Đột nhiên Nhâm Nhiễm dừng lại. Dĩ nhiên, điều mà mẹ cô quan tâm nhất là tình cảm, là gia đình. Nhưng khi bà lìa trần, gia đình mà bà cố gắng giữ gìn chỉ giữ được sự trọn vẹn trên danh nghĩa, cuộc hôn nhân của bà thương tích đầy mình. Nghĩ đến điều này, đôi mắt Nhâm Nhiễm lại cảm thấy cay cay.
"Tại sao tự nhiên ba lại mang những thứ này đến cho con xem?"
"Di vật của mẹ con, để con cất giữ là thích hợp nhất". Ông Nhâm Thế Yến đóng hộp đựng đồ trang sức lại, "Ba có lỗi với mẹ con, cũng có lỗi với con. Tiểu Nhiễm ạ, cho dù con hận ba như thế nào ba cũng không có gì để nói".
Làm sao cô còn có thể hận ông nữa? Người đàn ông ngồi trước mặt này là người thân duy nhất của cô trên cõi đời này, mặc dù lưng vẫn thẳng, vẫn rất phong độ, nhưng cũng đã có nét già nua, tóc mai đã điểm nhiều sợi bạc, hôn nhân đang đứng bên bờ vực thẳm. Nhâm Nhiễm không thể chất vấn, trách móc ông thêm được nữa, cô đưa tay đón lấy hộp trang sức, nói một cách trịnh trọng: "Ba, con sẽ giữ gìn cẩn thận những đồ vật này7'.
"Trước đây con đã từng hỏi ba rằng tại sao lại phản bội mẹ con, bà nói rằng đến khi con trưởng thành con mới hiểu được chuyện tình cảm là vô cùng phức tạp".
"Con đã suy nghĩ từ lâu rồi ba ạ. Ví dụ tại sao tình cảm lại thay đổi, tại sao hôn nhân lại không thể bền vững... Nghe rất ấu trĩ đúng không? Nhưng cảm giác lúc đó là muốn hiểu thấu đáo những vấn đề này, thực sự là không thể sống tiếp được nữa. Sau đó cũng như ba nói, con đã trưởng thành, chỉ có thể chấp nhận thế giới này không phải không đen thì là trắng, tình cảm cũng không phải không cái này tức là cái kia.
Không biết đây có được coi là đã hiểu được mức độ phức tạp của chuyện tình cảm hay không".
"Mẹ con là một người vợ tốt, một người mẹ tốt, thực sự không thể chê ở điểm nào, bà ấy dịu dàng, hiền thục, có đức hy sinh, từ bỏ sự nghiệp của mình, một lòng ủng hộ ba. Ba không được như những bạn bè khác đi làm luật sư ở văn phòng để kiếm tiền nuôi gia đình, ngoài việc đạy học cũng không kiêm thêm nghề luật sư tư nhân để kiếm thêm tiền, để bà ấy được sống một cuộc sống sung túc hơn mà chỉ làm công tác nghiên cứu lý luận thanh bần, tại miền Nam
- khu vực có ngành kinh doanh rất phát triển thời đó, thu nhập của ba vô cùng ít ỏi, nhưng bà ấy không bao giờ kêu ca, ba chưa hề thấy bà ấy yêu cầu ba khắt khe bất cứ chuyện gì".
Nhưng như thế cũng không ngăn cản được mối tình vụng trộm kéo dài 8 năm của ba.
Nhâm Nhiễm nhìn cha bằng ánh mắt đầy mâu thuẫn, cô không thể hiểu, rốt cục mình muốn nghe ba kể tiếp để hiểu thêm về cuộc sống của mẹ cô hay muốn tránh việc lật vết thương ra, để đỡ phải biết nhiều sự thật hơn, khiến cô càng cảm thấy đau đớn hơn.
Ông Nhâm Thế Yến chìm sâu trong hồi ức.
"Sau khi ba và mẹ con lấy nhau, sống một cuộc sống thanh bần trong một thời gian rất dài, nhưng cũng rất hạnh phúc. Sau đó, ba mẹ đã có con, ba đã đạt được một số thành tích trong học thuật. Lúc đó ba rất hài lòng, thậm chí có lúc còn nghĩ, ba có tài cán gì mà đáng để mẹ con phải hy sinh hết mình vì ba như vậy".
Lẽ nào thực sự đúng như những điều mà những lý thuyết phân tích tinh thần đã nói như vậy ư, đối mặt với một người phụ nữ không thể chê trách ở điểm gì, đàn ông sẽ cảm thấy áy náy về mặt đạo đức, chính vi thế sẽ lựa chọn cặp bồ để giảm sức ép
- Hơn một năm qua, Nhâm Nhiễm đã đọc không ít sách về tâm lý học, trong lòng đột nhiên nảy ra suy nghĩ này, tuy nhiên, việc vận dụng lý thuyết này để phân tích tình cảm của cha mẹ đã khiến cô cảm thấy rất áy náy, không muốn nghĩ tiếp nữa.
"Ba đã từng nghĩ sẽ cố gắng bù đắp ẹ con, để bà ấy cảm thấy tất cả những sự hy sinh mà bà ấy bỏ ra đều rất xứng đáng. Tuy nhiên, ba chỉ là một người đàn ông ích kỷ, đúng là không xứng để bà ấy phải đối xử như vậy. Bước sang tuổi trung niên, lúc đầu chỉ là một suy nghĩ sai lầm, ba đã buông thả mình, sau đó... Dần dần không thể thoát khỏi nữa, thậm chí đã coi đó là điều bình thường".
"Ba", Nhâm Nhiễm nhìn chăm chú vào ông Nhâm Thế Yến, giọng khản đi nói: "Tại sao ba lại nói với con những điều này? Ba muốn để con hiểu rằng, sai lầm của mẹ con là không yêu cầu, đòi hỏi gì ba, ba không bù đắp được ẹ nên ba cảm thấy áy náy, có tội như đã mắc nợ, và thế là ba đã đi vào con đường sa đọa để tìm sự cân bằng trong tính thần và thăm dò xem mẹ con có thể bao dung ba được đến mức độ nào ư?"
"Không phải như con nghĩ đâu, Tiểu Nhiễm, hôm nay ba đến đây không phải là để sám hối hay thoái thác trách nhiệm". Ông Nhâm Thế Yến không né tránh ánh mắt của con gái, "Ba biết tình cảm của con đối với mẹ con, ba đã phụ lòng bà ấy, điều này không thể níu kéo được nữa, ba không có tư cách gì để cầu xin tha thứ, làm sao có thể hạ thấp mẹ con trước mặt con được?
Điều bà ấy không yên tâm nhất là con, ba chỉ muốn để con biết rằng, tất cả những điều này không phải là lỗi của con, ba không muốn để cuộc sống của con bị ám ảnh bởi những chuyện trong quá khứ".
"Nhưng sự hy sinh của mẹ một phần là vì con, con biết điều này nên không thể không áy náy".
"Không, điều này con không phải tự trách mình, năm xưa sau khi biết chuyện của ba và Quý Phương Bình, mẹ con vô cùng phẫn nộ".
"Mẹ con sợ gia đình tan vỡ sẽ làm con bị tổn thương nên đã chịu đựng ư?"
"Mẹ con không nín nhịn, chỉ có điều bà ấy không muốn cãi vã trước mặt con. Lần đầu tiên ba đã nhìn thấy mẹ con bột phát, hất đổ một bộ bát đĩa trong bếp, tát ba một cái".
Nhâm Nhiễm sững người, cô không thể tưởng tượng được rằng mẹ lại có những giây phút như vậy, còn cô thì không hề biết gì.
"Sau khi bình tính trở lại, ba mẹ đã bàn đến chuyện ly hôn, mẹ con chỉ yêu cầu được nuôi con, nhưng người đầu tiên thấy hối hận là ba. Ba không muốn để mất mẹ con, cũng không muốn bỏ rơi con. Ba xin mẹ con tha thứ, cho ba một cơ hội nữa. Mẹ con đã do dự một thời gian rất dài, cuối cùng vẫn đồng ý. Nhưng ba nhận ra được rằng, bà ấy không thể vui vẻ trở lại".
Nhâm Nhiễm nghĩ, sẽ cần phải có ý chí mạnh mẽ biết bao mới có thể tha thứ cho người chồng đã từng phản bội mình, làm sao có thể dễ dàng vui vẻ trở lại.
"Sai lầm duy nhất của mẹ con là quá khoan dung với ba, để mình phải chịu bao ấm ức và cho ba cơ hội. Sau đó mẹ con đã ốm, bà ấy đã giấu ba và đi khám một mình, sau khi lấy được kết quả lại đòi ly hôn với ba ngay".
Nhâm Nhiễm nín thở. Bàn tay cầm cốc trà của ông Nhâm Thế Yến hơi run run, dừng lại một lát, ông đặt cốc trả lên tràng kỷ, căn phòng yên tính một cách đáng sợ, có thể nghe thấy rất rõ tiếng điều hòa đang chạy.
"Thời gian đó, bầu không khí trong gia đình rất ngột ngạt, ba mẹ đều cố gắng vui cười trước mặt con, ba tưởng rằng mẹ con vẫn không muốn tha thứ cho ba, vì thế ba liền nghĩ, mình đã rơi vào đầm lầy, không có quyền yêu cầu gì nữa, thôi thì lành làm gáo mẻ làm muôi. Suýt nữa thì ba đã đồng ý ly hôn. Nhưng ba không thể hiểu, tại sao lần này mẹ con lại nhường quyền nuôi con cho ba.
Bất luận ba hỏi thế nào, bà ấy đều không chịu giải thích gì thêm, nếu ba không vô tình nhìn thấy bà ấy uống thuốc rồi đi kiểm tra sổ khám sức khỏe của bà ấy thì ba thực sự là một kẻ bỏ đi".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!