Chương 11: (Vô Đề)

Sau khi Nhâm Nhiễm ra viện, anh Bang đón cô về một căn hộ sang trọng, cô liền về đó ở mà không thắc mắc gì. Trong căn hộ mọi thứ đều đầy đủ, thậm chí trong tủ quần áo đã treo đầy quần áo được mua theo số đo của cô, trên giá sách bày đầy sách. Đương nhiên cô biết đây là sự sắp đặt của Trần Hoa, nhưng cô thực sự không còn tinh thần nào để đi tìm nhà nữa

- thực tế là cô không có đủ sức lực để đối phó với cuộc sống.

Cô đã cắt đứt liên lạc với tất cả các bạn bè, đồng nghiệp ngày trước, chỉ liên lạc với ba mình khi thật cần thiết, điện thoại di động của cô gần như tắt máy trong mọi thời điểm, cô không lên mạng, không vào hòm thư check mail.

Đương nhiên là cô không cắt đứt hẳn với thế giới bên ngoài, cũng không có cách nào để sống một mình như trước kia.

Anh Bang đến theo định kỳ, đưa cô đến bệnh viện để khám sức khỏe, hàng tuần đến phòng làm việc của bác sĩ Bạch Thụy Lễ một lần.

Thời gian đầu có ba y tá thay phiên nhau trực ở căn hộ của cô 24 tiếng đồng hồ mỗi ngày, ngoài ra có một người giúp việc nấu ăn, dọn dẹp nhà cửa. Căn hộ rất rộng, thậm chí phòng của người giúp việc còn có lối đi và thang máy riêng, y tá làm việc rất chuyên nghiệp, trong giờ làm việc không bao giờ nói chuyện riêng, nhưng cô vẫn cảm thấy như phải sống trong sự giám sát của mọi người, trong lòng cảm thấy buồn bực khó tả.

Tuy nhiên cô hiểu với tình trạng hiện tại của cô, Trần Hoa sẽ không cho cô sống một mình, nên cũng đành phải chấp nhận.

Trong nước, phương pháp tư vấn tâm lý không phổ biến lắm, càng không được chấp nhận rộng rãi. Công việc của bác sĩ Bạch Thụy Lễ là tiếp xúc với những người bệnh có những vấn đề về tâm lý và người nhà, bạn bè của họ, phải đối mặt với rất nhiều sự nghi ngờ, tin tưởng và những niềm hy vọng không thiết thực của họ. Ông phải thừa nhận rằng, sự lý trí của Trần Hoa khi nhìn nhận về hiệu quả của công tác trị liệu nằm ngoài sự dự đoán của ông.

Và Nhâm Nhiễm cũng đã khiến ông cảm thấy bất ngờ.

Cuộc nói chuyện đầu tiên giữa họ được bắt đầu từ việc đánh giá cuốn sách của ông.

"Anh Bang đã đưa cho em quyển sách của anh, em đã đọc được 1/3".

Đương nhiên là Bạch Thụy Lễ và Nhâm Nhiễm đều hiểu rằng, Trần Hoa đã sắp đặt chuyện này, "Em có suy nghĩ gì không?"

"Theo sự trình bày của anh, em đã đối chiếu với trường hợp của mình, dường như căn bệnh mà em mắc là bệnh trầm cảm do yếu tố bên ngoài gây nên, đối với bệnh của em, tác dụng của thuốc gần như không đáng kể, việc tư vấn tâm lý là rất cần thiết đối với em".

Bác sĩ Bạch Thụy Lễ mỉm cười: "Tôi gọi em là Renee, em không phản đối chứ. Hầu hết các bác sĩ không tán thành việc tự đọc sách rồi chẩn đoán bệnh ình".

"Em còn phát hiện ra rằng còn có một điểm mà anh không tán thành, trong chương thứ ba anh có nói, anh cho rằng bác sĩ không nhất thiết phải dụ bệnh nhân nói ra những suy nghĩ của minh, nguyên văn của anh hình như là: ở một mức độ nào đó, phương pháp trị liệu truyền thống đã thổi phồng lên tính cấp thiết của việc bày tỏ suy nghĩ".

"Tại sao em lại đặc biệt chú ý đến điều này?"

"Em nghĩ chắc là anh hiểu câu nói này, nếu có một chuyện gì đó em không muốn nói, không có nghĩa là em không hợp tác trong việc điều trị, anh không cần thiết phải mất thời gian tra khảo căn nguyên khiến em phải né tránh".

"Thực sự anh sẽ đánh giá sự né tránh của em nếu đứng trên cấp độ tâm lý học sẽ có nghĩa là gì, nhưng anh sẽ không khuyên em phải nói ra cho bằng được, mỗi người đều có cách xử lý khác nhau về vết thương, không muốn thể hiện suy nghĩ và cảm nhận đối với một sự việc nào đó không có nghĩa đó là sự biểu hiện không lành mạnh về mặt tâm lý".

Sau khi hai bên thống nhất với nhau, hàng tuần Nhâm Nhiễm đến phòng làm việc của bác sĩ Bạch Thụy Lễ rất đúng giờ, không bao giờ đến muộn. Công việc điều trị của họ về cơ bản là ông đưa ra câu hỏi, cô trả lời. Từ ngày đầu tiên tiến hành trị liệu, cô không còn có biểu hiện gì chống cự nữa mà hết sức hợp tác, cho dù là nhắc đến tên Trần Hoa, cô cũng không né tránh.

Nhưng đối với những câu hỏi không muốn trả lời, cô chỉ trả lời qua loa cho xong chuyện.

Không giống như những người bị bệnh trầm cảm dày vò, chỉ muốn thoát ngay khỏi trạng thái này, cô chấp nhận mọi triệu chứng của mình, như vẫn tiếp tục mất ngủ, hàng loạt phản ứng sinh lý khổ sở do thuốc gây nên. Cô không như những bệnh nhân khác, đối với những câu hỏi mà ông đưa ra, kỳ vọng ông đưa ra được những lời giải đáp có hiệu quả ngay lập tức.

Ngay từ đầu, căn cứ vào cách làm thông thường gợi mở nỗi buồn, bác sĩ Bạch Thụy Lễ đã đề nghị Nhâm Nhiễm nhớ lại những việc đã trải qua, để cô có cảm nhận chần thực về cái chết, để cô chấp nhận thực tế "người chết sẽ không thể sống lại". Tuy nhiên Nhâm Nhiễm nhìn chăm chú về phía trước, nói với vẻ vô cảm: "Bác sĩ, em mất mẹ từ năm 16 tuổi, em biết rõ chết là chuyện như thế nào".

"Nhưng em không có ý định đi tìm hiểu quá trình và những chi tiết dẫn đến cái chết của bạn em Kỳ Gia Tuấn".

"Từ lúc ốm đến khi mất, mẹ em đã trải qua 4 năm. Em đã tìm đọc tất cả những tài liệu em có thể tìm, mỗi lần bà nằm viện để mổ, xạ trị, em đều ở bên cạnh bà, chính vì thế em không còn tò mò gì về quá trình và những tình tiết dẫn đến cái chết nữa, em biết kết quả là đủ rồi. Em nghĩ anh có thể hiểu được điều này".

"Renee, em không trả lời thẳng câu hỏi của tôi mà là nhấn mạnh chuyện mẹ em mất".

"Đối với em là giống nhau". Giọng cô vẫn giữ vẻ bình thản, "đều là người thân nhất ra đi".

"Nhưng chuyện bạn em mất đã gây ra chứng trầm cảm cho em, nếu không thảo luận, e rằng chúng ta không có cách nào để điều hòa suy nghĩ hiện nay của em đâu".

Cô thu ánh mắt đang nhìn xa xăm về, cười, "Em sắp đọc xong cuốn sách anh viết rồi. Nghe nói toàn thế giới có trên 3% số người mắc bệnh trầm cảm ở các mức độ khác nhau với những tên gọi khác nhau, đối với con người, trầm cảm là một cơ chế tự bảo vệ mình. Có lúc muốn nhấn mạnh một số suy nghĩ, gạt bỏ một số suy nghĩ, thực ra là vô ích".

"Em đọc rất kỹ Renee ạ. Tuy nhiên, tôi buộc phải chỉ ra rằng, đoạn văn này buộc phải liên hệ với phần trên và phần dưới trong sách, tôi cho rằng sự điều hòa suy nghĩ cần phải để cho tự nhiên. Nếu trầm cảm phát triển đến một mức độ nhất định, sẽ có những biểu hiện như trở ngại về mặt tâm lý, thành một chứng bệnh có khuynh hướng tự hủy hoại mình, đến lúc này thì buộc phải điều hòa".

"Anh cứ yên tâm, em sẽ không thử bỏ đói mình nữa đâu. Em đã suy nghĩ rất nghiêm túc, lúc sinh thời mẹ em đã cố gắng hết sức để đem lại hạnh phúc cho em, bà sẽ không vui khi nhìn thấy em như vậy đâu".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!