Năm nay ông 52 tuổi, thân hình dong dỏng, rất phong độ và thu hút người khác. Đã hơn nửa năm nay ông và Nhâm Nhiễm không gặp nhau, cô con gái đứng trước mặt ông vẫn rất gầy, nhưng tình thần có vẻ không tồi hoàn toàn không giống với những lần ông đến Bắc Kinh thăm cô sau khi cô gặp tai nạn, lần nào gặp mặt, ánh mắt cô cũng tỏ ra vô hồn, bất định, khiến ông Nhâm Thế Yến thấy hơi bất ngờ.
Nhâm Nhiễm liền giới thiệu với cha mình về chàng trai trẻ bên cạnh: "Ba, đây là luật sư Điền Quân Bồi".
Nhâm Nhiễm có khuôn mặt khá giống với cha cô, họ đứng cạnh nhau người bên cạnh sẽ nhận ra ngay họ là hai cha con. Không hiểu tại sao, điểm này khiến Điền Quân Bồi tự nhiên có cảm giác rằng, Nhâm Nhiễm không bí ẩn, thoắt ẩn thoắt hiện như hồi đầu anh vẫn tưởng.
"Chào giáo sư Nhâm ạ. Em đã đọc tất cả các cuốn sách mà giáo sư viết, trước đây em cũng đã từng được nghe buổi giảng chuyên đề của giáo sư ở Bắc Kinh, em rất trông chờ bộ luật công ty mà giáo sư có tham gia sửa chữa sớm được ban hành".
Dĩ nhiên là ông Nhâm Thế Yến đã quá quen với những lời khen ngợi kiểu đó, nhưng ông biết rất rõ tình trạng sống khép mình, cắt đứt quan hệ với mọi người xung quanh của con gái ông gần một năm qua, không thể nghĩ rằng ở thành phố này cô cũng có người quen. Ông bắt tay Điền Quân Bồi rồi kín đáo quan sát anh một lượt từ đầu đến chân, cười nói: "Hiếm có luật sư nào đã hành nghề lại quan tâm đến những nghiên cứu mang tính chất thuần lý luận như thế này".
"Ba, ba lên cất hành lý trước đi, con ở đây đợi ba".
Nhâm Thế Yến gật đầu, nói với Điền Quân Bồi "Xin lỗi cậu" rồi lên trước.
Điền Quân Bồi liền nói với Nhâm Nhiễm: "Nhâm Nhiễm, anh không làm ảnh hưởng đến cuộc hội ngộ giữa hai cha con em nữa, anh đi trước đây, nhưng điện thoại của em đã ngừng sử dụng, sau này liên lạc với em bằng cách nào?"
"Em sẽ sống ở Hán Giang một thời gian nên đã đổi sang số điện thoại của vùng này". Nhâm Nhiễm liền cho anh số điện thoại.
"Em không về nhà à?"
Nhâm Nhiễm thấy hơi bất ngờ vì sự dò hỏi của anh, nhưng vẫn cười, "Tự nhiên em lại có thiện cảm với thành phố này, nhưng chắc là ba em sẽ rất bất ngờ".
Điền Quân Bồi gật đầu: "Đúng là có nhiều lúc người ta thích một nơi mà không cần lý do. Tạm biệt em".
Sau khi Điền Quân Bồi đi khỏi, ông Nhâm Thế Yến đã nhanh chóng có mặt ở tầng dưới.
"Luật sư Điền đâu con?"
"Anh ấy có việc nên đi trước rồi".
"Hai đứa quen nhau bao lâu rồi?"
"Con mới quen, không thân lắm".
"Tổng giám đốc Trần ở thành phố Z gần một tuần mới đi". Ông nói thẳng với con gái, "Con đang tránh mặt cậu ấy nên mới không chịu về ư?"
Nhâm Nhiễm lắc đầu: "Ba, con đã gửi cho anh ấy một email, nói với anh ấy rằng đừng tìm con nữa, chắc là anh ấy đã chấp nhận lời giải thích của con".
Hiện tại con tạm thời không có ý định quay về thành phố Z, con đã nhờ môi giới tìm hộ phòng rồi, vừa chuyển đến hôm trước, con định sống ở đây một thời gian".
Ông Nhâm Thế Yến nhìn con gái bằng ánh mắt thắc mắc, "Tiểu Nhiễm, ba luôn tưởng rằng con không thích thành phố này".
"Ở đây khá ổn, tiền thuê nhà không bằng 1/3 của Bắc Kinh, vật giá thấp, nhịp sống chậm, con làm công việc dịch tài liệu, cũng có một chút thu nhập, sau thời gian này con sẽ tìm một công việc khác, chắc không có gì khó khăn để duy trì cuộc sống".
Trạng thái sinh hoạt bình thường như vậy lại khiến ông Nhâm Thế Yến càng cảm thấy bất an hơn, ông chăm chú nhìn con gái, định nói gì xong lại thôi, Nhâm Nhiễm biết ông đang lo lắng chuyện gì, "Đi thôi ba, đến chỗ con ở ăn cơm".
Nhâm Nhiễm đón ông Nhâm Thế Yến đến căn phòng nằm cách đường Hoa Thanh không xa mà cô vừa thuê. Đây là một khu nhà gồm mấy tòa nhà cao tầng, cô thuê một căn phòng có 1 phòng ngủ, 1 phòng khách nằm ở tầng 28, sạch sẽ gọn gàng, đầy đủ nội thất.
Chuyển đến ở chưa được mấy ngày, Nhâm Nhiễm đã thu dọn rất gọn gàng, ngoài việc mua một số đồ dùng sinh hoạt, cô còn mua một số đồ trang trí. Trên tràng kỷ có bày một chiếc bát thủy tinh trong suốt, bên trong có đặt một bó hoa dành dành xen giữa đám lá xanh, nước đọng trên cánh hoa trắng muốt, tỏa ra một mùi hương rất dễ chịu. Nhưng dù sao vẫn có thể nhìn thấy sự đơn giản, tạm bợ trong căn hộ, ông Nhâm Thế Yến nhớ đến căn hộ của con gái tại thành phố Z trước đây, được mẹ cô bài trí rất gọn gàng, xinh xắn, trong lòng cũng cảm thấy buồn.
Nhâm Nhiễm đã mua hết thức ăn từ sớm, nấu xong canh, chẳng mấy chốc đã nấu xong bữa cơm có ba đĩa thức ăn và một bát canh bày lên chiếc bàn kính nhỏ, hai cha con ngồi đối diện với nhau, ông Nhâm Thế Yến ăn rất ngon và khen hết lời.
Ăn xong cơm, Nhâm Nhiễm bước ra ban công, chỉ cho ba xem: "Khu này quản lý rất chặt, các dịch vụ khá ổn, đi bộ sang bên kia 10 phút là một công viên, môi trường rất yên tĩnh, rất thích hợp để dạo bộ. Đi qua một con đường thì có một siêu thị lớn, mua đồ cũng rất tiện".
Ông Nhâm Thế Yến vẫn chưa cảm thấy yên tâm.
"Tiểu Nhiễm, con và Trần Hoa... rốt cục đã xảy ra chuyện gì? Tại sao tự nhiên lại rời Bắc Kinh?"
Bàn tay của Nhâm Nhiễm khựng lại trong không khí một lát rồi đưa lên vuốt tóc, "Ba, hơn 1 năm trước đây, anh ấy đã chăm sóc con rất tận tình, nhưng con không thể để anh ấy chăm sóc như vậy cả đời được. Con đã trưởng thành từ lâu, một thời gian dài thích sao làm vậy như vậy đã quá đáng lắm rồi, hiện giờ đã đến lúc phải sống cho tốt rồi".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!