Chương 29: part 02

"Rất khó để có thể duy trì một ban nhạc".

"Hồi đó có không ít cô gái hâm mộ cuồng nhiệt các chàng trai trong ban nhạc". Dường như Tô San đã mở dòng ký ức, "Sau này tôi mới biết, những cô gái này có một tên gọi riêng, gọi là groupie, tiếng tăm rất tệ, sở thích duy nhất của họ là thu thập các thành viên trong các ban nhạc rock, có thể cặp kè với tất cả mọi người, chỉ mong lọt được vào giới đó".

Nhầm Nhiễm sửng sốt, "Groupie, từ này rất thịnh hành ở phương Tầy, em không biết là trong nước cũng có".

"Sau này một người bạn đã cười mình, nói có thể coi mình là một groupie có thâm niên. Nhưng năm xưa, suy nghĩ của mình rất đơn giản, hoàn toàn không có những ý nghĩ đó, chỉ biết mình thích người đàn ông đó, anh ấy làm gì không quan trọng. Ở bên anh ấy mình cảm thấy rất vui, nguyện vọng duy nhất là được mãi mãi ở bên anh ấy".

Câu nói này khiến Nhâm Nhiễm rất có cảm xúc, đồng thời hơi men cũng đã khiến cô thoải mái hơn, lần đầu tiên cô muốn được trút bày tâm sự, "Em đã thích một chàng trai trong lúc nghe bài hát đó, nói tóm lại là ở độ tuổi đó chúng ta đều thích một người nào đó, bất luận anh ta có hát hay không".

"Đúng vậy. Mình quen anh ấy khi mới 19 tuổi. Từ nhỏ đến lớn mình học hành không ra gì, sau khi tốt nghiệp cấp ba không đỗ được đại học, và rồi đã rời thành phố nhỏ mà mình sống và lên tỉnh, vào học tại một trường gọi là trường nghệ thuật, học biểu diễn với một nhóm diễn viên kịch nói đã về hưu, mơ sẽ trở thành ngôi sao điện ảnh, trong thời gian rỗi thì đi làm thêm ở quán cà phê. Anh ấy đến uống cà phê và mình đã thích anh ấy ngay.

Hồi đó ông chủ của mình là người Đài Loan, ông ấy thật sự sợ vì sự ngông cuồng của mình, nói trong tình yêu, con gái thật đáng sợ, ha ha ha".

Nhâm Nhiễm cũng bật cười, cô có thể tưởng tượng được cảnh ông Lý trêu Tô San bằng tiếng phổ thông pha lẫn tiếng Phúc Kiến.

"Hồi đó anh ấy chỉ là một tay chơi bass, mọi người trong nhà đều phản đối anh ấy chơi nhạc, hơn nữa lại chơi dòng nhạc không phải là dòng nhạc chính thống, và đó lại là ban nhạc đi theo dòng nhạc Punk không có tiếng tăm, cơ hội biểu diễn ít, thu nhập không ổn định, khó khăn lắm mới ra được một album mà còn phải tự bỏ tiền, lượng đĩa bán được rất ít, chẳng có tương lai, nói gì đến việc kinh doanh".

Đầu ngón tay Tô San di di trên tấm khăn trải bàn kẻ phủ trên mặt bàn, "nhưng có sao đâu, mình thích anh ấy, chỉ đơn giản như vậy thôi".

Nếu chỉ là một sự rung động đơn giản khi còn trẻ, một tình cảm đơn thuần, thậm chí là một sự yêu thầm không đáng để nói với người ngoài, không phát triển sâu hơn, không có gì ở phần sau, tuổi trẻ vì thế mà lưu lại ký ức rực rỡ thì sẽ tuyệt vời biết bao.

Tuy nhiên kết cục đã viết xong từ lâu, không gì có thể làm lại từ đầu

Nhìn ngón tay bôi lớp nhũ màu đỏ tươi của Tô San vạch trên tấm khẳn trải bàn bằng vải kẻ ô màu xanh, từng nét từng nét một, dường như đang viết chữ gì, Nhâm Nhiễm biết rất rõ rằng, chắc chắn cái mà Tô San "thích" đó rất phức tạp và có ảnh hưởng rất sâu sắc.

"Sau khỉ mình và anh ấy về sống với nhau, cha mẹ mình giận mình vì tôi phản nghịch làm họ mất mặt họ đã cắt đứt quan hệ với mình. Mình tưởng rằng hai người yêu nhau, sống với nhau hạnh phúc là đủ rồi, ai khuyên bảo gì mình cũng không nghe. Sau đó, ban nhạc đó đã giải tán, anh ấy không cam tâm ở lại đây và sống một cuộc sống bình thường nên đã quyết đỉnh về Bắc Kinh để tìm cơ hội, mình đã bỏ việc để đi theo, cam tâm tình nguyện sống trong nhà ổ chuột dưới tầng ngầm cùng với anh ấy, cuộc sống dù vất vả đến đâu cũng không thấy sao cả. Nhưng mình đã nhầm, thế giới của anh ấy mỗi ngày một rộng, mình không thể nào giữ chân được anh ấy".

Tô San kể câu chuyện của mình bằng giọng rất bình thản, nhưng Nhâm Nhiễm lại không thể bình tĩnh lắng nghe.

Xét trên một ý nghĩa nào đó, đây dường như là một phiên bản của cô trước đây. Mỗi người đều cho rằng người mà mình gặp, tình yêu mà mình đã trải qua là độc nhất vô nhị. Tuy nhiên, yêu thương thù hận, bi hoan ly hợp dưới ánh nắng mặt trời rõ ràng không có chuyện gì là mới mẻ.

Từ nhỏ cô đã được sống trong môi trường rất tốt, cha mẹ giáo dục rất nghiêm khắc, tính tình không ương bướng, phóng túng, đáng lẽ rất khó có cơ hội sống độc lập ngay từ khi tuổi còn nhỏ như Tô San, khó có tính cách dám yêu dám hận và sự quyết đoán như cô ấy. Nếu không vì sự thất vọng đột ngột về người cha của mình, kể cả năm xưa cô cố yêu thầm Kỳ Gia Thông thì đó cũng chỉ là mối tình đơn phương của cô thiếu nữ mà thôi, chắc chắn sẽ không đến mức bỏ nhà đi theo anh; Đặt giả thiết rằng, nếu Kỳ Gia Thông không vì gặp khó khăn trong chuyện làm ăn mà buộc phải biến mất, thì chắc chắn thế giới của anh sẽ mỗi ngày một lớn vì anh là một người đàn ông giỏi giang, năng động. Với độ tuổi non nớt của cô ngày đó, tình cảm đơn phương, chắc cũng sẽ không giữ được chân anh.

Cô nhớ lại những ngày tháng từ Thâm Quyến đến Quảng Châu, cô sống cùng với anh, từ lúc yêu mù quáng đến khi dần dần hiểu anh hơn, biết được thói quen sinh hoạt của anh, biết được sự tinh táo, lạnh lùng của anh, biết được anh phân tách rất rạch ròi cái gọi là thích và cái thực sự cần, không muốn chia sẻ với người khác toàn bộ cuộc sống, thậm chí không coi trọng tình yêu... Kể cả như vậy, cô cũng không cảm thấy thất vọng về anh.

Chắc là sẽ không còn cô gái nào có cơ hội được tiếp cận nội tâm của anh gần như vậy, nhưng cô vẫn không thể nắm bắt được anh

- đối với một người đàn ông không muốn để tình cảm mê hoặc, không muốn mở rộng tấm lòng với người khác, dĩ nhiên là cô không thể trở thành thế giới của anh.

Có lẽ, chi khi ở Song Bình, xa rời trần thế, cô mới thực sự có được anh. Cô phải cảm thấy may mắn vì mình đã từng có những khoảnh khắc đó, ngắn ngủi nhưng chân thực.

Đối với tình yêu, bi kịch không có sự gây nhiễu của ngoại lực nhưng lại không thể ở bên nhau, rõ ràng là khổ hơn rất nhiều so với sự chia tay bất lực diễn ra khi tình cảm đang còn sâu đậm.

Tô San tiếp tục hồi tưởng lại: "Hồi đó, thực sự có rất nhiều người ở các nơi trên cả nước đến Bắc Kinh để thử vận may, họa sĩ, diễn viên, người mẫu, ca sĩ... Mỗi người đều tỏ ra có tài hoa, có tham vọng, nhìn thì có vẻ như không có lý do gì để không thành công, nhưng có rất ít người thành công thực sự. Hầu hết mọi người chỉ ôm một tia hy vọng mong manh, ra sức phấn đấu. Dường như chi có mình mới không có chí hướng lớn, được ở bên cạnh người mình yêu là thỏa mãn lắm rồi.

Nghĩ lại cũng thấy mình ngông cuồng thật kể cả trong nhà không có gạo ăn để qua đêm, trong túi chỉ còn mấy đồng tiền lẻ và vẫn dám đi chơi đến khi mệt rã rời mới mò về nhà".

Nhâm Nhiễm không trải qua những ngày tháng khó khăn như vậy nhưng vẫn có thể tưởng tượng được sự ngọt ngào, đắng cay trong đó.

"Mình cũng có được cơ hội thể hiện trước ống kính, còn có ông bầu nói muốn ký hợp đồng với mình, nhưng hai ngày sau, mình phát hiện ra mình đã có bầu. Anh ấy nói yêu mình, nhưng anh ấy muốn phát triển sự nghiệp của anh ấy, chưa có tinh thần chuẩn bị làm cha khi còn đang trẻ như vậy, cũng không thể kết hôn sớm như thế. Anh ấy bảo mình bỏ đứa con đi. Lúc đó mình đã có linh cảm rằng, sớm muộn cũng sẽ đến một ngày, mình sẽ không giữ được chân anh ấy, đương nhiên là mình không muốn bỏ đứa con này".

"Và chị đã... sinh Nam Nam trong hoàn cảnh đó ư?"

"Đúng vậy. Thành phố nhỏ rất bảo thủ, mình không thể quay về nhà tìm cha mẹ vớỉ cái bụng to trong khi chưa làm đám cưới nên đã một mình ở lai Hán Giang. Ông chủ cũ của mình rất tốt, ông ấy đã giữ mình lại, chăm sóc mình, lúc sinh con, ông ấy đã đưa mình đến bệnh viện, ký tên lên tờ giấy yêu cầu mổ của bệnh viện ình, năm đó mình vừa tròn 22 tuổi. Rất nhiều người tưởng rằng ông ấy là cha của con gái mình, mình muốn giải thích nhưng ông ấy bảo không cần thiết, vì dù sao thì ông ấy cũng độc thân, không ngại bị người khác dị nghị".

"Sau đó thì sao?"

"Không có sau đó nữa". Tô San nói bằng giọng vô cảm, "ông chủ của mình có được một cơ hội làm việc rất hiếm có, phải sang Singapore. Trước khi đi ông ấy hỏi mình có muốn đi cùng ông ấy không, ông ấy muốn tiếp tục chăm sóc mình, coi Nam Nam như con gái ruột. Mình nghĩ đi nghĩ lại nhưng cuối cùng vẫn nghĩ không thể lợi dụng một người tốt để giải quyết những rắc rối của cá nhân, và thế là mình đã từ chối.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!