Chương 15: (Vô Đề)

Tối hôm nay, Nhâm Nhiễm lại đến Hậu Hải. Sức mạnh của thói quen lớn như vậy, bất kể là tạo được thói quen với một người hay một địa điểm, có một số hành động gần như đã trở thành hành vi vô thức làm mà không cần suy nghĩ gì.

Đêm hè ở Hậu Hải, những chiếc thuyền nhỏ treo đèn lồng đỏ dập dềnh trên mặt hồ, thấp thoáng đâu đây có tiếng nhạc réo rắt vọng lại, mang theo bầu không khí ồn ào náo nhiệt của hồng trần.

Hơn nửa năm qua, hoạt động kinh doanh của quán bar Vân Thượng không được tốt lắm nhưng vẫn duy trì, không như các quán bar khác, cách một thời gian không đến thì đã thay tên khác, cũng chính vì lẽ đó, nơi đây đã trở thành điểm đến duy nhất của Nhâm Nhiễm ở Hậu Hải.

Lần nào cô đến, chỗ ngồi gần cửa sổ đó cũng được giữ cho cô. Cô vừa ngồi xuống, không đợi cô lên tiếng, nhân viên phục vụ đã đem rượu vang đến.

Cô ra nhà vệ sinh, lúc đi ra lại nghe thấy có hai nhân viên phục vụ thầm thì bình luận về cô ở đầu bên kia lối đi: "Cô gái suốt ngày ngồi ở bàn số 6 lạ thật".

"Suỵt

- đừng nói linh tính. Nếu cô ấy không đến, không có người bỏ một số tiền lớn cho ông chủ mình duy trì việc kinh doanh thì quán này đã sập tiệm từ lâu rồi. Cô ấy là bà chủ tạo công ăn việc làm cho bọn mình đấy".

Cô không quan tâm đến việc phải làm một vị khách lập dị trong mắt người khác, cũng không muốn làm cho hai nhân viên phục vụ đó phải sợ mà chỉ lặng lẽ đứng nguyên tại chỗ, đợi cho họ sang chỗ khác làm việc mới đi vào. Thực ra đối với cô, những lời bàn luận của họ không có gì là bất ngờ, chỉ là chứng thực ột lời phán đoán nào đó của cô trên một phương diện khác mà thôi.

Ngày hôm nay cô uống nhiều hơn bình thường, đến lúc nửa đêm, đã ngà ngà say. Trên mặt hồ phía xa có người chơi đàn tranh, quán bar bên cạnh, giai điệu R & B [1] uể oải, bên cạnh còn có tiếng đàn piano, các giai điệu hòa trộn vào nhau thành một mớ hỗn độn, giữa lúc mơ màng tựa như giấc mơ cũ mê loạn. Cô gục đầu xuống bàn, nửa ngủ ngửa say. Một bàn tay vỗ nhẹ xuống vai cô, cô quay đầu lại, lẩm bẩm: "Anh Bang, đáng lẽ anh nên đến muộn hơn, đợi em nằm mơ nốt giấc mơ này đã".

[1] R&B (còn được viết là RnB) là viết tắt của Rhythm and Blues

- một dòng nhạc của người da đen và rất được ưa chuộng trong cộng đồng Da đen tại Mỹ. Rymthm and Blues là sự kết hợp của 3 dòng nhạc chính là Jazz, Nhạc phúc âm (nhạc tôn giáo của đạo Cơ đốc bắt nguồn từ Thánh ca) và Blues. Nó được biểu diễn lần đầu bởi những người Mỹ gốc Phi.

"Em mơ gì vậy?"

Cô lấy tay chống đầu lên một cách chật vật, vừa dụi vào huyệt thái dương đau nhói vừa thờ ơ trả lời: "Để hôm nào em phải hỏi bác sĩ Bạch đã, nghe nói hầu hết các giấc mơ chi có ba màu trắng, đen và xám, cũng đã lâu lắm rồi em không có giấc mơ màu nào, nhưng giấc mơ vừa nãy hình như là có màu, có biển, thuyền buồm, cá chuồn, có san hô đang khiêu vũ, và có cả..."

Tuy nhiên cô không say đến mức không nhận ra được ai, đột nhiên cô dừng lại, phát hiện ra người đang dìu cô đừng dậy có thân hình cao to, không phải là anh Bang

- người đến đón cô mỗi khi quán bar chuẩn bị đóng cửa. Cô đưa mắt nhìn theo hàng cúc áo của chiếc áo sơ mi trắng anh đang mặc từ dưới lên trên, người đang đứng trước mặt cô là Trần Hoa.

Không giống với bóng dáng mà cô nhìn thoáng qua mấy ngày trước, gần một năm nay, đây là lần đầu tiên bất ngờ anh đứng gần cô như vậy, Nhâm Nhiễm không tin vào mắt mình.

"Và còn gì nữa?"

"Anh Bang đâu?"

- Cô hỏi.

"Mẹ anh Bang ốm phải vào viện, anh ấy về nhà thăm bà rồi". Trần Hoa giải thích lý do tại sao anh lại xuất hiện đột ngột như vậy.

Nhâm Nhiễm ngại ngùng "ờ" một tiếng, còn nhớ người phụ nữ gầy gò phúc hậu, ít nói đó, khuôn mặt của bà hiện rõ vẻ sương gió, nhìn già hơn rất nhiều so với tuổi thực.

"Cô... Cô Mao vẫn ổn chứ?"

"Bệnh thấp khớp của cô ấy rất nặng, rất có thể sau này không thể tiếp tục sống ở Song Bình nữa. Anh Bang chuẩn bị đón cô ấy đến Bắc Kinh để sống, nhưng cô ấy không muốn xa nhà".

Trong lúc nói chuyện, Trần Hoa nửa dìu nửa bế cô đi ra. Cô cố gắng giằng ra khỏi tay anh, "Không sao, em đi được".

"Xe anh đỗ gần cầu Ngân Đĩnh".

Trần Hoa còn nói thêm một câu gì nữa, nhưng bước chân của Nhâm Nhiễm nhẹ bẫng bước về phía Ngân Đĩnh nên không nghe rõ, cũng không có ý định hỏi lại.

Một đêm hè của hai năm về trước, cô cũng đã từng cùng Kỳ Gia Tuấn đi quanh Hậu Hải như thế này trong trạng thái ngà ngà say. Gió đêm mang theo hơi nóng phả vào mặt, vẫn là bầu không khí cũ, những ký ức xưa hiện lên ữong đầu.

"Chỗ này tên là Hậu Hải, đầu bên kia còn có Tiền Hải, Tây Hải, Bắc Hải, Trung Hải,... bao nhiêu biển như vậy, thực ra đều không phải là biển".

Lúc đó cô đã giải thích với anh vị trí và cảnh quan của khu vực này như vậy.

Đương nhiên, đều không phải là biển.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!