Sau mấy ngày trời âm u, nhiệt độ đã dần dần tăng lên. Sunny
- cô bạn đồng nghiệp của Nhâm Nhiễm đứng trước cửa sổ nhìn ra xa, cô là người tỉnh khác, đến đây học đại học, sau đó ở lại làm việc, từ trước đến nay cô luôn phàn nàn về khí hậu của vùng này, nói một cách quả quyết: "Lá cây đã nảy lộc rồi, rồi mà xem, chỉ cần nắng vài ngày là chị sẽ cảm nhận được Hán Giang sẽ vào hạ thôi.
Ở đây mùa xuân chỉ là truyền thuyết, người nào cũng được nghe nói, nhưng chưa ai được gặp cả".
Cách nói khoa trương này đã được mọi người ùa vào ủng hộ, các đồng nghiệp là người vùng này cũng chỉ cười lắc đầu mà không phản bác lại. Đột nhiên Sunny nói: "Ê, các cậu lại đây mà xem này, hôm nay những người đợi ở dưới có vẻ lạ lạ, khá đông người cầm máy ảnh, nhìn mặt trông lạ lắm".
Mấy vị đồng nghiệp liền bước đến ngó, "Đúng vậy, nhìn rất giống phóng viên. Lại còn chụp ảnh trường, tòa nhà cũ này của bọn mình có gì đáng để chụp nhỉ".
Phó hiệu trưởng nghe thấy thế liền chạy đến xem, thấy vậy liền lộ rõ vẻ lo lắng, trung tâm đào tạo tư thục sợ nhất là có những bài viết đưa những tin xấu, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến việc tuyển sinh, hơn nữa sau đó sẽ vấp phải đợt kiểm tra gắt gao và chỉnh đốn của cấp trên. Ông gọi điện thoại cho bảo vệ, dặn họ xuống hỏi xem tình hình. Tuy nhiên, bảo vệ cũng không hỏi ra được chuyện gì.
Ông đành phải dặn họ theo dõi mật thiết, có tình hình gì thì báo cáo ngay.
Khi Nhâm Nhiễm và mấy đồng nghiệp hết giờ làm việc đi ra thì quả nhiên đã có chuyện xảy ra.
Mấy người đó cầm máy ảnh chụp liên hồi vào hai ông cháu một học sinh, cô bé đó chính là Nam Nam
- con gái của Tô San. Ông nội cô bé vừa đẩy máy ảnh vừa quát mắng. Cô vội vàng gọi bảo vệ đến, gạt mấy người đó ra, chỉ nghe thấy một anh chàng trẻ tuổi trong số đó lên tiếng hỏi: "Bác Ôn, xin hỏi cô bé mà bác đang dắt có phải là con gái của Ôn Lệnh Khải hay không?"
Sắc mặt ông Ôn tái đi, hầm hầm nói: "Liên quan gì đến các anh? Các anh không được dọa cháu tôi sợ".
Một phóng viên ngồi sụp xuống chụp cận cảnh Nam Nam, Nhâm Nhiễm vội vàng bước đến kéo Nam Nam ra sau lưng mình, một tay che ống kính không cho anh ta chụp tiếp.
Nghe thấy tiếng ồn ào, Điền Quân Bồi đang đứng ngoài đợi Nhâm Nhiễm liền chạy vào, một tay anh đẩy vị phóng viên vẫn không chịu bỏ cuộc, lạnh lùng nói: "Anh làm như vậy là xâm phạm quyền chân dung của vị thành niên, nếu các anh dùng những tấm ảnh này vào mục đích thương mại thì người nhà của cô bé có quyền tố cáo các anh".
Ông Ôn lập tức kêu lên: "Đúng vậy, tôi sẽ tố cáo các anh, tôi sẽ báo công an, bảo công an bắt các anh". Người đó cũng không tranh luận với họ, sau đó Sunny liền chạy ra, cô la lớn bằng giọng rất khoa trương: "Ôn Lệnh Khải hả, ôi thần tượng của em, có thật không, có thật không?" Cô liền túm lấy một phóng viên đứng gần, hỏi gấp: "Anh ấy đã có con gái rồi ư, thông tin của các anh có chính xác không?
Trời ạ, lại còn học ở đây nữa hả?"
Mấy phóng viên liền chuyển mục tiêu sang cô: "Chào chị, xin hỏi chị là cô giáo của cô bé này ư?" "Chị có thể cho biết mẹ của cô bé là ai được không?"
Điền Quân Bồi nói nhỏ: "Anh ra lấy xe, em bảo họ ra ngay nhé, đừng đôi co nữa".
Nhâm Nhiễm gật đầu, không còn thời gian quan tâm đến cô bạn đồng nghiệp đang thẫn thờ như người mất hồn, cô dặn Tom giúp nhân viên bảo vệ ngăn phóng viên lại, sau đó kéo ông Ôn đang thở hổn hển và Nam Nam: "Ta mau đi thôi".
Một tay cô đỡ ông Ôn, một tay kéo Nam Nam ra, Nam Nam sợ đến nỗi đi còn đang sững người ở đó, nước mắt vòng quanh, bàn tay nhỏ lạnh cóng túm chặt lấy tay cô như túm được chiếc phao cứu mạng.
Điền Quân Bồi đã cho xe nổ máy, Nhâm Nhiễm mở cửa dưới đưa họ lên xe. Nam Nam vẫn túm chặt tay cô không chịu buông ra, cô đành phải vuốt má cô bé: "Nam Nam, về nhà với ông nhé. Cô ngồi bên trên".
Cô rút tay mình ra, đóng cửa lại, ngồi trên ghế phụ, lúc này đây mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhà ông Ôn nằm trong một khu chung cư cao cấp không xa lắm. Điền Quân Bồi cho xe đỗ ở cổng khu chung cư, ông luôn miệng cảm ơn, dắt Nam Nam đi xuống.
"Ôn Lệnh Khải, cái tên này nghe rất quen". Điền Quân Bồi vừa đánh vô lăng quay xe vừa nghĩ.
Nhâm Nhiễm thấy buồn cười quá, bình thường cô chẳng mấy khi xem ti vi, nhưng cô lại không sống cuộc sống cách xa trần thế, thỉnh thoảng cô vẫn nhìn thấy cái tên Ôn Lệnh Khải trên những trang báo giải trí, "Chắc là anh chỉ đọc những thông tin liên quan đến kinh tế, ngay cả trang giải trí cũng chẳng xem. Anh ấy là nam diễn viên mới nổi trong hai năm gần đây, đã từng đóng trong mấy bộ phim truyền hình khá hot, còn hát cả ca khúc trong các bộ phim đó".
"Nhìn sự phản ứng ngông cuồng của cô bạn đồng nghiệp của em, anh cũng đã đoán ra được anh ta hot đến mức độ nào".
"Quân Bồi, đưa em đến Lục Môn nhé, em phải nói cho Tô San biết chuyện này".
"Được". Quân Bồi đồng ý, "Đúng là bà chủ xinh đẹp này không tầm thường, lại là người tình của ngôi sao điện ảnh đang nổi".
Đến quán cà phê Lục Môn, Nhâm Nhiễm bảo Điền Quân Bồi tìm một chỗ vào ngồi, còn mình thì đi thẳng vào quầy.
Như mọi khi, Tô San vẫn ngồi bên trong mở tạp chí ra xem một cách thờ ơ. Cô bước đến nói nhỏ: "Tô San, vừa nãy có phóng viên đến trường chụp ảnh Nam Nam".
Tô San giật mình, nắm chặt cuốn tạp chí đứng ngay dậy, đang định nói gì lại dừng lại, "Nhâm Nhiễm, em vào đi".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!