Theo hiệp định mà hai bên đã ký kết, Phổ Hàn đầu tư vốn và chính thức nắm quyền điều hành, tên của văn phòng luật sư cũng đã được thay đổi, trên danh nghĩa, ông Hầu vẫn là trưởng văn phòng nhưng mọi nghiệp vụ đều do Điền Quân Bồi phụ trách.
Rõ ràng là mấy luật sư lớn trong văn phòng không coi Điền Quân Bồi
- anh chàng mới 30 tuổi này ra gì, họ chỉ liếc qua cho phải phép chế độ sát hạch mà thư ký của anh phát cho họ rồi đặt sang một bên, người nào lo việc người đấy, chuẩn bị nhìn anh thiểu não xuống nước, rồi đưa ra điều kiện bắt anh phải vào khuôn phép.
Nhưng Điền Quân Bồi không coi trọng những vụ án kinh tế và dân sự vặt vãnh mà họ làm, cũng không quan tâm đến thái độ bất hợp tác của họ. Anh lặng lẽ tìm công ty săn đầu người, đưa ra điều kiện và bắt đầu tuyển dụng.
Nếu nói giám đốc nhân sự mới lên nhận chức, mấy luật sư lớn đó không cảm nhận được gì, thì khi Điền Quân Bồi tuyên bố, ba luật sư mới đồng thời đến làm việc, mỗi người được có một trợ lý, chuyển đến văn phòng làm việc ở tòa nhà mới thì họ đã không ngồi yên được nữa.
Họ liền họp nhau lại tìm Điền Quân Bồi để nói chuyện, nhưng Điền Quân Bồi đã lấy ra số liệu sát hạch của họ trong ba năm qua, nhẹ nhàng nói với họ rằng, nếu chiếu theo chế độ của Phổ Hàn thì trong số họ chỉ có một người vượt qua được vòng sát hạch, dựa vào số liệu của sáu tháng đầu năm, họ chỉ có thể được hưởng đãi ngộ dành cho luật sư bình thường, cũng có nghĩa rằng, ba người có chung một trợ lý, đồng thời nộp cho anh kế hoạch nghiệp vụ thiết thực khả thi.
Luật sư Vương chính là vị luật sư duy nhất vượt qua được vòng sát hạch đó, năm ngoái ông ta đã thắng được mấy vụ kiện có lợi nhuận lớn liên quan đến vấn đề ly hôn và phân chia tài sản, ỷ vào tư cách đó, cười gằn một tiếng nói: "Anh Điền, anh cũng xuất thân từ luật sư, nhưng xem ra thời gian vào nghề chưa dài, chắc là anh không thể hiểu được rằng nghề luật sư cần phải có một sự tích lũy về các mối quan hệ trong thời gian khá dài, không thể dựa vào số liệu nhất thời để kết luận thành bại, tiến hành kiểu sát hạch này, vừa mang tính giáo điều vừa không có ý nghĩa thiết thực gì".
"Thảo luận kinh nghiệm làm việc của tôi không có ý nghĩa gì cả, tôi không cần phải lôi lượng công việc mà tôi hoàn thành trong mấy năm qua để thảo luận với các anh. Nếu các anh đọc kỹ chế độ sát hạch mà tôi chuyển cho các anh là có thể hiểu được, chế độ mà Phổ Hàn đưa ra đã xem xét kỹ lưỡng đến nhân tố này, hơn nữa sự phát triển của Phổ Hàn ở hai tỉnh cũng đã chứng minh được tính khả thi của chế độ.
Các vị đang làm công việc liên quan đến việc xây dựng và chấp hành khế ước, tôi mong rằng tôi không phải giải thích cụ thể các điều khoản nữa".
Giải quyết sợ bộ các mối quan hệ về nhân sự chỉ có thể coi là bước đi ban đầu.
Theo kế hoạch phát triển từ trước đến nay của Phổ Hàn, trong tương lai, ở bên này cũng chủ yếu tập trung vào nghiệp vụ phi tố tụng mang lại nhiều lợi nhuận, trong khi trước đó Kinh Thiên lại chủ yếu làm các nghiệp vụ tố tụng, trong mảng nghiệp vụ phi tố tụng không có gì nổi bật. Việc chuyển đổi mô hình từ đội ngũ nhân viên đến nghiệp vụ, các công việc trong văn phòng rối như mớ bòng bong, cộng với việc thường xuyên phải tiếp khách, Điền Quân Bồi không có nhiều thời gian để nghĩ đến chuyện cá nhân.
Lần anh gặp Nhâm Nhiễm tiếp theo là hơn nửa tháng sau, rõ ràng là Nhâm Nhiễm khá hài lòng với lời mời không quá dồn dập này, sau khi ăn tối xong anh đưa cô về, xem đồng hồ vẫn còn sớm, cô đề nghị đến quán cà phê Lục Môn để uống cà phê.
Nhâm Nhiễm đã trở thành khách quen của Lục Môn.
Trước đây cô không có sở thích đặc biệt gì về cà phê, khi còn làm việc ở Hồng Kông, cô uống khá nhiều cà phê, cũng giống như các đồng nghiệp khác, uống cái đó để giữ cho đầu óc được tỉnh táo nhằm đối phó với công việc có cường độ cao.
Lần đầu tiên cô đến quán cà phê Lục Môn một mình là hôm hết giờ làm việc đi ngang qua, đúng lúc có một vị khách đẩy cửa bước ra, cô ngửi thấy mùi cà phê từ bên trong tỏa ra, gợi lại chuyện cũ, bất giác cô liền bước vào, gọi một cốc cà phê Latte. Hương vị đậm đà đó khiến cô lại nhớ đến cảnh mẹ đun cà phê cho ba ở trong bếp, nhưng hồi ức của ngày hôm nay lại không khiến cô buồn, cô phát hiện ra rằng tự nhiên mình lại thích cảm giác ngồi uống cà phê.
Lúc trả tiền, đúng lúc Tô San bước ra, cô đã nhận ra cô giáo tiếng Anh của con gái mình liền bảo không phải trả tiền. Nhâm Nhiễm kiên quyết không đồng ý, bảo nếu cứ làm khách như vậy thì lần sau cô đành phải đến quán cà phê khác. Cuối cùng đã tìm ra biện pháp chiết trung, cô trả tiền, Tô San tặng cho cô một thẻ Vip được giảm giá.
Lục Môn nằm rất gần chỗ Nhâm Nhiễm ở, mùi cà phê rất đặc sắc, điều quan trọng hơn là, Tô San có mấy nguyên tắc: không cung cấp tú lơ khơ, không bán đồ ăn nhanh, ngoài việc giống như ngày trước là chỉ bán bột cà phê, trong quán chỉ bán các loại cà phê đun tại chỗ và các loại bánh ngọt mà họ tự làm. Chính vì thế môi trường ở đây rất yên tĩnh, khách đến uống đều là những người nghiền cà phê, Tô San thuộc rất nhiều tên khác, không có mấy ai thích ồn ào hoặc chạy theo mốt đến đây để bàn chuyện lớn cả.
Dần dần, Nhâm Nhiễm cũng đã trở thành khách quen ở đây, còn giống như các vị khách cũ khác, để một cốc chuyên dùng để uống cà phê ở đây. Cô đưa Điền Quân Bồi đến, Tô San lên tiếng chào họ, một lát sau liền cho nhân viên phục vụ bưng đến một đĩa nhỏ đựng đồ điểm tâm.
Nhâm Nhiễm thừa nhận rằng, Điền Quân Bồi là một ứng cử viên rất tuyệt để làm bạn. Anh không quá tò mò, rất biết tôn trọng chuyện riêng tư của người khác, nếu thực sự anh vẫn có ý định theo đuổi cô thì anh cũng không tỏ ra nôn nóng khiến cô cảm thấy bất an. Mà ngược lại, anh tỏ ra rất có chừng mực, chơi với anh khiến cô không cảm thấy có sức ép.
Điền Quân Bồi kể cho cô nghe về một vụ án hoang đường mà một luật sư trong văn phòng anh nhận bào chữa, cách nói của anh vừa rất mạch lạc, rõ ràng, lại vừa thể hiện sự hóm hỉnh kín đáo, thực sự khiến Nhâm Nhiễm phải bật cười. Cô cũng kể về những điều thú vị khi Tom lên lớp, anh chàng người Mỹ này làm việc rất linh hoạt, thường xuyên gạt sách vở sang một bên, cho các em chơi trò chơi, được các em rất quý.
Với vai trò là trợ giảng, cô cũng phải tham gia vào trò chơi, cô thừa nhận rằng, chơi những trò chơi trẻ con đó, đúng là rất có lợi cho việc giúp cô giữ được tâm trạng vui vẻ.
Sau khi rời Lục Môn, Điền Quân Bồi để xe ở cửa quán cà phê, đi bộ đưa cô về khu nhà. Cô vẫy tay với anh, bước vào tầng một, bấm thang máy, lòng thầm nghĩ, ít nhất với tình hình như hiện nay, cuộc sống của cô đã trở lại bình thường.
Cuộc sống trôi qua rất bình lặng và có trật tự, công tác tư vấn tâm lý đã chấm dứt nhưng cũng không khiến cô cảm thấy lẻ loi. Có một chỗ ở dễ chịu, trong thời gian thuê thuộc về của riêng mình. Có một công việc không quá mệt, mặc dù thù lao thấp, nhưng được làm bạn với gần 40 bạn nhỏ đáng yêu của hai lớp; Đồng nghiệp cũng được coi là thú vị và thân thiện. Công việc dịch tài liệu mà cô làm thêm cũng tiến triển thuận lợi.
Có một người bạn để chuyện trò thân thiện...
Nhưng rời thành phố này và đến một thành phố khác, lại có thể dễ dàng xây dựng lại cuộc sống ình như vậy, điều này khiến cô cảm thấy hơi bất ngờ.
Đương nhiên, mọi thứ nhìn thì có vẻ rất ổn, tiền đề là chỉ khi không nhớ đến Trần Hoa.
Cái tên này đã bị Nhâm Nhiễm cố gắng gạt ra khỏi đầu.
Hôm đó, cô rời thành phố J với một tâm trạng rối bời, trong lúc thu dọn đồ đạc, cô đã ném viên thuốc tránh thai khẩn cấp chưa uống vào bồn cầu trong nhà vệ sinh của khu resort, bấm nút xả nước, nhìn viên thuốc nhỏ đó biến mất trong dòng xoáy.
Cố nghĩ, cô đang đánh cược, hoặc giả nói là đang bói số.
Kể từ khi bị tai nạn ô tô, chu kỳ kinh nguyệt của cồ hơi bị rối loạn, không rõ mình có ở trong thời kỳ an toàn hay không. Nếu có thai, cô quyết định sẽ khắc phục tâm trạng áy náy và buồn bã của mình, chủ động liên hệ với Trần Hoa, cùng anh quay về Bắc Kinh, tiếp tục trị liệu tâm lý, thử xem có thể sống cùng với anh được không; Nếu không có thai thì coi như giữa họ vừa không có duyên phận, cũng không có lý do gì để tiếp tục đến với nhau, cô chỉ cần cố gắng quên anh đi, tự mình điều chỉnh, bắt đầu một cuộc sống mới.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!