Phòng làm việc của ông rất rộng rãi, thoải mái, ánh nắng gay gắt bị rèm cửa chặn lại ở bên ngoài, nhiệt độ trong phòng đặt ở 22 độ, nhưng Nhâm Nhiễm vẫn toát mồ hôi.
"Không, em quý chị ấy, từ trước đến nay luôn coi chị ấy là chị gái mình, chị ấy rất tốt với em".
"Nhưng em lại tránh mặt cô ấy".
Hơn nữa lại ngắt điện thoại một cách bất lịch sự mà không có lời giải thích nào. Sắc mặt Nhâm Nhiễm nhợt nhạt, cô ngần ngừ một lát, "Sau vụ tai nạn ô tô, em không còn liên hệ gì với người nhà họ Kỳ".
"Thực ra ý em muốn nói là sau khi Kỳ Gia Tuấn mất có đúng không?"
Kỳ Gia Tuấn là điều cấm kỵ thực sự của Nhâm Nhiễm, trong gần một năm điều trị, cô tuyệt đối không nhắc gì đến tên anh, nhưng hôm nay, cô không thể né tránh được nữa.
"Đúng vậy, em không thể đối mặt được với họ".
"Cái chết của Kỳ Gia Tuấn xảy ra rất bất ngờ, theo như tôi biết thì hung thủ đã bị bắt, kết quả điều tra là do anh ta sử dụng ma túy quá liều, không thể kiểm soát hành vi của mình".
Lần đầu tiên Nhâm Nhiễm nghe thấy những điều này, tuy nhiên điều này không thể an ủi cô, cô nhìn thẫn thờ về phía trước mà không nói gì.
"Điều mà em không thể chấp nhận là cái chết của cậu ấy ư?"
"Em mất mẹ từ năm 16 tuổi. Từ lúc đó em đã biết người nào rồi cũng sẽ phải chết, đó là cõi đi về chung của chúng ta, em chấp nhận thực tế này, không cảm thấy u ám".
"Nhưng rõ ràng là em đang kéo dài thời kỳ đau buồn của mình, đồng thời lại không biểu lộ ra".
"Có người còn bất hạnh hơn cả em, cha mẹ anh ấy đã mất đi người con trai, con trai anh ấy đã mất đi một người cha, vợ anh ấy đã mất đi một người chồng, chị anh ấy đã mất đi một người em. Mối quan hệ giữa họ thân thiết hơn mối quan hệ giữa anh ấy và em. Em không có tư cách gì để nói mình đau đớn đến mức độ nào".
"Chúng ta không thể so sánh nỗi đau khổ của ai lớn hơn ai. Em tránh mặt người nhà học Kỳ không phải vì em cảm thấy họ đau khổ hơn em".
"Dĩ nhiên không phải là như vậy, em chỉ không thể đối mặt với họ mà thôi. Em... có trách nhiệm trước cái chết của anh Tuấn".
Bác sĩ Bạch Thụy Lễ chỉ ra rất sắc bén, "Theo những gì mà tôi nắm được thì không phải như vậy, cậu ấy và vợ chuẩn bị ly hôn, lúc đó cậu ấy về Melbourne là do người nhà của vợ cậu ấy đưa ra điều kiện, muốn cậu ấy sang tên căn nhà mà cậu ấy đang đứng tên cho vợ cậu ấy. Hơn nữa hung thủ cũng là người tình cũ của vợ cậu ấy, sau đó đã bị bắt và xét xử".
"Không, bác sĩ không nắm được toàn bộ câu chuyện. Vì không muốn em khó xử nên anh Tuấn mới sang Australia làm việc. Vợ anh ấy đã từng cảnh báo em rằng, nếu anh ấy sang Melbourne, tính mạng sẽ gặp nguy hiểm. Chị ấy đề nghị em giữ anh ấy lại, nhưng em... nhu nhược quá, em đã không làm như vậy".
"Thế nên vì chuyện này mà em luôn trách mình".
"Em biết chỉ cần em lên tiếng, chắc chắn anh Tuấn sẽ ở lại. Anh ấy và em lớn lên cùng nhau từ nhỏ, anh ấy luôn yêu em, quan tâm đến em. Nhưng em... đã thờ ơ với anh ấy một cách vô tình hoặc cố ý, em đã yêu... người khác, lúc rơi vào lưới tình, em hoàn toàn không để tâm đến những suy nghĩ của anh ấy. Anh ấy luôn tốt với em, còn em, từ đầu đến cuối em không thể xác định được tình cảm của em đối với anh ấy có phải là tình yêu hay không.
Xét cho cùng là em rất ích kỷ, quan tâm đến cảm nhận của mình hơn là quan tâm đến anh ấy. Nếu không phải là em thì chắc chắn anh ấy đã không sa lầy vào cuộc hôn nhân khiến cả hai vợ chồng anh ấy đều đau khổ sớm như vậy, anh ấy càng không thể chết".
"Renee, em đã tự trách mình quá nhiều".
"Làm sao em có thể không tự trách mình chứ, giả vờ em hoàn toàn vô tội trước tất cả mọi chuyện đã xảy ra ư?"
"Thực ra xét trên một mức độ nào đó có thể nói, người nào cũng là người vô tội, bao gồm vợ cậu ấy và em. Không ai có thể dự đoán được hậu quả, cuộc sống cũng không thể cho em cơ hội lựa chọn trong các thời điểm xảy ra biến cố".
"Nhưng em có được sự lựa chọn, chỉ có điều em không lựa chọn anh ấy", ngừng một lát, cô liền bổ sung thêm, giọng lạc đi "Từ trước tới nay em đều không lựa chọn".
"Em cho rằng ngay từ đầu em có thể lựa chọn yêu cậu ấy chứ không, phải là yêu người khác ư?"
Giả thiết này khiến Nhâm Nhiễm không biết phải trả lời thế nào.
"Em xem đấy, chúng ta không thể thay đổi được những chuyện đã xảy ra. Nếu có cơ hội được làm lại từ đầu, để tránh một kết quả nào đó đã biết được từ trước nhưng lại không muốn đối mặt, có thể em sẽ đưa ra sự lựa chọn khác, cuộc sống của các em có thể sẽ đi theo chiều hướng khác, nhưng điều này không đồng nghĩa với việc mọi chuyện sinh lão bệnh tử và những chuyện bất ngờ không xảy ra, em vẫn có thể hối hận vì sự lựa chọn của em.
Nhâm Nhiễm im lặng, một lát sau, cô nói: "Bác sĩ Bạch, gần đây em đang đọc Kinh thánh".
"Renee, em không phải là người đầu tiên muốn tìm biện pháp giải quyết vấn đề qua tôn giáo".
"Cụ nội em là một nhà truyền giáo, đến đời ông nội em bắt đầu tin vào khoa học để cứu nước, cha em là người theo chủ nghĩa vô thần, chắc là ông tin vào luật pháp. Từ nhỏ em không được tiếp xúc với cái gì liên quan đến tôn giáo, trong thời gian du học ở Australia, mỗi lần gặp những người truyền giáo, em đều tìm cớ để tránh đi. Nhưng hiện tại không ngờ em lại muốn tìm câu trả lời qua Kinh thánh, bản thân suy nghĩ này là rất vụ lợi đúng không".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!