Edit : chucuoiyeu
Thời điểm thứ bảy chính là lúc Nhiếp Vũ Thịnh trực đêm, dù sao trong phòng trực ban cũng không ngủ ngon được, vì vậy hắn mang theo laptop tra một chút tài liệu. Bệnh viện đương nhiên không có wifi, bất quá hắn mua một cái thẻ cho USB 3G cũng đã đủ rồi. Mới đầu các y tá đều cho rằng hắn len lén chơi trò chơi, về sau phát hiện hắn xem tất cả đều là tài liều anh văn liên quan đến chuyên ngành, góc phải ở phía dưới MSN ngược lại thường xuyên chợt lóe sáng, bởi vì Nhiếp Vũ Thịnh cô cùng nhiều bạn học đều đang ở lại nước Mĩ. Vì lệch múi giờ nên thời điểm hắn trực đêm, bên kia đúng vào ban ngày cho nên bọn họ cũng sẽ thông qua MSN thảo luận một vài vấn đề, trên cơ bản cũng có tính chuyên nghiệp.
Khuya hom nay một ca khám hay giải phẫu gấp cũng không có, yên lặng đến sau nửa đêm, ngược lại rất khó biết trước được tình huống. Nhiếp Vũ Thịnh đi lấy cho mình một ly cà phê đậm đặc, thuận tiện đứng lên hoạt động một chút. Trong hành lang yên tĩnh, y tá trực ban đêm hôm nay che miệng lại ngáp một cái. Đúng vào lúc này điện thoại nội tuyến vang lên, thời gian vào nửa đêm như thế này mà điện thoại nội tuyến đại biểu cho tình huống khẩn cấp, quả nhiên y tá kia vừa nghe điện thoại liền mở to hai mắt, sau đó cúp điện thoại lập tức hướng phòng trực ban mà chạy tới.
Nhiếp Vũ Thịnh biết rõ hẳn là có khám gấp, quả nhiên nghe được y tá thở phì phì gọi "Bác sĩ Nhiếp, có một tai nạn xe cộ bị chấn thương nặng, gãy xương sườn, khả năng ảnh hưởng đến tim và phổi, 120 sẽ lập tức đưa tới đây. 15 phút sau sẽ đến trung tâm cấp cứu."
"Bác sĩ cùng xe là ai?"
"Trung tâm cấp cứu là bác sĩ Mã."
Nhiếp Vũ Thịnh hơi yên lòng một chút, bác sĩ Mã tuổi không lớn lắm nhưng cũng đã làm việc ở trung tâm cấp cứu 3 năm, hơn nữa còn có xuất thân là ngoại khoa, kinh nghiệm rất phong phú. Giai đoạn xử trí trước tiên phải biết làm đúng, như vậy có thể ca giải phẫu ở sau tranhh thủ nhiều thời gian hơn. Hắn lập tức đi chuẩn bị giải phẫu.
Thực hiện xong một ca giải phẫu này, trời cũng đã sáng hẳn. Mặc dù trong phòng giải phẫu điều hòa rất lạnh, Nhiếp Vũ Thịnh vẫn là toát ra cả một thân mồ hôi. Trở lại phòng trực ban tắm rửa sạch sẽ, có chút mệt mỏi, đồng nghiệp làm sáng đã bắt đầu rối rít đi làm. Hôm nay mặc dù là cuối tuần nhưng chủ nhiệm Phương theo thường lệ vào buổi sáng sẽ qua đây một chuyến cho nên ai cũng không dám chậm trễ.
Nghe được có ca phẫu thuật gấp, chủ nhiệm Phương chỉ hỏi ai mổ chính ai hỗ trợ, nghe được là Nhiếp Vũ Thịnh mổ chính thì chủ nhiệm Phương lại sẽ không hỏi nhiều, trực tiếp đi tới phòng trực ban.
Chứng kiến Nhiếp Vũ Thịnh với sắc mặt trắng bệnh nằm sấp ở trên bàn viết lời dặn dò của bác sĩ, chủ nhiệm Phương biết hậu quả của việc trực thâu đêm của mọi người đều là như thế này, huống chi sau nửa đêm còn thực hiện một cuộc phẫu thuật cấp cứu, lại hảo tổn tinh lực quá nhiều cho nên chủ nhiệm Phương đem bịch sữa trong tay đưa cho Nhiếp Vũ Thịnh "Cô của cậu bắt tôi mang đến.
Tôi để ở trên xe, vẫn còn nóng, cậu biết được là tôi rất ghét uống sữa tươi, cậu giúp tôi giải quyết đi."
Nhiếp Vũ Thịnh kỳ thật là vừa đói vừa mệt mỏi cho nên vội vã đem sữa uống sau, sau đó đi theo chủ nhiệm Phương đi xem xét tình hình bệnh nhân. Vừa trờ về cùng đồng nghiệp buổi sáng giao ban, điện thoại di động liền vang lên, hắn vừa nhìn là thư ký Trương, cũng không muốn nhận điện thoại. Nhưng nghĩ sớm như vậy đã gọi cho hắn, tám phần lại là nói hắn về nhà ăn cơm, chính mình vừa mới xong ca trực đem, vừa vặn có cớ thoái thác.
Ai biết được vừa nghe điện thoại thì mới biết được sáng sớm hôm nay Nhiếp Đông Viễn muốn tới bệnh viện để làm kiểm tra thân thể, thư ký Trương uyển chuyển nói với hi vọng Nhiếp Vũ Thịnh có thể đi đến trung tâm kiểm tra sức khoẻ xem một chút, dù sao cũng là cha con mà huống chi hắn đang làm việc tại bệnh viện này.
Nhiếp Vũ Thịnh nói, "Ông ấy không phải một mực không đến bệnh viện làm kiểm tra sức khoẻ sao? Vì cái gì lần này đến bệnh viện chúng tôi kiểm tra thế?"
Thư ký Trương vội nói, "Ông ấy gần đây có thể là xã giao quá nhiều cho nên cảm thấy có chút không quá thoải mái, làm kiểm tra để yên tâm hơn. Bệnh viện chỗ cậu là nơi có khoa ngoại tốt nhất, lần này chủ yếu kiểm tra gan cho nên liền đến chỗ này."
Nhiếp Vũ Thịnh cảm thấy thuần túy là lấy cớ, thường thì kiểm tra chức năng gan tại bệnh viện nào làm mà không giống nhau? Bất quá nếu đã Nhiếp Đông Viễn muốn đến đây, chính mình không đi thì có chút khó nói, hơn nữa lần này chỉ cần mình không lộ diện thì không chừng Nhiếp Đông Viễn sẽ có càng nhiều điều chuẩn bị đang chờ đợi mình ở phía sau, không bằng đi chào hỏi làm cho ông ta đẹp mặt đẹp mũi một chút, trong thời gian ngắn như vậy ông ấy cũng sẽ không có thể giở chiêu khác nữa.
Hắn giao ban cho bác sĩ trực ca sáng, cởi áo bác sĩ rồi đi tới trung tâm kiểm tra sức khoẻ, nơi này là ngành kiếm tiền chủ yếu của bệnh viện, hoàn cảnh hay bất cứ cái gì đều là tốt nhất. Hắn vừa vào trung tâm kiểm tra sức khoẻ, đầu tiên là ban y tá trực liền đồng loạt chăm chú nhìn hắn, mà thậm chí còn có người kích động phải lập tức lấy điện thoại di động ra để gởi tin nhắn, nói cho những đồng nghiệp ngành khác rằng bác sĩ Nhiếp Vũ Thịnh đến trung tâm kiểm tra sức khoẻ, hơn nữa không có mặc áo bác sĩ. Quả thực là rất ồn ào, bình thường áo sơ mi với quần jean cũng có thể bị hắn ăn mặc đẹp trai như vậy, quả thực làm người ta giận sôi!
Nhiếp Vũ Thịnh hồn nhiên không hay bởi vì hắn thực tại quá mệt nhọc, bình thường khi hết ca trực đem thì hắn đã sớm về nhà ngủ một giấc rồi. Hắn cúi đầu đi tới chờ thư ký Trương thấy hắn, mới ngẩng đầu lên chào một tiếng lại cùng bác sĩ kiểm trâ sức khỏe cho Nhiếp Đông Viễn chào hỏi một tiếng. Nhiếp Đông Viễn đã lấy máu xong, đang ấn lấy khuỷu tay khom người ngồi ở chỗ kia, khi thấy hắn tiến tới thì Nhiếp Đông Viễn tự nhiên rất vui mừng, cẩn thận đánh giá một chút rồi nói "Sắc mặt con như thế nào lại khó coi như vậy?"
"Mới vừa kết thúc ca trực đêm."
"Biết rõ cha lúc đầu vì cái gì phản đối con chọn ngành này chưa? Quá cực khổ, hiện tại trẻ tuổi thì có thể chịu đựng được, tương lai già rồi thì sẽ khác đi."
Nhiếp Vũ Thịnh cúi gằm đầu không nói lời nào, Nhiếp Đông Viễn chứng kiến môi con trai trắng bệch, vô tình biết con trai mình thể chất cũng tựa như vậy, vừa kém ăn lại thiếu máu, hiện tại chịu đựng hết suốt đêm không nói mà còn phải làm phẫu thuật, lúc này nhất định là tâm thần mệt mỏi, chính mình dù là nói một vạn câu, hắn cũng nghe không lọt. Ông vừa tức giận lại là đau lòng, nhịn không được thở dài.
Đã làm hai ba hạng mục kiểm tra bình thường, chủ quản hành chính cũng là phó viện trưởng của bệnh viễn đã tới rồi. Hắn cùng Nhiếp Đông Viễn là người quen cũ, cười hơ hớ chào hỏi, lại tự mình nhìn nhìn kết quả của vài hạng mục kiểm tra đã có rồi nói "Huyết áp cao, lượng mỡ trong máu cao hơn nữa trong gan cũng vậy… tổng giám đốc Nhiếp à… Về phần ăn uống là cần phải chú ý khống chế ! À, Tiểu Nhiếp không có tới đây sao?"
"Thằng bé đã tới từ sớm." Nhiếp Đông Viễn vừa nói, vừa quay đầu lại dự định gọi Nhiếp Vũ Thịnh. Trong lòng vẫn còn ở kinh ngạc, chính người con trai này của ông mặc dù tính tình có điểm chây lười, ngay cả đối với mình đều xa cách nhưng là trước mặt người ngoài chưa bao giờ sẽ thiếu hụt lễ phép. Không biết hôm nay vì cái gì không nói tiếng nào, chứng kiến phó viện trưởng đến đây cũng không tới đây chào hỏi.
Vừa quay đầu lại mới nhìn đến Nhiếp Vũ Thịnh không biết từ lúc nào đã lệch nghiêng ở trên ghế dài ngủ thiếp đi.
Phó viện trưởng cũng đã thấy được, "Tiểu Nhiếp mới vừa kết thúc ca trực đêm thì phải? Khoa của nó có rất nhiều ca phẫu thuật gấp, không chừng ngày hôm qua lại thực hiện sau nửa đem. Quá mệt mỏi nên cũng không cần kêu nó tỉnh lại, để cho hắn ngủ trong chốc lát."
Phó viện trưởng đi rồi, tất cả kết quả kiểm tra cũng đều đã có. Thư ký Trương muốn gọi tỉnh Nhiếp Vũ Thịnh nhưng Nhiếp Đông Viễn khoát tay áo, nhìn Nhiếp Vũ Thịnh đang ngủ say, đương nhiên trên mặt ghế là rất không thoải mái cho nên lông mày của hắn khẽ nhíu lại, cũng không biết mơ thấy cái gì mà từ mi mắt nhắm chặt cũng nhìn thấy con ngươi nhanh chóng chuyển động, lông mi khẽ phát run.
Bộ dạng bề ngoài của hắn phần lớn di truyền từ Nhiếp Đông Viễn, duy chỉ có con mắt lông mày là như mẹ của hắn, khi còn bé giống như con gái, hình dạng lông mi có thể để vậy mà không cần tô vẽ gì thêm. Khi đó Nhiếp Đông Viễn yêu nhất nói khoác, nói vừa nhìn chính là con trai tôi, lông mi dài hơn giống ông nhiều hơn. Nhiếp Vũ Thịnh luôn nghiêm trang chỉ vào lông mi của mình hỏi ngược lại, "Lông mi của cha có dài như vậy sao?" Nhiếp Đông Viễn không cho là đúng, "Lông mi dài có ích lợi gì?"
"Đẹp mắt a! Có thể ngăn bụi nữa!" Cái miệng nho nhỏ của Nhiếp Vũ Thịnh nhếch lên, "Dù sao cha cũng không có!"
Cha con trong lúc đó luôn tràn đầy cười nói. Dáng vẻ này về sau, con trai thấy hắn dường như là thấy kẻ thù.
Nhiếp Đông Viễn vô cùng thương cảm, nhịn không được lại thở dài, cúi người xuống, vỗ nhẹ nhẹ lên cánh tay con trai "Tiểu Thịnh? Tiểu Thịnh?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!