp luật can thiệp.
Anh chăm chú xem những tài liệu mà họ mang đến, đưa ra mấy ý kiến, "Lời kiến nghị của luật sư Trần đã rất chuyên nghiệp rồi, chiều mai cháu phải đi công tác Bắc Kinh, cháu sẽ sắp xếp để Tiểu Lưu hỗ trợ chú và anh, nếu cần gì chú và anh cứ nói với cô ấy".
Anh gọi điện thoại cho Tiểu Lưu bằng điện thoại nội bộ, dặn dò công việc, sau đó hỏi đã đặt khách sạn tốt cho họ chưa, Tiểu Lưu lần lượt trả lời. Anh liền cười nói: "Nếu khách sạn đã đặt rồi thì cháu sẽ bảo lái xe đưa mọi người đến đó, chú và hai bạn nghỉ ngơi, cuộc đàm phán ngày mai chắc sẽ không nhẹ nhàng đâu".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!