Chương 25: part 02

Sau khi họp xong, anh lại gọi điện thoại cho Nhâm Nhiễm, hai lần trước thì cô tắt máy, nhưng lần này thì điện thoại của cô mở máy.

"A lô, ai đó ạ?"

"Nhâm Nhiễm, chào em, anh là Điền Quân Bồi".

"Chào luật sư Điền".

"Em vẫn đang ở Hán Giang chứ. Không biết tại sao anh cứ có cảm giác rằng sau một thời gian có thể em sẽ chuyển đi nơi khác".

Nhâm Nhiễm liền cười: "Em không phiêu lưu bất định coi bốn biển là nhà như thế đâu. Em đã thuê phòng và trả tiền phòng một năm rồi, chủ nhà sẽ không trả lại tiền cho em đâu".

"Trùng hợp quá, anh được điều đến làm việc ở văn phòng tại Hán Giang, hiện nay cũng được coi là định cư ở đây rồi. Anh muốn mời em ngày mai đi ăn tối, không biết có tiện hay không?"

Rõ ràng Nhâm Nhiễm có vẻ bất ngờ, cô ngần ngừ một lát, đúng lúc anh tưởng rằng cô sẽ từ chối khéo thì cô nói: "Ngày mai em phải đi làm, 6 giờ sẽ tan sở".

Anh mừng lắm: "Được, anh sẽ đến đón em".

Nhờ vào hệ thống GPS, Điền Quân Bồi đã lái xe đến nơi Nhâm Nhiễm nói từ sớm, lúc này mới phát hiện ra rằng, đây lại là một trung tâm đào tạo ngôn ngữ, bảo vệ nói với anh rằng đã hết chỗ đỗ xe, anh đành phải đỗ xe bên cạnh đường dành riêng cho người đi bộ. Đi vào xem thì thấy bên trong là một tòa nhà sáu tầng lát gạch đỏ đã cũ, trong khoảng sân không rộng lắm đỗ đầy xe con, xe máy, xe đạp điện và xe đạp, xung quanh đều là các bậc cha mẹ đến đón con, từng tốp từng tốp hai ba người chuyện trò với nhau.

Chuông báo hết giờ vang lên, đám trẻ ở độ tuổi khác nhau lao ra khỏi lớp và chạy về phía cha mẹ. Đợi đến khi các loại xe lần lượt nối đuôi nhau đi ra, khoảng sân không yên tĩnh trở lại mà có lại các loại xe khác đi vào, lần này hầu hết là người lớn, có nam có nữ, đi vào tòa nhà.

Anh đang chuẩn bị gọi điện thoại cho Nhâm Nhiễm thì nhìn thấy cô từ trong tòa nhà đi ra, hơn nửa tháng không gặp, tóc cô cắt ngắn, chỉ dài quá tai một chút, càng tôn cho khuôn mặt thêm xinh xắn, dễ thương, cô mặc một chiếc áo len kẻ xanh đen và một chiếc quần bò, tay xách chiếc ba lô GUCCI hơi cũ đó, nhìn tinh thần rất phấn chấn, cô đang nói chuyện với một cô bé lạc đàn đi bên cạnh.

"Sao ông em vẫn chưa đến, hay là lấy điện thoại của cô gọi cho ông xem sao?"

Cô bé chừng hơn sáu tuổi đó ngần ngừ một lát rồi gật đầu. Nhâm Nhiễm lấy điện thoại di động ra đưa cho cô bé, cô bé đang bấm máy thì đã có tiếng gọi cô: "Nam Nam, mẹ đến rồi".

Người phụ nữ xinh đẹp đang vội vã bước đến lại là Tô San

- bà chủ của quán cà phê Lục Môn. Nhâm Nhiễm và Điền Quân Bồi đều khá bất ngờ. Nhâm Nhiễm đã làm việc ở đây hơn nửa tháng, bình thường đều là ông nội hoặc bà nội đến đón cô bé tên là Nam Nam này, đây là lần đầu tiên cô gặp Tô San ở đây.

Rõ ràng là Tô San không có ấn tượng gì về họ, cô ngồi xổm xuống cười với Nam Nam và nói: "Đi, mẹ đưa con đi ăn pizza".

Tuy nhiên Nam Nam không vui như những đứa trẻ bình thường khác khi được gặp mẹ, cô là một cô bé xinh xắn, chỉ có điều ánh mắt luôn tỏ ra rụt rè, sợ hãi, đôi mắt như mắt nai, nhìn rất nội tâm, cô bé trả chiếc điện thoại cho Nhâm Nhiễm, miệng chu lại, một lát sau, mới ậm ờ nói: "Bà nội sẽ không vui đâu".

Tô San dịu dàng nói: "Vừa nãy bà nội khó chịu trong người, ông nội đã đưa bà đi khám bệnh rồi, ông bà gọi ẹ bảo mẹ đến đón con". Dường như cô vẫn sợ Nam Nam không tin nên rút điện thoại ra gọi ột số, sau đó cho Nam Nam nghe, "Để ông nội nói với con".

Nam Nam nói chuyện vói ông nội, giọng cô bé rất non nớt, Tô San đứng dậy, cười với Nhầm Nhiễm; "Em là cô giáo của Nam Nam đúng không, chị là mẹ Nam Nam".

Lớp học mà Nhâm Nhiễm dạy đều là các em chuẩn bị vào lớp một, sau khi hết giờ học ở trường mầm non lúc 4 giờ, cha mẹ sẽ đưa đến đây để học tiếng Anh, 6 giờ đón về nhà, theo quy định, cô buộc phải xác nhận đối phương đúng là cha mẹ của đứa trẻ, hiện giờ cô thấy Nam Nam không phủ nhận, hơn nữa cũng đã nói chuyện điện thoại với ông nội nên cũng cười và nói: "Chào chị, em là Nhâm Nhiễm. Thế Nam Nam về nhà với mẹ nhé.

Bye bye".

Tô San dắt tay con gái, nhưng Nam Nam không tỏ ra hưởng ứng mà nói: "Tạm biệt cô Nhâm" rồi tự mình cúi đầu bước đi.

Tô San cười với vẻ bất lực, rảo bước nhanh hơn để đi song song với cô bé, thỉnh thoảng lại cúi đầu nói chuyện với cô. "Không ngờ chị ấy đã có con lớn như thế rồi".

Nhâm Nhiễm nhớ lại, hình như Tô San chi hơn cô ít tuổi, nhìn thực sự không giống với một bà mẹ đã có con 6 tuổi chuẩn bị vào lớp một. Hơn nữa, cô nhớ rằng khi cô bằng tuổi Nam Nam, hàng ngày mẹ đến đón cô sau khi tan học, cô đều chỉ muốn bám chặt trên người mẹ, trên đường về nói đủ thứ chuyện. Tự nhiên cô cảm thấy hai mẹ con nhà này có cái gì là lạ, nhưng cô không có ý định tò mò chuyện của người ta, chỉ nói qua một câu, "chắc là chị ấy lấy chồng sớm".

Điền Quân Bồi cùng cô đi ra ngoài, "Không ngờ em lại đến làm cô giáo".

"Thực ra công việc chính của em là trợ giảng, là giúp giáo viên nước ngoài dạy giờ tiếng Anh giao tiếp cho các em".

Nhâm Nhiễm đến đây làm việc hoàn toàn là do tình cờ.

Nửa tháng trước, cô gửi một bản dịch cho Thái Hồng Khai, Thái Hồng Khai liền reply cho cô ngay, nói muốn hẹn gặp cô để bàn về chuyện dịch một cuốn sách liên quan đến lĩnh vực quỹ. Cô đành phải nói với anh rằng, cô đã rời Bắc Kinh, hiện đang sống ở Hán Giang nên không thể gặp nói chuyện được. Thái Hồng Khai không quan tâm, nói việc này không ảnh hưởng gì đến chuyện cô tiếp tục làm công việc dịch thêm giờ, đồng thời anh đã rất đắc ý khi nói rằng mình cũng có chi nhánh tại Hán Giang.

Lúc này cô mới biết, mấy năm nay công ty của Thái Hồng Khai ngày càng phát triển, ngoài các nghiệp vụ dịch thuật, xuất bản, còn tập trung vào lĩnh vực đào tạo tiếng Anh có lợi nhuận dồi dào hơn, đồng thời đã mở rất nhiều chi nhánh, các trung tâm đào tạo được mở rộng ở rất nhiều khu vực.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!