Chương 27: part 02

Trong số những người có mặt trong cuộc họp, ngoài hai cha con ông Ngô Xương Trí, chỉ có Điền Quân Bồi biết được thân phận thật của Thượng Tu Văn, anh nghĩ, mặc dù cổ phần đã bị cắt giảm, nhưng hiện nay Thượng Tu Văn vẫn là cổ đông lớn thứ hai của Húc Thăng, đưa ra sự quyết định hy sinh con tốt để bảo toàn tướng lĩnh dĩ nhiên là phải sáng suốt. Anh gật đầu: "Tôi cho rằng xét trên góc độ pháp luật, biện pháp này sẽ khả thi.

Lời cáo buộc của Tín Hòa đối với An Đạt không có sự ủng hộ của những chứng cứ thực chất, xóa tên chắc là không có vấn đề gì, chỉ cần xem công ty đại lý khách yêu cầu bồi thường gì, nhưng nếu ở trong phạm vi hợp lý thì tôi đề nghị nên chấp thuận, nhanh chóng thoát ra khỏi cuộc khủng hoảng hiện nay là sự lựa chọn tốt nhất".

Sau khi giúp Húc Thăng chuẩn bị hết các văn kiện pháp luật có liên quan đến thu hồi quyền đại lý, Điền Quân Bồi mới từ thành phố J quay về thành phố Hán Giang, phát hiện thấy Hán Giang đã bước sang mùa đông.

Mùa hè ở Hán Giang rất dài, mùa thu đến muộn, nhiệt độ ấm mãi khiến người ta lầm tưởng rằng tiếp sau đây lại là một mùa đông ấm áp, nhưng chỉ trong một đêm, một đợt không khí lạnh từ Siberia thổi xuống đã khiến nhiệt độ hạ xuống đột ngột, mưa rơi rả rích, trong làn mưa có xen lẫn những bông tuyết nhỏ, nhìn không biết bao giờ mới ngớt.

Báo chí thành phố bắt đầu sử dụng các số liệu mà cơ quan khí tượng cung cấp, cho biết năm nay tuyết rơi sớm hơn mọi năm, đề nghị người dân có sự chuẩn bị trước về tình thần để đối phó với cái rét.

Mặc dù có thông báo từ trước, nhưng thời tiết lạnh giá trong mùa đông năm nay vẫn nằm ngoài sự dự đoán của mọi người. Gió lạnh gào thét, các trận tuyết lớn ngớt rồi lại rơi, chẳng mấy chốc đã sang năm mới.

Ngày hôm nay trời vẫn có tuyết nhỏ, Điền Quân Bồi hẹn Nhâm Nhiễm đi ăn thịt dê nướng, nhà hàng này nằm ở một vườn trồng quả ở ngoại ô, bữa tiệc do Phùng Dĩ An chủ trì và mời, lý do của anh là, chỉ trong những ngày tuyết rơi như thế này, bạn bè tụ tập lại uống rượu, ăn thịt dê mới có không khí.

Đến nơi, Nhâm Nhiễm và Điềm Quân Bồi đều cảm thấy khung cảnh rất thú vị, chỉ thấy trước mắt có một ngôi nhà đơn giản cửa vẫn mở rất thoáng, bên trong có đặt gần 10 cái bếp, trên bếp lửa đỏ rực có một chiếc giá treo một con dê đã được phết gia vị, một đầu bếp liên tục xoay cán để nướng, dầu ăn nhỏ xuống, liên tục phát ra tiếng lách tách, nhìn trông khá sợ, nhưng ngửi thì lại thơm nức mũi.

Phùng Dĩ An và bảy tám người bạn khác đã đến từ trước, họ giới thiệu sơ qua về nhau rồi ngồi xuống quanh một cái bếp.

Nhâm Nhiễm nói với Điền Quân Bồi: "Xem ra cách nướng thịt dê của nhà hàng này tương tự như ở Trương Gia Khẩu, nhưng ở đó âm 20 độ, chỉ có thể nướng ở trong nhà, mùi tanh của thịt và mùi than quện vào nhau, hơi ảnh hưởng đến vị ngon, ở đây vẫn hay hơn, có thể vừa sưởi ấm vừa ăn, không khí cũng trong lành".

Điền Quân Bồi liền cười: "Dĩ An là chuyên gia ẩm thực, trong thành phố này dù là ở xó xỉnh heo hút đến đâu, nhà hàng nào ngon, cà phê ở đâu chính cống, anh ấy đều có quyền phát ngôn cao nhất".

Phùng Dĩ An tỏ ra rất tự đắc vì điều này, "Đừng tưởng khu vực này hoang vu, thực ra có mấy nhà hàng rất ngon, chỉ riêng vườn quả này còn có một nhà hàng tên là Đào Nguyên, rất cao cấp, nấu các món ăn của Giang Tô, Dương Châu tuyệt ngon, khách đông kinh khủng, lần sau bọn mình sẽ đến đó ăn".

Đợi đến khi người đầu bếp thông báo thịt đã nướng xong, mọi người đã bị mùi thơm kích thích đến mức không thể chịu được nữa, bất luận trai gái, không ai dè dặt, tất cả đều đứng hết dậy, cầm dao dĩa giải quyết chiến lợi phẩm, ngoài Nhâm Nhiễm ra, mấy cô gái còn lại đều ăn rất thoải mái.

Điền Quân Bồi phát hiện ra rằng Nhâm Nhiễm vẫn ăn không nhiều, nhưng thái độ của cô rất thoải mái, không hề tỏ ra bẽn lẽn, rụt rè.

Đợi đến khi con dê chỉ còn trơ lại bộ xương, họ lại chuyển sang gian phòng khép kín ở bên cạnh, ngồi xuống quanh bàn, bắt đầu uống rượu, ăn lẩu dê.

Điền Quân Bồi nghĩ lát nữa còn phải lái xe nên đã từ chối uống rượu, nhưng Phùng Dĩ An không chịu và vẫn rót cho anh, cười nói: "Gần đây cậu giúp Húc Thăng vất vả quá, hiếm khi có dịp đến đây, đừng làm mọi người cụt hứng nữa, cùng lắm là để xe ở đây bắt taxi về".

"Chỗ này hoang vắng lại đang có tuyết, làm sao gọi được taxi? Hiện nay công an kiểm tra rất gắt gao tình trạng lái xe sau khi uống rượu, anh Dĩ An đừng hại tôi nữa".

Nhâm Nhiễm với lấy ấm trà, rót ình một chén đầy, cười nói: "Quân Bồi anh cứ uống đi, em không uống rượu, lát nữa để em lái xe đưa anh về cũng được".

Phùng Dĩ An đồng tình: "Nhâm Nhiễm thật tuyệt vời".

Mọi người ăn uống rất vui vẻ, sau khi tàn cuộc liền ra về, bước về phía bãi đỗ xe. Ngoài trời tuyết rơi mỗi lúc một dày, Nhâm Nhiễm đón lấy chiếc chìa khóa Điền Quân Bồi đưa cho cô, bước về chiếc Audi đỗ dưới mái che của anh, bỗng cô sững lại, một chiếc xe thể thao Maserati hai cửa đỗ chỉ cách xe của Điền Quân Bồi một ô, mặc dù bên trên có một lớp tuyết mỏng bao phủ, nhưng vẫn có thể nhìn thấy màu đỏ tươi rất bắt mắt, chiếc xe mang biển Bắc Kinh.

Phùng Dĩ An đi trước đang lên tiếng chào một cô gái dáng cao dong dỏng, mặc một chiếc áo lông màu đen, Nhâm Nhiễm liền nhận ra ngay, người đó là Hạ Tịnh Nghi.

Không đợi cô mở cửa xe ra và bước vào trong, Hạ Tịnh Nghi cũng đã nhìn thấy cô, vẻ mặt kinh ngạc thốt lên: "Chào chị Nhâm Nhiễm".

Nhâm Nhiễm đặt tay lên cửa xe và ngoái đầu lại, Điền Quân Bồi nhìn thấy rất rõ, khóe mép cô hơi nhếch lên, lại một lần nữa để lộ ra nụ cười khiến người ta cảm thấy kinh ngạc như lần anh gặp cô ở trạm thu phí của thành phố J trước mặt khá đông cảnh sát đó, hơi mệt mỏi, hơi chán chường, lại có vẻ gì đó hơi bất cần: "Xin chào Hạ Tịnh Nghi".

Điền Quân Bồi nhận ra được rằng họ có chuyện muốn nói với nhau nên anh đã tự giác tránh ra một chỗ, Phùng Dĩ An liền kéo ngay anh lại và nói nhỏ: "Cô nàng này chính là Hạ Tịnh Nghi

- phó giám đốc phụ trách hoạt động đầu tư ở miền Trung của tập đoàn Ức Hâm, cô bạn cậu bí ẩn thật đấy, lại quen cả cô ta".

Điền Quân Bồi không nói gì. Anh chưa quá chén nên vẫn giữ được khả năng phán đoán sắc bén, dĩ nhiên là anh kết luận được ngay rằng, chắc chắn anh chàng Trần Hoa mà anh đã từng gặp ở thành phố J chính là ông chủ của tập đoàn Ức Hâm. Anh nghĩ, nếu Phùng Dĩ An biết được điều này, chắc là sẽ cảm thấy Nhâm Nhiễm còn bí ẩn hơn. Anh lại nhìn sang phía đó, Nhâm Nhiễm và Hạ Tịnh Nghi đứng đối diện với nhau, Hạ Tinh Nghi nói một câu gì đó, Nhâm Nhiễm nhún vai, dường như chỉ là một câu hỏi không cần phải trả lời.

Phùng Dĩ An cũng nhìn sang bên đó, lắc đầu: "Hạ Tịnh Nghi đã quen Tu Văn từ trước, cô ta có đến An Đạt một lần, kiêu căng, ta đây như nữ hoàng đến khảo sát vùng đất thực dân, nhưng trước mặt Nhâm Nhiễm, trông cô ta có vẻ hạ mình nhỉ".

Đúng như lời Phùng Dĩ An nói, Nhâm Nhiễm thấp hơn Hạ Tịnh Nghi một chút, ăn mặc giản dị, nhưng thần thái không hề tỏ ra kém cỏi đối phương. Bất kể Hạ Tịnh Nghi nói gì, cô đều chỉ trả lời bằng mấy từ đơn giản, sau đó Hạ Tịnh Nghi hỏi tiếp, cô chỉ lắc đầu rồi mở cửa xe ra, tỏ ý rõ là muốn kết thúc cuộc nói chuyện, Hạ Tinh Nghi lại như đang suy nghĩ gì, đứng một lát mới quay người bước về phía xe của mình.

Điền Quân Bồi ngồi lên ghế phụ trên xe, Nhâm Nhiễm thắt dây an toàn, cho xe nổ máy, lái ra khỏi vườn quả trước.

Bên ngoài màn đêm tối sầm, tuyết rơi lả tả, mỗi lúc một dày, xe cộ trên đường đều đi chậm hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!