Chương 8: (Vô Đề)

Edit : Sorra

Beta : chucuoiyeu

Đàm Tĩnh đành phải quyết tâm một hơi nhấn số điện thoại, tựa như lo lắng chỉ cần do dự một chút thì cú điện thoại này cô sẽ không đủ dũng khí tiếp tục.

Số di động của Nhiếp Vũ Thịnh đã đóng, trái ngược lại cô thở phào nhẹ nhỏm, tờ giấy kia trong tay bị bóp chặt, còn nhớ số điện thoại phòng làm việc của Nhiếp Vũ Thịnh, dù sao ngay cả điện thoại cũng đã gọi, không bằng tính luôn cả điện thoại nơi làm việc, thử  gọi cũng tốt.

Là một người không quen biếtnghe máy, nghe cô nói muốn gặp bác sĩ Nhiếp, có phần dứt khoát. "Cô chờ một chút." Sau đó cô nghe người kia trong điện thoại nói "Bác sĩ Nhiếp, là tìm anh."

Tim cô bắt đầu đập mạnh, cô có cảm giác như tội phạm có tội đang đợi tuyên án vậy, chỉ sợ nghe thấy thanh âm của hắn.

"Xin chào, tôi là Nhiếp Vũ Thịnh đây."

Tử điện thoại công cộng phát ra tiếng đánh máy tính, cô cũng không thể trì hoãn không lên tiếng, đành nói, "Bác sĩ Nhiếp, tôi là người nhà của bệnh nhân Tôn Bình đây."

Lời nói bất hòa như vậy, khách khí như vậy mới có thể làm họ nói chuyện với nhau, tâm bình khí hòa một chút.

Cô một hơi nói tiếp, "Tài liệu anh gửi tới tôi đã xem qua, đúng là có rất nhiều chỗ tôi không hiểu lắm, không biết có phải phương tiện đến bệnh viện hay không, xin cố vấn một chút."

Hắn dường như lật lật xem gì đó, tiếng động soạt soạt, sau trả lời không yên lòng, "Cô muốn tới bệnh viện xem?"

"Đúng vậy."

"Cô vô ý thức ưỡn thẳng sống lưng, vì con trai thì núi đao biển lửa cô cũng tự nguyện đi một chuyến, huống hồ chỉ là đối mặt với Nhiếp Vũ Thịnh.

"Hai ngày nay tôi không có thời gian, toàn bộ đều xếp hàng để phẫu thuật, thứ hai cô đến đây đi, bốn giờ chiều, phòng bệnh tim khoa ngoại."

"Cảm ơn anh!"

Hắn hơi dừng chút, mới nói, "Không cần khách khí."

Cúp điện thoai, Nhiếp Vũ Thịnh xao động, vội càng đặt lịch xem bệnh sang một bên, ngồi đối diện là bác sĩ Lý, nhìn hắn một cái rồi hỏi "Làm sao vậy?"

"Không có gì."

Khẩu khí của hắn sâu thâm, lúc đầu biết ca phẫu thuật cho con của Đàm Tĩnh nguy hiểm khó mà lui, không đồng ý với phương án thủ thuật này, không nghĩ tới cô lại chịu tiến thêm một bước, yêu cầu gặp mặt nói chuyện cùng hắn. Là người nhà bệnh nhân, yêu cầu này đương nhiên là hợp tình hợp lí, hắn là bác sĩ, có quyền hạn và nghĩa vụ phải giải thích rõ ràng các chi tiết với cô. Đúng là Đàm Tĩnh, hắn thực sự không muốn gặp lại cô gái này.

Đàm Tĩnh nghe Nhiếp Vũ Thịnh nói có thể gặp mặt, trong lòng cũng cảm thấy bất ổn, so với gọi điện thoại càng làm cô ảm thấy khó ứng phó chính là nhìn thấy bản thân Nhiếp Vũ Thịnh. Cô thực sự sợ, đặc biệt là lần đầu tiên gặp lại Nhiếp Vũ Thịnh tại bệnh viện, cái giọng nói khinh miệt ghét cay ghét đắng đến nay vẫn là kí ức như in nguyên với cô. Đúng là chuyện đã đến nước này, vì bệnh tình của con trai, dù hắn có nhục mạ ngay mặt cô, cô cũng nhẫn nại chịu đựng.

Đàm Tĩnh nói chuyện điện thoại xong liền đi làm, đồng nghiệp đưa cho cô một tờ giấy, "Có người tìm đưa cho cô cái này."

Trên tờ giấy viết cú pháp mã số điện thoại, quản lý trực ban không biết hôm nay vì cái gì không đi tổng công ty báo cáo mà ngược lại một mực ở trong cửa hàng. Đàm Tĩnh chứng kiến quản lý trực ban hung hăng nhìn cô chằm chằm, trong lòng không khỏi chột dạ, nghĩ thầm chẳng lẽ mình cùng nói chuyện với quản lý Thịnh thật sự có kết quả? Bất quá nếu như quản lý trực ban không thể vào tổng công ty thành công, nhất định tìm đủ lí do sa thải mình.

Cô vừa lo lắng vừa tiếp nhận tờ giấy, phải đi thay quần áo, chờ thay xong y phục đi ra, quản lý trực ban nói,"Mỗi ngày không phải đồn công an gọi điện đến thì là bệnh viện gọi điện đến, cô coi điện thoại trong cửa hàng là cái gì? Điện thoại công cộng? Đây là ai gọi tới tìm cô?"

Đàm Tĩnh đàng hoàng đáp, "Tôi không biết."

Quản lý trực ban hung hăng nhìn chằm chằm cô một cái, xong xoay người đi. Đàm Tĩnh vừa làm tiếp công việc thu ngân buổi trưa, lại có nhân viên tìm cô, " Đàm Tĩnh, điện thoại này, chính là người buổi sáng tìm cô."

Quản lý trực ban nổi giận đùng đùng nói, "Không cho phép nghe! Tắt máy đi!"

Tất cả mọi người trong cửa hàng nhìn hắn giận dữ, cũng không dám lên tiếng, Đàm Tĩnh cởi tạp dề xuống nói, "Quản lý, chiều hôm nay tôi tính xin nghỉ, anh có thể trừ tiền lương, điện thoại này tôi có thể nghe không?"

"Trừ tiền lương nghe điện thoại của cô?" Quản lý trực ban cười lạnh," Đi ra ngoài dùng điện thoại công cộng."

Đàm Tĩnh đi đến đầu phố, móc tờ giấy nhỏ kia, tìm điện thoại công cộng nhấn số. Âm thanh ngọt ngòa của tổng đài, "Hoan nghênh gọi điện đến công ty trách nhiệm hữu hạn thực phẩm đồ uống Thánh Mỹ, thỉnh nhấn số máy nội bộ."

Thánh Mỹ? Đàm Tĩnh ngơ ngác, đây là tên tổng công ty, cô đem số máy nội bộ ra nhấn, rất nhanh điện thoại có người đón. Nghe nói cô là Đàm Tĩnh, lập tức đáp. "Xin chào cô Đàm. Đúng vậy, vừa rồi tôi đã gọi cho cô."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!