Nhâm Nhiễm nhìn chăm chú vào gương, giống như đang nhìn một người xa lạ, dường như đã nhìn thấy mình ở độ tuổi khác, những khoảnh khắc mà cô tưởng rằng đã chính thức nói lời tạm biệt đã tái hiện trước mắt như vậy. Cô gái 18 tuổi ngơ ngác đó đã cách cô rất xa, cô đã từng đỏ mặt, tìm đập thình thịch trước ánh mắt của một người đàn ông, biểu lộ mọi tình cảm của người thiếu nữ với anh.
Nhưng thời gian đã giúp cô dần dần khoác lên người chiếc áo giáp sắt, hiện giờ trong gương là một người phụ nữ với thần sắc bình thản, nội tâm dù rối bời đến đâu, cũng vẫn có thể giữ được vẻ điềm đạm trên nét mặt và ánh mắt.
Lớp hơi mờ trên gương đã tan đi từ lâu, bóng cô xuất hiện trước mặt cô, mong manh, rõ nét, không ai có thể phát hiện thêm được điều gì trong gương.
Quá khứ đã trôi qua như vậy.
Cô thu gom dòng suy nghĩ rối bời lại, thay quần áo, sấy tóc cho khô bớt mới đi ra. Chỉ thấy Trần Hoa đang đứng trước cửa sổ nghe điện thoại, giọng vẫn lạnh lùng như lúc bình thường: "... chuyện này anh cứ xem tình hình rồi tính anh Bang ạ". Anh Bang là trợ lý của anh, đã theo anh nhiều năm, dừng một lát, anh lại nói tiếp: "Đặt cho tôi và Nhầm Nhiễm vé máy bay từ đây đi Bắc Kinh vào chiều mai nhé".
"Em không có ý định quay trở lại Bắc Kinh". Cô nói xen vào, nhưng Trần Hoa chỉ nhìn cô một cái và không đếm xỉa gì, rồi nói vào điện thoại: "Thôi anh Bang ạ, không cần phải đặt vé máy bay nữa. Cô ấy không thích đi máy bay, tôi lái xe đưa cô ấy về vậy. Hội nghị lùi một ngày, thời gian đi công tác không thay đổi, thông báo cho tổng giám đốc Lưu về Thượng Hải cùng tôi".
Cô liếc anh một cái rồi không nói gì thêm, mang ấm đun nước vào nhà tắm lấy nước. Trần Hoa tiếp tục gọi cho số điện thoại khác, cô ngồi trên ghế sofa, lấy từ trong túi xách ra bộ dao đa dụng Swiss Army, rút ra dụng cụ mài ngón tay, mài những ngón tay nham nhở không thể chỉnh sửa được nữa.
Gọi xong điện thoại, Trần Hoa cất máy đi, bước đến ngồi xuống bên cô, "Bây giờ bọn mình sẽ thảo luận về chuyến du lịch đặc biệt này của em nhé".
"Ngoài chức năng chống trộm thần kỳ mà em không biết này, GPS còn có thể ghi lại hành trình, có gì đáng để thảo luận chứ. Có một điểm em muốn nói rõ rằng, em không có ý định đánh cắp xe của anh, đến thành phố Z em sẽ chuyển phát nhanh chìa khóa xe cho anh Bang, để anh ấy cử người đi lấy".
Trần Hoa hơi sững người: "Em quay về thành phố Z làm gì?"
Nhâm Nhiễm ngần ngừ một lát, "Em chi muốn ngó qua, không có mục đích gì đặc biệt".
"Sau đó thì sao?"
Nhâm Nhiễm cầm dụng cụ mài móng tay, ngắm nghía móng tay của mình, im lặng một hồi lâu. Trần Hoa kiên nhẫn chờ đợi, cuối cùng cô đã ngẩng đầu lên nhìn anh, giọng nói rất khẽ nhưng rõ ràng: "Em vẫn chưa có quyết định cuối cùng, có thể sẽ thử đi du học nước ngoài; Có thể sẽ tìm một thành phố có khí hậu ôn hòa ở trong nước để sống".
"Tóm lại là không gặp anh nữa đúng không?"
Nhâm Nhiễm ngừng một lát, gật đầu: "Đúng vậy".
Trần Hoa nói với vẻ mặt vô cảm: "Nhâm Nhiễm, mấy hôm trước chỉ một chút nữa thôi là mình đã làm chuyện đó rồi, em bảo anh dừng lại anh liền dừng ngay. Đó không phải là tội ác gì ghê gớm cả, không cần thiết phải tránh anh một cách quá đà như vậy. Chắc là em biết rất rõ, chắc chắn anh sẽ không bắt ép em làm những điều trái với ý nguyện của em". Nhắc đến chuyện xảy ra từ mấy hôm trước, sắc mặt Nhâm Nhiễm đột nhiên trở nên nhợt nhạt, đôi môi khẽ mấp máy nhưng không nói gì, cô chỉ cúi đầu.
Trần Hoa nhìn cô chăm chú, ngừng một lát, giọng chậm lại, "Anh xin lỗi, anh không đủ kiên nhẫn".
"Anh đừng tự phê bình mình như vậy, anh đã đối xử hết nhân hết nghĩa với em rồi. Hơn một năm qua em chẳng khác gì đồ bỏ đi, được anh hết lòng nuôi dưỡng, hơn nữa anh rất thấu hiểu lòng tự trọng yếu đuối của em, cố gắng không xuất hiện trước mặt em để nhắc nhở em, em vô cùng cảm kích".
"Nói với anh bằng giọng điệu này là muốn làm khách với anh, cách xa anh đúng không". Giọng Trần Hoa trầm ấm, mang theo một chút giễu cợt.
Nhâm Nhiễm không biết trả lời gì, cách bao nhiêu năm như vậy, dường như người đàn ông này vẫn có thể nhìn thấu được mọi suy nghĩ của cô, mọi sự mâu thuẫn, giằng co trong lòng cô đều trở nên nực cười trong mắt anh, nhỏ nhoi đến mức không thể trở thành vấn đề gì to tát.
Trần Hoa nhìn Nhâm Nhiễm chằm chằm.
Hơn một năm qua, anh đã từng nhìn cô chăm chú như thế này ở nhiều nơi khác nhau.
Cô nằm trên giường bệnh, cô ra khỏi bệnh viện, cô xuống dưới mua đồ, cô ra vào khu chung cư, cô chăm chú bước vào quán bar Vân Thượng, cô lái xe vào làng trẻ SOS...
Nhìn cô rất bình tĩnh, tự làm chủ được mình, không thể hiện ra suy nghĩ gì.
Trên thực tế, đã lâu lắm rồi anh không nhìn thấy cô thể hiện tình cảm của mình, kể cả khi thông tin về cái chết của Kỳ Gia Tuấn được đưa từ Australia về.
Cô chỉ im lặng tuyệt đối.
Cô gái đó trở nên khép mình, kín đáo như vậy, giấu kín mọi suy nghĩ của mình trong đáy lòng, thà để một mình mình bị căn bệnh trầm cảm dày vò chứ không còn như năm 18 tuổi, khóc lóc thảm thiết trong lòng anh.
Đêm khuya mấy hôm về trước, họ nằm trên giường trong căn hộ của Nhâm Nhiễm, cô ngủ thiếp đi, anh ngắm nhìn cô trong bóng tối, đó là giây phút anh đã mong chờ từ lâu, vì thời gian chờ đợi quá dài nên anh lại cảm thấy không chân thực.
Đột nhiên anh nhớ ra rằng, trong một đêm khuya ở Song Bình, ánh trăng cũng lờ mờ hắt vào phòng như thế này, anh chợt tỉnh giấc, phát hiện thấy Nhâm Nhiễm đang nhìn anh bên gối.
Cô đã ngắm anh bao nhiêu lần trong bóng tối như vậy? Trong những giây phút anh trằn trọc băn khoăn, cô đã từng nép lại gần anh, an ủi anh như thế nào để anh chìm vào giấc ngủ một lần nữa?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!