Từ xưa đến nay người Trung Quốc rất cẩn thận, không dính vào các vụ kiện tụng trong thời gian nghỉ tết, chính vì thế văn phòng luật sư có được một kỳ nghỉ khá thong dong, chỉ có điều Điền Quân Bồi không rảnh rỗi như mọi năm, trong tay còn rất nhiều cồng việc phải hoàn thành.
Anh quay về thành phố W, ngoài việc phải đến thăm họ hàng theo thông lệ, gặp gỡ ông Tào Hựu Hùng và những người khác để bàn bạc công việc, anh chỉ ở nhà vùi đầu làm việc. Bạn bè cũ gọi điện thoại nhiều lần mời anh đi uống rượu, anh nể quá nên vẫn phải đi. Nhưng đến nơi anh thấy hơi hối hận, mấy tháng không gặp, Trịnh Duyệt Duyệt lại chễm chệ ngồi đó, đang chơi oẳn tù tì với mọi người rất vui vẻ.
Anh chào cô như chào những người bạn khác, "Duyệt Duyệt, chúc mừng năm mới".
Trịnh Duyệt Duyệt chỉ gật đầu qua loa rồi tiếp tục chơi oẳn tù tì và uống rượu, nhìn rất vui vẻ, anh cũng thấy yên tâm hơn, ngồi xuống và bắt đầu chuyện trò với bạn bè.
Đến cuối bữa tiệc, chuẩn bị ai về nhà nấy, đột nhiên Trịnh Duyệt Duyệt nói: "Quân Bồi, anh đưa em về nhà được không?"
Trước mặt mọi người, anh không thể nào từ chối nên đành phải gật đầu. Vì đi uống rượu nên anh không lái xe, đành phải đứng trước cửa quán bar đợi xe taxi. Ở đây thời tiết cũng lạnh giá khác thường, Trịnh Duyệt Duyệt lại ăn mặc phong phanh, gió Bắc thổi đến, cô liền hắt xì hơi ngay, anh liền đưa áo khoác của mình cho cô. "Em mặc vào đi, cẩn thận không lạnh đấy".
Mãi mới đợi được taxi, anh nói với lái xe địa chỉ của Trịnh Duyệt Duyệt hai người lặng lẽ ngồi trong xe, không ai nói gì, đến nơi, Trịnh Duyệt Duyệt không trả lại chiếc áo khoác đang mặc trên người cho anh và xuống xe, mà lấy ví tiền ra trả tiền xe. Điền Quân Bồi cau mày nói: "Duyệt Duyệt, anh vẫn còn phải đi xe mà".
"Anh lên nhà ngồi đã, em có chuyện muốn nói với anh".
"Muộn quá rồi, không tiện lắm".
Trịnh Duyệt Duyệt bĩu môi: "Thế thì phải xem là làm chuyện gì mới biết được có tiện hay không".
Câu nói mờ ám này khiến lái xe cũng phải bật cười, anh ta dựng đồng hồ tính tiền lên bằng động tác dứt khoát rồi trả lại tiền lẻ, "Hai vị xuống xe đi, tết tôi vẫn phải đi làm đấy".
Điền Quân Bồi không biết làm thế nào, đành phải xuống xe.
Nơi Trịnh Duyệt Duyệt ở là một căn hộ mà cha mẹ cô tặng cho cô, nằm ở trung tâm thành phố, vị trí rất đẹp, mặc dù diện tích không lớn nhưng giá nhà ở khu vực này không phải là rẻ. Dĩ nhiên đây không phải là lần đầu tiên Điền Quân Bồi đến đây, nhưng chuyện lần trước diễn ra không mấy vui vẻ, anh thực sự không thể hiểu rốt cục Trịnh Duyệt Duyệt có ý định gì, anh đi với cô vào tầng một rồi dừng chân lại.
"Duyệt Duyệt, anh lên đó không tiện, có chuyện gì nói ở đây cũng được".
"Dưới này không có lò sưởi, em sắp đông cứng lại rồi đây này". Trịnh Duyệt Duyệt nhìn anh từ đầu đến chân, cười cười nói: "Anh cứ lên nhà ngồi đi, đừng tỏ vẻ nghiêm túc như vậy, em cam đoan là không cưỡng hiếp anh đâu".
Điền Quân Bồi cười khổ sở: "Anh phải nói thế nào em mới hiểu hả? Là bạn bè bình thường phải giữ một khoảng cách nhất định".
Nụ cười trên môi Trịnh Duyệt Duyệt trở nên lạnh lùng: "Anh nói như vậy có nghĩa là em đã bị anh đẩy vào tốp bạn bè bình thường rồi ư. Được, anh hãy nói cho người bạn bình thường của anh được biết, Nhâm Nhiễm là ai? Có phải là một người bạn bình thường khác hay không?"
Điền Quân Bồi giật mình, "Ai nói cho em biết cái tên này vậy?"
Trịnh Duyệt Duyệt nói như không có chuyện gì xảy ra: "Lúc ở quán bar, anh ra nhà vệ sinh, điện thoại vứt trên bàn, em cầm lên xem. Trong những cuộc đã gọi gần đây của anh chỉ có cô ấy là con gái, hơn nữa tối hôm nay còn nói chuyện gần mười phút đồng hồ".
Cô lại dám mở điện thoại của anh ra xem trước mặt bao bạn bè, lại còn nói ra thẳng thắn như vậy, Điền Quân Bồi thực sự không biết phải nói gì, anh thở dài một tiếng: "Duyệt Duyệt, em làm như thế không hay đâu".
"Nếu em hỏi thẳng anh hiện tại anh đang quan hệ với ai thì anh có khai thật ra không?"
Điền Quân Bồi đưa tay bấm mũi tên đi lên của thang máy, "Dĩ nhiên là không rồi. Hiện tại chúng ta không có nghĩa vụ thông báo cuộc sống cho nhau, còn về chuyện mở điện thoại ra xem... lại càng quá đà, anh không muốn có lần sau nữa".
Rõ ràng Trịnh Duyệt Duyệt không để ý đến lời nói của anh, chỉ hỏi lại: "Nhâm Nhiễm là ai, là người yêu mới của anh ư?"
"Cô ấy là một người bạn mà anh rất coi trọng. Từ sau đừng hỏi anh những câu hỏi này nữa, anh sẽ không trả lời đâu, em vào thang máy đi, ở ngoài này lạnh lắm".
Trịnh Duyệt Duyệt cởi áo khoác ra, lặng lẽ đưa cho anh. Anh vừa đón lấy, đột nhiên cô lại sà vào ôm chặt anh. Cơ thể cô mảnh mai, mềm mại, trên người chỉ mặc một chiếc áo len mỏng, mùi rượu và mùi nước hoa cô thường dùng phả vào mũi anh, phảng phất quyến rũ.
"Đừng thử thách anh như vậy, Duyệt Duyệt".
Trịnh Duyệt Duyệt không thèm đếm xỉa gì đến anh, ghé sát đôi môi, trong lúc anh còn đang sững sờ thì đầu lưỡi cô đã nhanh nhẹn len lỏi vào miệng anh, ướt mềm. Anh chỉ có thể cố gắng gạt cô ra khỏi lòng mình, lùi ra sau một bước.
"Anh vẫn có cảm xúc khi đứng trước em, Quân Bồi ạ".
Anh cười rầu rĩ: "Duyệt Duyệt, em nên hiểu rằng, có những lúc phản ứng sinh lý và tình cảm của đàn ông là hai chuyên hoàn toàn khác nhau".
"Tội gì anh phải đối kháng khổ sở với ham muốn của mình như vậy, em đâu có phải là loại đàn bà sau khi lên giường sẽ bắt anh phải chịu mọi trách nhiệm đâu".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!