Chương 13: (Vô Đề)

Sau khi ăn tết xong, Nhâm Nhiễm bắt đầu thử nghiệm phục hồi lại hoàn toàn cuộc sống bình thường. Cô bắt đầu lên mạng Internet, để ý đến những thông tin tuyển dụng, sau khi ăn tết xong gửi hồ sơ đến mấy công ty nhỏ. Tuy nhiên sau khi đến phỏng vấn ở một công ty, về đến nhà cô càng băn khoăn hơn.

Hòm thư của cô chứa đầy các lá thư chưa đọc. Cô không có ý định mở ra xem, dĩ nhiên là càng không nói đến chuyện reply. Nhưng khi đọc lá thư mới nhất thông báo chuyện phỏng vấn, đúng lúc có tiếng nhắc báo hiệu có thư mới, cô liền mở ra xem, lá thư này là của một người tên là Thái Hồng Khai, hẹn cô đến dịch cho anh ta một bài viết liên quan đến lĩnh vực tài chính.

Thái Hồng Khai là một trong những người bạn của Trương Chí Minh

- người bạn trai cũ giao thiệp rất rộng của Nhâm Nhiễm, anh mở một công ty dịch thuật nhỏ, lúc đó đang tìm gấp người để dịch một bản báo cáo phân tích liên quan đến lĩnh vực ngân hàng sang tiếng Anh, nhưng bản báo cáo này lại đề cập đến rất nhiều từ chuyên ngành liên quan đến lĩnh vực tài chính mới xuất hiện ở trong nước không lâu, mấy nhân viên phiên dịch trong công ty đều chỉ biết gãi đầu, anh liền đi cầu cứu khắp nơi.

Trương Chí Minh liền giới thiệu anh với Nhâm Nhiễm mới quen không lâu: "Renee học ngành tài chính ở nước ngoài, tiếng Anh rất chắc, lại làm việc ở ngân hàng, chắc là sẽ giúp được".

Nhâm Nhiễm đã bỏ ra hai ngày để dịch bản báo cáo dài 7.000 chữ đó sang tiếng Anh rồi gửi email cho Thái Hồng Khai. Sau đó không lâu, qua Trương Chí Minh, Thái Hồng Khai đã mời cô đi ăn, khen cô dịch chuẩn và nhanh, không kém gì người dịch chuyên nghiệp, "Bọn mình làm trong ngành đều biết, dịch tiếng Anh sang tiếng Trung thì dễ, còn dịch tiếng Trung sang tiếng Anh lại rất khó.

Vừa không được mang văn phong tiếng Anh kiểu Trung Quốc, đồng thời lại phải quan tâm đến tính chuyên ngành, Renee, anh đã xem kỹ bản dịch của em, thực sự là không thể chê được điểm nào".

Trong lúc nói chuyện, anh đã dúi cho cô một chiếc phong bì nói là tiền thù lao. Số tiền không nhiều, Nhâm Nhiễm không từ chối được, Trương Chí Minh cũng khuyên cô nhận, cô vẫn cảm thấy dở khóc dở cười, nghĩ chỉ là giúp bạn mà thôi, việc gì đến mức phải tính đến chuyện tiền bạc.

Kể từ đó trở đi, mỗi khi có những bản dịch liên quan đến vấn đề tài chính, ngân hàng thậm chí là chứng khoán, Thái Hồng Khai đều gửi thẳng cho cô nhờ dịch. Lương của cô ở ngân hàng khá cao nên không để ý lắm đến khoản thu nhập một chăng hai chớ này, chỉ coi là nâng cao trình độ tiếng Anh trong những lúc rỗi rãi, giữ vốn kiến thức chuyên ngành ình. Cả hai người đều rất bận rộn, không gặp gỡ gì nhiều, chỉ trao đổi với nhau qua email, sau khi dịch xong Thái Hồng Khai liền gửi nhuận bút dịch vào tài khoản cho cô.

Cho dù cô đã sang Hồng Kông làm việc và sau này đã cắt đứt liên hệ với Trương Chí Minh, sự hợp tác này vẫn không đứt đoạn. Nhiều lúc cô thầm nghĩ, mối quan hệ giữa Trương Chí Minh và cô hư ảo mông lung tựa như bóng trăng dưới mặt nước, còn không bền vững bằng mối quan hệ thuần túy liên quan đến công việc này, bất giác lại thấy buồn buồn, nhưng cũng thấy hơi buồn cười.

Sau khi xảy ra tai nạn, Nhâm Nhiễm cắt đứt liên hệ với tất cả mọi người, đương nhiên là không tiếp quản công việc này nữa, không ngờ sau một thời gian dài không biết được tín tức gì về cô, Thái Hồng Khai lại gửi email đến hỏi thăm, đồng thời hỏi cô có thể kiêm thêm nghề biên dịch hay không.

Cô liền trả lời thư ngay nói rằng đồng ý, đồng thời nói với Thái Hồng Khai rằng hiện tại cô không đi làm, có khá nhiều thời gian, muốn nhận nhiều tài liệu hơn để dịch, có thể không chỉ bó hẹp trong việc dịch các tài liệu liên quan đến lĩnh vực tài chính như trước đây.

Nhâm Nhiễm nói với bác sĩ Bạch Thụy Lễ rằng, "Kiêm thêm nghề biên dịch không ổn định lắm, thù lao cũng không nhiều, nhưng ít nhiều cũng là bắt đầu làm việc trở lại".

"Hiện tại em không hâm mộ môi trường làm việc chính quy ở văn phòng 9 giờ đến, 5 giờ về à?"

"Không phải vì công ty nhỏ đó lương thấp. Mọi người rất tò mò vì em có bằng tốt nghiệp ở nước ngoài và kinh nghiệm làm việc trong ngân hàng có vốn đầu tư nước ngoài, nhưng lại xin tuyển dụng vào vị trí thư ký lương thấp, em rất khó giải thích".

"Đây không phải là lý do duy nhất chứ?"

"Đúng, thực ra lý do quan trọng hơn là, trước đây những chuyện đối với em là quan trọng như lên chức, tăng lương, dường như không còn sức hút đối với em nữa, vừa nghĩ đến việc bắt đầu công việc mới là phải đặt mình trong các mối quan hệ với mọi người, cố gắng thể hiện, chẳng qua là muốn để mình giống người bình thường trong mắt người khác em, đã cảm thấy thực sự không đáng.

Bác sĩ coi đó, em đích thực là một người vô tích sự rồi, vậy mà cũng đã quen với cảnh đó".

"Đừng kết luận về mình như vậy". Bác sĩ Bạch Thụy Lễ khuyên cô, "Việc hòa mình với xã hội đòi hỏi một quá trình thích nghi, em có thể bắt đầu từ những việc tương đối đơn giản trong các mối quan hệ với mọi người".

Bác sĩ Bạch Thụy Lễ là thành viên của một tổ chức tình nguyện viên, mặc dù công việc bận rộn, hàng tuần vẫn dành ra hai tiếng đồng hồ đến đến các viện dưỡng lão, viện phúc lợi để tiến hành tư vấn tâm lý miễn phí. Ông giới thiệu cho Nhâm Nhiễm đến làm nhân viên tình nguyện ở một làng frẻ em SOS tại ngoại ô Bắc Kinh, việc cô cần làm là cùng các em trước độ tuổi đi học cắt dán thủ công, chơi trò chơi, đọc truyện cho các em.

Nhâm Nhiễm đã làm theo lời gợi ý của ông, nhưng công việc nhìn thì có vẻ đơn giản này đã có sự khởi đầu không thuận lợi.

Trong làng trẻ em SOS đều là những em bé bị bỏ rơi được cơ quan dân chính đưa về, hầu hết là những em có khiếm khuyết về mặt sức khỏe, trí tuệ ở nhiều mức độ khác nhau. Lần đầu tiên nhìn thấy nhiều trẻ tàn tật như vậy trong một lớp, Nhâm Nhiễm bị sốc khá mạnh.

Bản thân cô cũng đang gặp những khó khăn khi chuyện trò, giao lưu với người khác nên sự tương tác giữa cô và những em bé này không hề dễ dàng. Hầu hết các em đều tỏ ra rụt rè, lặng lẽ, cô rất khó tiếp cận với chúng, đương nhiên là càng không thể tích cực, lạc quan hướng dẫn chúng cắt dán thủ công, chơi trò chơi như các nhân viên tình nguyện khác.

Cô xin sang làm các công việc như cho bú bình, thay bỉm cho những em bé mấy tháng tuổi, nhân viên của làng SOS liền nhìn cô với vẻ do dự: "Em còn trẻ quá, thông thường những cô gái chưa chồng không làm được việc này đâu".

"Cứ để em thử xem sao".

Cô có kinh nghiệm vì đã từng giúp chăm sóc Kỳ Bác Ngạn

- con trai của Kỳ Gia Tuấn, làm những công việc này rất nhanh gọn, chỉ khi cho hai em bé bị hở hàm ếch bẩm sinh bú bình mới phải cần đến nhân viên chuyên trách hướng dẫn. Ngoài ra cô còn phát hiện có một việc nữa cô có thể làm được là đọc sách cho các em. Cô tự bỏ tiền ra mua rất nhiều sách thiếu nhi tặng cho làng trẻ em SOS, hàng tuần bỏ ra hai buổi chiều đến đọc sách cho các em.

Cô có đủ kiên nhẫn, cho dù đó là những đứa trẻ có khiếm khuyết về mặt trí tuệ, không phản ứng gì trước lời đọc của cô, cô cũng vẫn có thể kiên trì đọc tiếp, không hề cảm thấy bực mình. Đứng trước những đứa trẻ này, cô cảm thấy bình tĩnh hơn rất nhiều, dần dần trên môi đã nở ra nụ cười xuất phát tự đáy lòng, không còn tránh tiếp xúc với người khác nữa.

"Điều này làm cho em nhớ lại cảnh ngày trước mẹ em đọc sách cho em nghe". Nhâm Nhiễm nói với bác sĩ Bạch Thụy Lễ như vậy.

"Về mẹ em, em còn nhớ được điều gì nữa không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!