Chương 24: part 01

Người đứng ra mời là ông Hầu

- trưởng văn phòng luật sư Kinh Thiên ở Hán Giang, đối tác của anh và ông Tào Hựu Hùng trong cuộc đàm phán này,

Ông Hầu hơn 50 tuổi, nhưng tóc tai, ăn mặc rất hợp thời, dù là đi làm, nhưng ông cũng không giống với các luật sư khác mặc đồng phục công sở, mà mặc chiếc áo phông Polo màu hồng phấn rất nổi bật, chiếc quần thể thao cộng với đôi giày ba ta trắng, cổ áo phông được bẻ cao lên. Nhưng cho dù thế nào, tư chất của ông ta bày ở đó, tuổi tác bày ở đó, thân hình mập mạp bày ở đó, so với ông Tào Hựu Hùng đang ở tuổi cường tráng thì vẫn có đủ tư cách để đeo thêm một chữ "lão" hơn.

Ông ta đã lăn lộn trong giới tư pháp nhiều năm, kiếm được số vốn kha khá, sau khi đưa vợ con ra nước ngoài, một mình ở trong nước tận hưởng sự tự do ngoài ngũ tuần nhưng vẫn thích trêu hoa ghẹo nguyệt mà không có ai quản lý, không còn sốt sắng như năm xưa, nghiệp vụ của văn phòng luật sư Kinh Thiên đang trên đà xuống dốc.

"Công thành danh toại thì về ở ẩn" là câu thành ngữ cửa miệng của ông. Ông Tào Hựu Hùng và Điền Quân Bồi ngắm văn phòng nằm trong tòa nhà tọa lạc tại khu vực không quá nổi trội, bất giác hai người đưa mắt nhìn nhau, dĩ nhiên, họ đều không cho rằng những thành tựu mà ông Hầu đã đạt được chẳng có gì là ghê gớm. Lần hợp tác này bàn bạc rất thuận lợi. Mấy người hợp tác dưới tay ông Hầu đã phàn nàn từ lâu, mỗi người tự làm theo ý mình, ngày càng khó kiểm soát.

Bản thân ông ta cũng tỏ ra chán ghét môi trường chính trị ở văn phòng, thích giữ chức vụ trên danh nghĩa và sống một cuộc sống thoải mái hơn.

Sau khi về cơ bản đã đạt được những thỏa thuận chung, ông Hầu liền hào hứng nói đến bữa tiệc tối hôm nay: "Nhà luật học nổi tiếng Nhâm Thế Yến đến đây để dự hội nghị, tôi và ông ấy là bạn học cũ, tối chúng ta cùng nhau đi ăn nhé".

Ông Nhâm Thế Yến trạc tuổi ông Hầu, nhưng phong cách làm việc lại hoàn toàn trái ngược nhau. Ông mặc một chiếc áo sơ mi màu tàn thuốc lá, chiếc quần âu tối màu, thân hình rất gọn gàng, không hề có dấu hiệu phát tướng, ngôn từ, cử chỉ đều rất điềm đạm, tri thức. Ông không uống rượu trắng, nói là đã cai thuốc từ lâu. Việc ông tham gia vào việc sửa đổi luật công ty là chủ đề mà mọi người có mặt trong bữa tiệc đều quan tâm, nhưng ông nói năng rất thận trọng, chỉ nói sơ qua về mấy vấn đề nóng rồi dừng lại, thái độ điềm đạm kèm theo một chút dè dặt.

Người nói cười, đùa giỡn nhiều nhất trong bữa tiệc vẫn là ông Hầu, thỉnh thoảng lại nhớ lại cuộc sống sinh viên ngày trước, thinh thoảng lại nói đến những chuyện xảy ra ở Canada khi ông ta sang thăm vợ con. Ông Nhâm Thế Yến chỉ đáp lại theo phép lịch sự và vẫn kín đáo quan sát những biểu hiện của Điền Quân Bồi.

Điền Quân Bồi là người ít tuổi nhất trong bữa tiệc, nhưng nhìn anh lại rất chín chắn, không tùy ý bình phẩm những chuyện đùa dung tục của ông Hầu, nói đến những vấn đề chuyên ngành của mọi người, lý lẽ rõ ràng, ngắn gọn, súc tích, để lại ấn tượng khá tốt cho ông Nhâm Thế Yến.

Ông Nhâm Thế Yến tranh thủ thời gian nói chuyện với anh, trước hết là hỏi anh tốt nghiệp trường nào, rất may là ông cũng có chơi với thầy hướng dẫn thạc sĩ của anh khi anh học ngành Luật tại trường Đại học Bắc Kinh, khi nói đến quan điểm học thuật của chuyên gia luật học cũng nổi tiếng đó, hai người đều có một số sự đồng cảm. Tiện thể Điền Quân Bồi liền hỏi ông một số vấn đề nóng trong luật chứng khoán, ông đã giải đáp rất tường tận, đồng thời hứa sau khi quay về sẽ gửi vào email của anh một bài viết có liên quan mà ông mới viết gần đây.

Một lát sau, ông Nhâm Thế Yến liền hỏi với vẻ vô tình, "Luật sư Điền quen con gái tôi ở đâu vậy?"

Điền Quân Bồi đoán rằng, Nhâm Nhiễm không nói cho cha cô biết chuyện cô bị giam ba ngày ở thành phố J nên anh trả lời rất thận trọng, "Cháu gặp Nhâm Nhiễm ở thành phố J, hành trình của cô ấy bị lỡ dở ở đó, đúng lúc cháu có việc phải đến Hán Giang nên tiện đường chở cô ấy đến đây".

Ông Nhâm Thế Yến gật đầu, tiếp đó lại hỏi về các nghiệp vụ trong lần hợp tác này của họ. Ông Hầu liền thao thao bất tuyệt nói về kế hoạch kinh doanh của hai văn phòng trong tương lai.

Dường như ông Nhâm Thế Yến rất có hứng thú với chủ đề này, hỏi mấy vấn đề về phương hướng kinh doanh cụ thể sau khi hợp tác, ông Tào Hựu Hùng và Điền Quân Bồi đã lần lượt trả lời.

"Đến lúc đó đương nhiên là vẫn lấy mấy người hợp tác hiện nay làm chủ, chúng tôi sẽ cử một người phụ trách đến để điều chỉnh hướng kinh doanh". Ổng Tào Hựu Hùng liền vỗ vai Điền Quân Bồi, "Chỉ có điều cậu Quân Bồi vẫn chưa đưa ra quyết định cuối cùng có tiếp nhận vị trí này hay không".

Mấy ngày qua Điền Quân Bồi đã nói chuyện với ông Tào Hựu Hùng, ông Tào đã phân tích cụ thể với anh về suy nghĩ của mấy người hợp tác, anh thừa nhận rằng ít nhất trong tình hình hiện nay, anh là ứng cử viên sáng giá nhất, anh cũng thấy hơi động lòng, nhưng vẫn muốn suy nghĩ thêm.

Ông Nhâm Thế Yến liền cười: "Trẻ như thế này đã một mình vùng vẫy trong một giang sơn, đúng là hậu sinh khả úy".

Ông Hầu cũng cười nói: "Anh Thế Yến, tôi nghĩ rồi, hiện nay là thế giới của những người trẻ tuổi, chúng ta đã công thành danh toại, đến lúc phải về ở ẩn để tận hưởng cuộc sống rồi. Sau này nhấp rượu vang, chơi golf, sống cuộc sống nửa nghỉ hưu, không cần phải để ý đến những việc công bận rộn đó nữa".

Ông Nhâm Thế Yến bình thản nói: "Anh Hầu kinh tế ổn rồi nên hoàn toàn có thể làm như vậy, chỉ khổ thân tôi là một ông thầy đồ nghèo, cũng chẳng có gì gọi là thành công, làm sao có thể dễ dàng quay về ở ẩn như vậy".

Ông Hầu đã uống hơi nhiều, nói rất hăng: "Thực ra anh Thế Yến đến tuổi trung niên đã gặp được may mắn, mặc dù không phát tài nhưng đã thăng quan tiến chức, cũng công thành danh toại trong lĩnh vực học thuật, người vợ cũ lại biết ý, kịp thời qua đời, tạo chỗ trống để anh cưới được người vợ trẻ đẹp ít hơn 10 tuổi, biết hưởng thụ cuộc sống sớm hơn tôi nhiều.

Đáng lẽ tôi phải ngưỡng mộ anh số may mới đúng".

Khuôn mặt ông Nhâm Thế Yến không biến sắc, nhưng ánh mắt tối sầm lại, nhìn ông Hầu bằng ánh mắt sắc lạnh, hạ giọng nói, "Anh Hầu, anh quá chén rồi, đừng nói linh tính".

Ông Tào Hựu Hùng thấy tình thế không ổn liền vội chuyển sang chủ đề khác, nói đến vụ án kinh tế gây chấn động lớn và dính líu đến nhiều người ở thành phố W năm xưa mới xóa được bầu không khí ngượng ngùng.

Điền Quân Bồi thầm nghĩ, chắc người vợ trẻ ít hơn 10 tuổi này chính là nguyên nhân khiến Nhâm Nhiễm tỏ ra thờ ơ khi nói đến cha mình.

Sau khi tàn cuộc, ông Hầu đã uống say, ông Tào Hựu Hùng đành phải lái xe đưa ông ta về nhà, dặn dò Điền Quân Bồi lái một chiếc xe khác chở ồng Nhâm Thế Yến về khách sạn.

Ông Nhâm Thế Yến hỏi: "Luật sư Điền không đánh giá cao về việc lần này Phổ Hàn sáp nhập với Kinh Thiên ư?"

Điền Quân Bồi liền cười, "Mấy năm nay nghiệp vụ của Kinh Thiên tụt dốc, nhưng may mà sổ sách vẫn rõ ràng, tình hình kinh doanh và tiếng tăm vẫn tạm gọi là ổn, chúng cháu lựa chọn thông qua nó để thâm nhập vào thị trường ở Hán Giang, dĩ nhiên là vẫn đánh giá cao về tương lai của nó".

"Nhưng nghe ý của ông Tào thì có vẻ như cháu không muốn đến đây lắm".

"Cháu vẫn muốn suy nghĩ thêm chút nữa".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!