Sau khi về đến nhà, Nhâm Nhiễm đứng trước cửa sổ phòng ngủ trên tầng 28 nhìn xuống, lúc này đã là nửa đêm, nền trời tối sầm, những bông tuyết lặng lẽ bay giữa không trung, thành phố dưới chân được khoác một chiếc áo trắng, tạo ra một cảnh tượng yên bình hoàn toàn không giống với ngày thường. Xa xa gần gần, trước mắt đều là một màn trắng toát, tuyết mỗi lúc một dày, dường như mãi mãi không bao giờ dừng lại.
Trên đường vắng bóng xe cộ, ánh đèn đường leo lét, lác đác có mấy người đi bộ tay cầm ô bước đi rất khó khăn.
Thờỉ tiết này dĩ nhiên là rất thích hợp lên giường sớm, trùm chăn đọc sách, sau đó ngủ ngon lành. Nhưng Nhâm Nhiễm không hề cảm thấy buồn ngủ, cuộc nói chuyện với Hạ Tịnh Nghi ban nãy vẫn ám ảnh trong đầu cô.
"Lâu lắm rồi không được gặp chị, sao chị lại ở đây?"
Cô bình thản đáp: "Đến đây ăn cơm với bạn".
Cầu trả lời tỏ ý né tránh này đã khiến Hạ Tịnh Nghi nhìn cô một lượt từ đầu đến chân với vẻ khó hiểu. Cô không để tâm đến ánh mắt của cô ta, mà hỏi: "Hạ Tịnh Nghi, chị đi công tác à?"
"Tháng 9 năm ngoái, đột nhiên tổng giám đốc Trần quyết đinh tiến quần vào các tỉnh miền Trung, kế hoạch đầu tư mà em nộp lên đã được anh ấy duyệt, chính vì thế đã cử em đến đầy để phụ trách dự án ở đây".
"Chúc mừng chị".
"Cảm ơn chị. Em nghĩ chắc tổng giám đốc Trần không biết chị đang ở Hán Giang đâu".
"Tôi ở đâu không liên quan gì đến anh ấy".
Hạ Tịnh Nghi nhìn cô chăm chú, ánh mắt sắc lạnh, nhưng giọng lai rất nhẹ nhàng: "Nếu em đoán không nhầm thì có lẽ hiện giờ chị không muốn em nhắc đến chị trước mặt anh ấy".
Cô liền cười, "Cả hai đều như vậy mà. Tạm biệt".
Dù sao Hạ Tịnh Nghi cũng ngại cô, "Đợi một chút đã, có một thông tin em có thể báo cho chị, kế hoạch của tổng giám đốc Trần sau tết đã được đưa ra, anh ấy sẽ đến Hán Giang để chủ trì buổi ký kết của mấy dự án quan trọng". Cô không trả lời gì thêm nữa.
Dĩ nhiên là Nhâm Nhiễm không quan tâm đến việc chạm trán với Hạ Tinh Nghi, nhưng hiện tại cô không thể thản nhiên nếu phải đối mặt với Trần Hoa. Anh đến để chủ trì công tác phát triển dự án của Ức Hâm chứ không phải đến vì nhà ngươi
- tuy nhiên ý nghĩ này không thể an ủi được cô, cô chưa bao giờ dự đoán được hành vi của Trần Hoa, nhưng cô lại không đánh giá thấp sự kiên trì của anh.
Thành phố Hán Giang là thành phố lớn nhất ở miền Trung, hiện tại nhà ngươi và anh nằm ở hai lĩnh vực hoàn toàn khác nhau, khả năng gặp nhau rất thấp
- suy nghĩ này đã xuất hiện trong đầu óc cô.
Hơn nữa, cô tin rằng, chắc chắn Hạ Tịnh Nghi sẽ không tùy tiện nhắc đến cô trước mặt Trần Hoa.
Năm nay, Nhâm Nhiễm ăn tết ở Hán Giang.
Ông Nhâm Thế Yến gọi điện thoại, không bảo cô về nhà đoàn tụ như mọi năm mà dặn dò cô đừng về, cô liền hỏi bằng giọng lo lắng: "Có phải... có rắc rối gì không ba?"
Ông Nhâm Thế Yến phủ nhận bằng giọng nhẹ nhàng: "Không có gì cả, Quý Phương Bình vẫn đang đàm phán với ba, nhưng chắc chắn phải đợi đến sau tết mới có thể giải quyết. Tiểu Nhiễm, con cứ yên tâm ăn tết ở đó nhé".
Nhâm Nhiễm không thể yên tâm, nhưng cũng không biết phải làm thế nào.
Trung tâm đào tạo đã cho nghỉ tết, cô đến siêu thị mua sắm ít đồ rồi ở nhà dịch một bài viết tiếng Trung mà Thái Hồng Khai gửi cho cô, do một quan chức viết, chuẩn bị nộp để đăng trên một cuốn tạp chí tiếng Anh chuyên ngành, mặc dù ông này được gọi là tiến sĩ tốt nghiệp ngành tài chính ở nước ngoài về, nhưng trình độ tiếng Anh thực sự có hạn, không thể viết được bằng tiếng Anh nên đành phải nhờ đến phiên dịch.
Khi dịch bài viết này, Nhâm Nhiễm cảm thấy rất chật vật, ngoài việc phải sắp xếp lại logic bài viết bằng tiếng Trung vốn diễn đạt không được trôi chảy cho lắm, cô còn phải liên tục chỉnh sửa, sửa lại một số chỗ sai hoặc đa nghĩa về mặt chuyên ngành, sau đó mới có thể bắt đầu dịch sang tiếng Anh.
Công việc này vừa mất sức lại tẻ nhạt. Cô dịch đến chiều 30 tết, thực sự quá mệt, đúng lúc nhận được điện thoại của Điền Quân Bồi, chúc mừng năm mới với cô, cô cũng chúc anh ở nhà vui vẻ, sau khi cúp máy, cô quyết định ra khỏi nhà và đi đâu đó, tiện thể đến quán cà phê Lục Môn để uống một cốc cà phê.
Cuối cùng, trận tuyết rơi liền nhiều ngày rất hiếm có đối với thành phố này đã ngừng rơi, nhưng thời tiết vẫn vô cùng lạnh giá, bên đường chất đầy những đống tuyết chưa tan, dưới mái nhà có treo một cây cột băng rất dài. Không khí lạnh cóng, dường như lạnh thấu tím gan. Thời gian vẫn còn sớm, nhưng xe cộ đi trên đường ít hơn những ngày bình thường rất nhiều, trên vỉa hè dành cho người đi bộ cũng chẳng có bao nhiêu người, gần xa thỉnh thoảng vọng lại tiếng pháo nổ, khiến cho đường phố vắng lặng một cách lạ thường.
Nhâm Nhiễm thu mình trong chiếc áo phao dài, đi đôi bốt ấm và bước trên tuyết lạnh, chậm rãi bước đến cửa quán cà phê Lục Môn, nhưng rồi cô phát hiện ra rằng tấm biển cửa hàng thắp đèn neon không bật như mọi bận, rèm cửa đều được buông xuống, cửa cuốn hạ rất thấp, bên trong có ánh đèn, chỉ có điều không sáng như bình thường, loáng thoáng còn có tiếng nhạc vọng ra.
Cô liền đưa tay đẩy cánh cửa kính kẻ ô màu xanh in hoa ra, cửa liền mở ra, bên trong có bật điều hòa, tiếng nhạc hòa vói hơi nóng của lò sưởi và điều hòa tỏa ra khiến cô lập tức sững người.
Em không đặc biệt như những gì anh tưởng tượng
Có được em, phải chăng anh cũng không tìm được niềm vui như anh vẫn tưởng;
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!