Chương 20: part 01

Hạ tuần tháng 8, thành phố Hán Giang nóng nực như những gì còn lưu lại trong ký ức của cô, mùa hạ trải dài trong thành phố, không có dấu hiệu gì cho thấy sắp kết thúc. Mặt trời hắt nắng từ lúc sáng sớm đến lúc hoàng hôn, chiếm lĩnh bầu trời, không khí nóng ran, dường như đã ngừng lưu thông.

Mùa đông năm 16 tuổi, mẹ cô

- bà Phương Phi mất, sau khi lo xong hậu sự cho vợ, ông Nhâm Thế Yến đã đưa cô rời thành phố Z và chuyển trường đến thành phố này.

Sau khi xuống tàu, chào đón cô là thời tiết lạnh giá ẩm thấp của mùa xuân, sắc trời xám xịt, gió Bắc lạnh buốt, mưa phùn xen lẫn những bông tuyết nhỏ phả vào mặt, mặt đường nhơm nhớp toàn bùn, tất cả mọi người đều cúi đầu bước đi vội vã, cảnh tượng này thê lương như tâm trạng cô lúc đó.

Tiếp theo đó là mùa xuân ngắn ngủi khiến người ta không kịp cảm nhận, nhiệt độ gia tăng nhanh chóng, sau đó liền bước ngay vào mùa hè dài dằng dặc và ngột ngạt, khí hậu khắc nghiệt như vậy, cộng với nỗi buồn thê lương, nỗi cô đơn không hòa nhập được với bạn bè mới khiến cô lúc nào cũng lặng lẽ, buồn bã. Nếu mùa hạ năm đó Kỳ Gia Tuấn không đăng ký thi đại học ở đây, tạo ột niềm vui bất ngờ, cô nghĩ, chắc là mãi mãi cô sẽ không thể quen được với môi trường ở đây.

Hiện tại lại một lần nữa sống giữa thành phố này, cô không thể không nhớ đến những năm tháng đó. Lúc đầu cô không có ý định đến đây, nhưng cuối cùng lại ở lại giữa cái mùa khí hậu khắc nghiệt nhất này. Cô còn chưa kịp đưa ra kế hoạch gì cụ thể sẽ đi đâu, có lẽ không có nơi nào có thể khiến cô chạy trốn mọi ký ức, chấm dứt mọi nỗi nhớ nhung và bắt đầu lại từ đầu với cuộc sống mới.

Việc mà cô cần phải làm chỉ có thể là đối mặt với từng sự việc.

Mang theo suy nghĩ này, sáng hôm sau Nhâm Nhiễm đã dịch xong số tài liệu trong tay, sau khi gửi email cho Thái Hồng Khai, cô đã bước ra khỏi khách sạn mát mẻ.

Đến 4 giờ chiều, mặt trời vẫn rất gay gắt, trên đường hơi nóng bốc lên. Cô đến trường đại học luật kinh tế tài chính mà cô đã từng sống ở đó hai năm, nhưng vừa mới đến cổng trường, cô đã vô cùng sửng sốt, trước mắt đã biến thành khu văn phòng và khu nhà ở, hoàn toàn không còn nhìn thấy bóng dáng của một ngôi trường nữa, càng không nói đến dãy cửa hàng nhỏ ồn ào nằm cạnh trường chuyên bán hàng cho sinh viên.

Cô hỏi một người đi đường thì biết mấy năm trước, trường đại học luật kinh tế tài chính đã chuyển từ khu vực chật hẹp này đến khu vực dành riêng cho các trường đại học nằm ở ngoại ô.

Dựa vào trí nhớ mang máng, cô đi ra phía sau, ở đây đã được quy hoạch lại, ngọn núi nhỏ trước đây đã được san thành mặt phẳng, chỉ giữ lại một chút nhấp nhô, không thể tìm thấy con đường đi về khu kí túc xá mà ngày trước cô và ba đã từng ở. Đi một vòng, không có sự thay đổi lớn lao, nhưng không còn cái gì có thể trùng khớp với ký ức của cô nữa.

Nhâm Nhiễm rời địa chỉ cũ của trường, đến bên bờ sông, đã hơn 6 giờ tối rồi, mặt trời chếch về phía lầy, nhưng ánh nắng vẫn gay gắt, còn lâu mới đến lúc hoàng hôn.

Sông Trường Giang chia thành phố này thành hai phần Bắc và Nam. Lần đầu tiên Nhâm Nhiễm đến bên bờ sông là đi với Kỳ Gia Tuấn, khi anh vừa mới đặt chân đến thành phố này, vào một buổi chiều hoàng hôn cuối hạ.

Kỳ Gia Tuấn và cô ngồi trên bậc cầu thang bị mặt trời nung nóng, nhìn mặt nước mênh mông trước mặt, vừa lắc đầu vừa nói: "Đúng là vô cùng cuồn cuộn, bao la".

Cô lườm anh một cái: "Anh dùng tính từ gì để miêu tả vậy?"

"Đây là phát biểu cảm tưởng mà. Tiểu Nhiễm, thành phố này cũng không tồi đó chứ, rộng rãi, không tệ như những gì em nói qua điện thoại đâu".

Cô liền lẩm bẩm: "Dù gì thì em cũng không thích ở đây".

"Ngoài thời tiết nóng bức, bạn bè nói mình không hiểu, thức ăn thì cay ra, còn có lý do gì nữa?"

Cô nghĩ một lát, đành phải thừa nhận nguyên nhân khiến cô không thích là do tâm trạng của mình không vui.

"Thôi, từ giờ trở đi, anh sẽ thường xuyên đến chỗ em

- giám sát em, em phải vui lên, hứa với anh đi, năm lớp 12 phải học hành cho tốt".

Thành tích học kỳ I của Nhâm Nhiễm rất tệ, đương nhiên là ba không trách cô, nhưng từ nhỏ đến lớn cô chưa bao giờ tụt hậu trong chuyện học hành nên đành phải cúi đầu. Nhưng Kỳ Gia Tuấn không hề có ý giáo huấn cô, anh vuốt nhẹ mái tóc cô, "Đương nhiên cũng không cần phải quá cố gắng, giống như anh là được, cố gắng một chút thôi, thi đỗ trường đại học luật kinh tế tài chính là được.

Ngộ nhỡ cố gắng quá sức lại thi đỗ trường đại học Bắc Kinh hay đại học Thanh Hoa thì gay, anh không theo đến đó được đâu".

Nhìn vẻ mặt trêu chọc, thoải mái của Kỳ Gia Tuấn, tự nhiên cô lại thấy yên tâm, hơn nửa năm sau khi mẹ mất, lần đầu tiên cô cười khúc khích.

"Nào đi, anh đưa em xuống nước chơi".

Kỳ Gia Tuấn kéo tay cô xuống nước, đi đến tận bờ cát bị nước đánh vào.

Lúc đó bờ sông vẫn mang vẻ nguyên thủy, bờ cát lộ ra rất rộng, bên bờ là những con thuyền cũ nát đậu bừa bãi, cỏ dại mọc um tùm, đám lau sậy cao ngang đầu người, nước sông sục lên toàn cát vàng, đục đến nỗi khiến Nhâm Nhiễm không hề muốn lại gần, nhưng nhìn thấy Kỳ Gia Tuấn tháo giày tất ra hào hứng bước xuống nước, tự nhiên cô cũng thấy vui vui.

Hiện tại, bờ sông hiện ra trước mắt Nhâm Nhiễm đã hoàn toàn khác với ngày trước. Dọc bờ sông đã xây dựng lên một công viên bờ cát dài 10 km, trồng đầy các loại cây cổ, các bức tranh điêu khắc, đình đài tô điểm ở giữa, cảnh quan cao thấp lô nhô, các phiến đá granit tạo ra những chỗ đứng để ngắm sông.

Năm nay mùa nước có phần kéo dài, nước sông dâng lên bậc đá không rút xuống, đứng trên bờ đê trên cao nhìn xuống, dường như phía dưới đã trở thành một công viên nghịch nước tự nhiên. Ánh tà dương nhuộm mặt sông thành màu vàng, đầu người nhấp nhô, từng nhóm hai ba người đứng từ bờ kéo dài ra gần giữa sông, vừa có người dân thành phố đưa gia đình đến khu nước nông để hóng mát, đồng thời cũng có không ít người bơi lội ở khu vực nước xiết.

Cảnh tượng náo nhiệt như vậy hoàn toàn nằm ngoài sự tưởng tượng của Nhâm Nhiễm. Cô men theo bậc đá bước xuống dưới, chỉ nhìn thấy một ông bố trẻ đang đứng dưới nước khích lệ cậu con trai của mình: "Nào, vẫn xuống được một bước nữa đấy".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!