Hai đêm bị giam trong phòng giam, Nhâm Nhiễm không ngủ được là bao. Sau khi tắm rửa xong xuôi, đầu cô nặng trĩu, vô cùng mệt mỏi, chỉ muốn trèo lên giường ngủ ngay một giấc. Nhưng nhìn khuôn mặt vô hồn của Trần Hoa, cô biết cô không thể trốn được cuộc nói chuyện này. Cô chỉ có thể rụt rè tìm lời thanh minh, không muốn chọc giận Trần Hoa nữa.
"Chuyện hôm trước... là lỗi của em. Em rất xin lỗi".
"Tại sao em phải xin lỗi anh
- hôm đó không nên để anh đưa em về nhà, không nên hôn anh hay sao? Em đừng tự trách mình nữa, thực ra là do anh cố tình dụ dỗ em, anh xuất hiện ở quán bar đó, dĩ nhiên không phải là ngẫu nhiên".
"Em biết". Nhâm Nhiễm cười khẽ, "Lần đầu tiên em uống say ở Vân Thượng, tự nhiên anh Bang xuất hiện đưa em về nhà, em không ngờ nghệch đến mức nghĩ rằng anh ấy vô tình đi ngang qua, nhưng em cũng không hỏi anh ấy gì cả, cứ ậm ờ để mọi thứ vẫn được tiếp tục. Một năm vừa qua, em đã làm rất nhiều chuyện không nên làm, lạm dụng lòng tốt của anh, thực sự là em phải xin lỗi".
"Nhâm Nhiễm, không phải vì xuất phát từ lòng tốt nực cười gì mà anh chăm sóc em. Vì thế em không cần phải xin lỗi anh".
Nhâm Nhiễm cúi đầu xuống thấp hơn.
"Nếu em không muốn nghe anh nói những lời nào đó hoặc làm những việc gì đó cũng không có vấn đề gì cả, anh sẽ không bắt ép em đâu".
"Không ai ép em cả, anh dung túng em, em dung túng bản thân mình... Tựu chung lại là có người chăm sóc mọi thứ ình, em không đi làm, hàng ngày nằm trên giường khi nào mệt lại dậy, không cần phải giả vờ mỉm cười chứng minh với mọi người rằng mình là người bình thường, không phải gánh vác trách nhiệm nào, không cần phải lo lắng gì cả, không cần phải đếm xỉa đến những điều phiền muộn.
Không muốn gặp mọi người là có thể nhốt cả thế giới ra ngoài cửa; Muốn uống rượu là có thể đến quan bar, không cần phải mở miệng đã có người mang rượu vang ra, uống say cũng không sao, đằng nào cũng có người lo đưa về nhà. Em phải thừa nhận rằng, nếu không phải nghĩ gì thì sống qua ngày rất dễ dàng".
"Em chỉ cần thời gian để bình phục, anh sẵn sàng cho em thời gian, bao lâu cũng được".
"Anh rất thoáng, rất độ lượng, cho em tất cả mọi thứ: vô số thời gian, sự chăm sóc tận tình chu đáo, để em thích sống thế nào thì sống. Nhưng anh không cần thiết phải chăm sóc em như vậy. Anh nhìn Hạ Tịnh Nghi mà xem, cô ấy đã lên được chức ở phòng đầu tư trong công ty anh nhờ sự nỗ lực của bản thân; Nhìn bộ dạng em bây giờ, em thấy rất lạ là tại sao anh có thể cho phép em làm trời làm biển trước mắt anh như vậy".
"Em đừng so sánh mình với cô ấy".
"Bọn em có chung một thân phận, đều là người yêu cũ của anh. Chỉ có điều em không biết điều, sau khi chia tay với anh bao nhiêu năm như vậy, chưa nói đến chuyện được anh chăm sóc như bà hoàng, lại suýt nữa thì lên giường với anh, thực sự không thể sánh được với cô ấy".
"Em hạ thấp mình như vậy, chỉ muốn vùi mình xuống bùn đen, chẳng qua là muốn chứng minh với anh rằng, em không đáng được anh đối xử như vậy. Nhưng chắc là em đã quên là nhiều năm trước, anh cũng đã từng không xứng đáng để em phải hy sinh. Có lẽ chúng ta đều có những tiêu chuẩn giá trị không giống với người khác, không ai cần phải thuyết phục ai cho bằng được".
Nhâm Nhiễm bình thản nói: "Em chưa bao giờ kỳ vọng vụ đầu tư đó lại có thể giúp em được hưởng lợi đến tận ngày hôm nay".
Trần Hoa không hề động lòng, giọng trở nên lạnh lùng: "Nói những lời này cũng chẳng để làm gì Nhâm Nhiễm ạ. Anh biết rất rõ em đã cho anh những gì. Anh nghĩ anh không cần phải nhắc em, trước đây khi em khăng khăng đòi theo anh bằng được, em có nghĩ đến chuyện được lợi về mình đâu. Cũng giống như vậy, hiện tại anh cũng không yêu cầu phải đáp đền lại điều gì".
Nhâm Nhiễm chán nản nghĩ, cô thực sự không có cách nào để gây ảnh hưởng đến suy nghĩ của người đàn ông này, "Chuyện đã qua thì đừng nhắc nữa".
"Được, vậy thì chúng ta chỉ nói chuyện hiện tại, em bỏ đi mà không nói một lời nào như vậy, rất tốt, nếu em muốn nhìn xem anh lo lắng, sốt ruột như thế nào thì em đã đạt được mục đích rồi".
Nhâm Nhiễm thu dụng cụ mài móng tay lại, đặt bộ dao đa dụng lên tràng kỷ, ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt anh, "Anh nghĩ em chơi trò mất tích ư? Em đã 26 tuổi rồi, không còn là cô thiếu nữ ngây thơ, làm gì còn đầu óc nào để đùa cợt nữa".
"Dĩ nhiên là em không còn là cô nữ sinh 18 tuổi, nhưng Nhâm Nhiễm ạ, em có một điểm chưa bao giờ thay đổi, không trừng phạt được người khác thì em sẽ tìm cách trừng phạt em".
Ánh mắt anh vẫn sắc lạnh, Nhâm Nhiễm không thể nào né tránh, "Trước đây em rất ấu trĩ, thực sự là em mong muốn rằng dùng biện pháp trừng phạt mình để cho người khác buồn, sau đó em phát hiện ra rằng, anh nói đúng, bất kỳ một sự trừng phạt nào, nếu phải trả giá bằng cả cuộc sống của mình thì không thể cảm thấy vui vì đã trả được thù. Còn về hiện tại, em đâu còn có tư cách để trừng phạt người khác nữa?
Em chỉ muốn rời xa Bắc Kinh, bắt đầu lại cuộc sống ình".
"Cái gọi là bắt đầu lại cuộc sống ình là ra đi mà không nói lời nào ư?"
Nhâm Nhiễm cười chua chát, "Em xin lỗi, sau đêm hôm đó, em không thể nào đối mặt với anh được nữa, hơn nữa em cảm thấy không cần thiết phải gặp trực tiếp để từ biệt".
"Nếu em thực sự có ý định bắt đầu lại cuộc sống ình thì ở đâu cũng có thể bắt đầu, không việc gì phải rời xa Bắc Kinh".
"Cứ để anh dung túng, nuông chiều em mãi như vậy ư?" Cô nhún vai, "Thời gian càng dài, em sẽ chỉ càng thêm lệ thuộc vào anh, sớm muộn gì cũng rơi vào hoàn cảnh không thể tự lo cho cuộc sống của mình".
"Cuối cùng điều em quan tâm là bị anh chăm sóc, suýt nữa còn lên giường với anh một cách vô duyên vô cớ ư?"
"Em đều quan tâm. Em không có quyền lực gì để thản nhiên tận hưởng sự chăm sóc của anh, càng không nên dính dáng gì với anh trong chuyện tình cảm. Anh đừng lo lắng cho em, em không thanh cao, cũng không lãng mạn, không có ý định đi lưu vong với hai bàn tay trắng đâu. Cũng nhờ có anh mà hiện tại trong tay em vẫn còn ít tiền, chỉ cần dục vọng không quá lớn, cho dù là đi học hay tìm một công việc khác, đi đâu cũng vẫn có thể sống một cuộc sống không tồi".
"Em phải tiếp tục điều trị, dù là uống thuốc hay chuyện trò với bác sĩ tâm lý đều không thể đứt đoạn".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!